Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

Dục Uyển Chương 6 - 10

Dục Uyển - Chương 6: Tặng Phẩm Của Diêm Vương

Địa phủ

Có thể do Bạch Thiện là cốt yêu nên dị thường hơn người, người chết đi thì không thể nhớ đến chuyện của tiền kiếp chỉ nhớ chuyện của kiếp này. Nhưng ả thì khác.

“tiện nhân lẳng lơ! Cuối cùng thì ngươi cũng đã đền tội…”

“Dâm phụ….!!! ta chờ đợi ngày này rất lâu rồi”

“Ác phụ! “

Cho nên với tất cả những oan hồn vừa đánh vừa chửi ả lúc này, Bạch Thiện không còn xa lạ gì.

“con bà nó! ngươi dám nhổ nước bọt vào ai hả…con đàn bà xấu xí kia” Bạch Thiện hét vào người vừa tát vào mặt ả, rồi túm tóc người ta.

“đồ lẳng lơ! Ngươi chửi ai hả” ngươi kia cũng không phải dạng vừa, đè Bạch Thiện xuống đánh tới tấp.

“đánh hay lắm…đánh chết ả đi..” Cả một đám đông reo hò phấn khích, không người nào còn nhớ trước mặt họ là ai.

“ Rầm…!!!”

Cảnh tượng quá nháo nhào, người đánh, người chửi. Diêm vương cần phải lên tiếng cho họ biết đây là lãnh địa của ai, đâu đến phiên họ làm càng quấy.

“ở đây là địa phủ chứ không phải là cái chợ trời…im lặng hết cho ta, mọi người quay về chỗ của mình”

Tất cả hồn ma không về chỗ ngồi mà chạy đến quỳ trước mặt Diêm đế, bọn họ đồng thanh cất tiếng, vang vọng khắp mười tám tầng địa ngục.

“Diêm vương! Xin người trừng trị Bạch Thiện, lấy lại công đạo cho tất cả chúng tôi”

“xin người lấy lại công đạo cho chúng tôi”

Diêm vương cảm thấy yêu cầu này không hề quá chút nào, cũng để cho họ sớm xua tan đi oán khí mà đầu thai lại làm người, không phải đi lang thang khắp nơi làm mất mỹ quan của địa phủ.

“ Bạch Thiện! tội người tày trời…ta quyết định sẽ đày ngươi vào súc sinh đạo, vạn kiếp không thể luân hồi làm người”

Diêm đế lại quay sang nhìn hai thuộc hạ thân tính mà ra lệnh.

“ Hắc Bạch vô thường! còn không dẫn ả đến súc sinh đạo”

Bạch Thiện vùng vẫy kháng cự không chịu đi, còn la hét nói Diêm vương không công bằng với ả.

“Không! ta không đi đâu hết, ta không muốn làm súc sinh…ta muốn làm người”

“Diêm Vương! Lão già hồ đồ…lão như vậy mà công tâm sao, họ đòi công đạo, ta cũng muốn công đạo…ta không phục, lão thiên vị”

Bạch Thiên vừa nói xong thì một trận cười giòn giã vang lên.

“ Ha..a..!!!”

Không chỉ Diêm vương cười mà tất cả người ở đây đều cười đến ôm bụng, như nghe được một chuyện hài nhất thiên hạ, tội của Bạch Thiện chất cao thành núi, không giấy viết nào kể hết, mà ả còn dám mở miệng kêu oan, đòi công đạo.

“ Ngươi hại người vô số …đày vào súc sinh đạo là đúng tội của ngươi, không phục cái gì hả”

Bạch Thiện đẩy Hắc Bạch Vô Thường ra, chen đến trước mặt Diêm vương.”Lão nói bọn họ vì ta chết oan, vậy còn những cái chết của ta không oan sao… đi thuyền thì chìm thuyền, lên núi thì núi sạt, ngay giữa lúc trời nắng cũng bị sét đánh chết”

“gần đây nhất là đang làm tình lại lên máu mà chết, lão có công bằng với ta không hả…..toàn những cái chết vô lý, ta đây không phục”

Bạch Thiện gây tội ác tày trời, quỷ thần câm phẩn, thì hỏi nếu ông trời để an yên ổn sống thì còn gì là đạo lý, nhưng lần nào cũng vậy, đợi khi ả nhận được báo ứng thích đáng thì nhân vật chính đã chết sạch.

“Bạch Thiện! dù ngươi có nói thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi được số kiếp lần này….mau đưa ả đi”

Lúc Bạch Thiện sắp bị dẫn ra khỏi điện Diêm vương thì có người đã ngăn lại, nhưng không phải là nói giúp cho Bạch Thiện, mà là châm dầu vào lửa, khiến lửa cháy nhiều hơn thôi.

“ Diêm vương! Để ả vào súc sinh đạo thì quá dể giải cho ả, phải cho ả chịu hết khổ nhân gian rồi đày ả làm súc sinh cũng không muộn”

Diêm vương tò mò nhìn sang Phán Quan.

“ Vậy ngươi có chủ ý gì hay”

“Thật ra kiếp sau của Bạch Thiện cũng rất thê thảm, cũng xem như báo ứng của ả…”

Nghe thấy Bạch Thiện sẽ thê thảm, Diêm vương rất là hào hứng.

“ Thê thảm thế nào”

Phán Quan lật quyển sổ Hậu Kiếp ra đọc cho Diêm vương và mọi người nghe:

“ Kiếp sau của ả đầu thai làm con của Hoắc gia, nhưng tính tình dâm đãng lẳng lơ, câu dẫn anh trai không thành, lại bị đám thủ hạ cưỡng bức đến mang thai, trở thành nổi ô nhục của Hoắc gia nên bị đuổi ra khỏi cửa”

“lưu lạc vào kỹ viện, trở thành vũ nữ và chết vì bệnh nghề nghiệp”

Nghe xong mà Diêm Vương rất phấn khích.

“ Ha..a…!!! vậy cứ làm theo lời ngươi nói, đưa ả đi đầu thai làm người, trước nếm hết mùi vị khổ sở nhân gian, sau khi ả chết xuống đây ….. thì cho ả vào súc sinh đạo cũng không muộn…ha..ha..!!!”

Làm sao cũng không thoát khỏi số kiếp làm súc sinh, còn phải trải qua một kiếp người khổ sở, Bạch Thiện cương quyết không chịu đi, bị Hắc Bạch vô thường kéo lê ra trên đất.

“ta thà làm ma ở địa phủ cũng không đi đầu thai, buông ta ra”

Nhưng khi ả ra tới cửa thì Diêm Đế lại nghĩ ra được chuyện gì đó rất thú vị.

“Khoan đã!”

Có phải lão đã đổi ý, Bạch Thiện mừng rỡ xoay người lại. Nhưng chỉ vừa xoay có nửa người thì Diêm vương đã xuất chưởng ra. Tát thẳng vào mặt ả một bạt tay dữ dội.

“ Chát…t..t!!

Cái bạt tay này không giống như bình thường. Khuôn mặt của ả rất đau, cảm giác rát nóng giống như vừa bị tạt axit mạnh, nó ăn sâu vào da mặt, ngấm vào tận xương cốt. Bạch Thiện lăn đùng ra đất, vật vả kêu gào.

“ Á..a..!!! đau quá…á..a… lão Diêm Vương khốn, lão đã làm gì với mặt của ta…a..a…!!

Sau tất cả những đau đớn mà Bạch Thiện trải qua thì trên mặt ả lại có thêm một cái bớt sậm màu đỏ, nó quá to chiếm gần hết cả khuôn mặt của ả. Nửa bên phải thì trắng nõn, nửa bên trái lại đỏ sậm, nhìn mặt ả vừa xấu lại đáng sợ.

“Xem như là món quà ta tặng cho ngươi…..đề phòng ngươi lại gây ra họa hại nhân gian…ha..a.!!!”

Bạch Thiện bẩm sinh xinh đẹp, sở trường là mê hoặc nam nhân, dù biết kiếp sau ả sẽ rất thảm nhưng Diêm Đế chỉ phòng chuyện bất trắc có thể xảy ra, cũng không hi vọng sẽ giống những lần trước, sau khi tất cả nhân vật chính chết hết, ả mới nhận được báo ứng. Nên quyết định tặng cho ả thêm một cái bớt, mà nam nhân nào nhìn thấy cũng phải chạy xa mười mét.

Bạch Thiện nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của ả trên tấm thiên kính mà hét lên như người điên.

“Lão Diêm Vương chết tiệt! ta không phục…lão thiên vị, lão làm Diêm vương cái kiểu gì chứ, ta muốn đi kiện..ta không phục…”

“ Vèo…!!!”

Bạch Thiện tháo chiếc giày ra ném vào mặt của Diêm Vương. Lão đưa tay chụp lấy đôi giày của ả.

“Được! đừng nói là ta không công bằng với ngươi, ta sẽ cho ngươi một cơ hội… không phải ngươi rất thích làm tình sao…cái bớt đỏ trên mặt ngươi sẽ mờ dần sau mỗi lần ngươi làm tình xong”

Bạch Thiện lại càng vung vẫy hơn:

“Lão khốn! như vậy khác nào lão bắt ta mang cái bớt này đến suốt đời, với cái bộ mặt đáng sợ này làm gì có gã nào muốn chạm vào ta, chứ đừng nói đến làm tình”

“Ha..a..!!! đó cũng là những gì ta đang nghĩ…mau dẫn ả đi”

****** hết chương 6****

Dục Uyển - Chương 7: Có Muốn Nó Không

Hoắc gia là một đại gia tộc đứng đầu của Á Lạp Tân, mức độ giàu khủng và khối tài sản kếch xù mà họ sở hữu được các nhà Kinh Tế học ước tính là một con số thiên văn, không ai biết họ giàu đến mức nào chỉ biết họ rất rất giàu.

Quyền lực của Hoắc gia còn hơn cả tổng thống của quốc gia này , không quá chút nào khi nói Hoắc gia nắm trong tay cả Á Lạp Tân.

Biệt thự Hoắc gia.

“ Ưm…m…!!!”

“ Áh…áh …h..h.!!!”

Sáng nào cũng phải nghe thấy những tiếng thở dốc, những âm thanh phanh phách kịch liệt phát từ trong phòng ngủ của ba vị thiếu gia. Tất cả người hầu ở đây nghe riết rồi quen tai. Bọn họ dần miễn nhiễm với những âm thanh loại này.

“Hoắc quản gia! có thể dọn điểm tâm lên được chưa”

“ Mười lăm phút nữa” Hoắc quản gia giơ tay lên, nhìn xuống đồng hồ

“ Dạ!”

Ba mươi phút đã trôi qua, từ khi cô giúp việc bước vào phòng đánh thức ba vị thiếu gia dậy. Theo như lão dự đoán, có lẽ là mười năm phút nữa những âm thanh này sẽ kết thúc. Bởi vì đó là lúc Hoắc chủ tịch và Hoắc phu nhân thức dậy.

Tiếng thở đứt quãng, tiếng rên rĩ lại phát ra…

“Ưm..m..!!!”

“Áh…á..!!!”

Hoắc quản gia chỉ biết lắc đầu mà đi.

——————-

Trong phòng ngủ xa hoa lộng đang diễn ra cảnh tượng dâm mĩ kinh người, mùi ái dịch nồng nạc phảng phất khắp phòng. Trên chiếc giường King cỡ khủng, Cô giúp việc đang trần truồng không mặc gì, trong tư thế nửa quỳ nửa nằm trên giường.

Phía trước bị người thiếu niên đâm vào, bên dưới lại bị một người thiếu niên khác chiếm hữu. Tốc độ ra vào của hai thiếu niên bên dưới và phía sau rất nhịp nhàng, người phía sau vừa rút ra thì người bên dưới lại đâm vào.

Khoái cảm mãnh liệt làm cho người phụ nữ rên rĩ muốn bật ra tiếng kêu nhưng không thể phát ra thành tiếng. Bởi vì trong miệng người phụ nữ đó đang ngậm lấy dục vọng nóng hổi của một thiếu niên khác, lần nào cũng sâu tận bên trong, nước bọt cũng chảy ra theo từng tiết tấu hung hãn của hắn.

“ Rầm..!!!” Cánh cửa bất ngờ được mở ra

Người bước vào là một thiếu nữ tuổi mười sáu, dáng người thì chuẩn không cần chỉnh, ngay cả người mẫu thế giới cũng phải ao ước có được thân hình bốc lữa như cô ta, tóc đen dài bóng mượt như nhung, làn da thì trắng nõn mịn màn như da em bé.

Nhưng…

Gương mặt lại rất dị hợm, nửa bên thì trắng hồng xinh đẹp, nửa bên còn lại là một cái bớt đỏ sậm hình thù kì quái, giống như bị ai đó tát đến sưng đỏ. Nghe giới thiệu nãy giờ chắc mọi người cũng đã đoán ra người này là ai rồi.

Ngày thường Dục Uyển đều xỏa tóc, lợi dụng mái tóc dài đen mượt của mình để che đi nửa bên mặt xấu xí, để lại nửa bên mặt xinh đẹp cho thiên hạ nhìn. Nên có nhiều gã bị mắc lừa nhưng sau khi nhìn thấy nửa khuôn mặt xấu xí còn lại, đều chạy vắt dò lên cổ.Đó cũng chính là nổi khổ của Hoắc Dục Uyển, Hoắc gia là gia tộc giàu nhất Á Lạp Tân, cũng sở hữu những bệnh viện và bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ giỏi nhất thế giới nhưng vẫn không thể xóa đi cái bớt trên mặt ả.

Quay lại với ba vị thiếu gia nhà họ Hoắc, dù biết có người đang đứng ngoài cửa nhưng họ vẫn không dừng lại còn động thân kịch liệt hơn.

“Mẹ bảo em lên gọi các anh dậy”

Nếu nói thói quen của ba anh em họ Hoắc là cùng cô giúp việc vận động trên giường mỗi sáng. Thì đây cũng là thói quen mỗi sáng của Hoắc Dục Uyển, muốn ngắm thân thể săn chắc lực lưỡng của anh trai mình.

Mỹ thiếu niên thỏa mãn rút dục vọng ra khỏi người cô giúp việc, hắn bước xuống giường cầm chiếc khăn quấn quanh thân dưới, rồi đi đến bàn rót ra một ly nước.

“ Ực..ực..!!!”

Hắn là Hoắc Khiêm, đại thiếu gia của Hoắc gia, gương mặt tuấn tú, thân hình cao lớn, cơ ngực săn chắc cùng cơ bụng sáu múi và làn da sáng mịn.

“ Ực..ực..!!!”

Đôi môi của hắn vừa hồng lại vừa mỏng giống như cánh hoa anh đào, nhìn nước chảy từ miệng đến cơ ngực rồi chảy xuống bụng dưới, hắn gợi cảm như vậy, Dục Uyển lại thèm thuồng đến khô cả họng, ước gì ả chính là những giọt nước đó để có thể chạm vào người Hoắc Khiêm.

Hoắc Khiêm cầm ly hướng đến tên thiếu niên, người đang đút dục vọng vào miệng của cô giúp việc.

“Luật! Có uống nước không”

Thiếu niên sau khi đem tất cả chất nóng của hắn bắn vào miệng của người phụ nữ, đã thỏa mãn rút ra, hắn bước xuống giường đi đến chỗ của Hoắc Khiêm.

Hắn là Hoắc Luật nhị thiếu gia của Hoắc gia, gương mặt vừa tuấn tú lại băng lãnh, sóng mũi cao thẳng, đôi mắt sắc bén như mắt phượng, mái tóc thì đen nhánh, có lẽ vì hắn là một kiện tướng thể thao nên mới dáng người cao to săn chắc hơn Hoắc Khiêm, và làn da màu đồng rám nắng không trắng mịn giống như Hoắc Khiêm.

Thiếu niên duy nhất trên giường bất ngờ lên tiếng.

“ Luật! Mấy giờ rồi…”

Hoắc Luật liếc nhìn sang chiếc đồng hồ cổ điển đang treo trên tường.

“ Gần 9 giờ”

Gần 9 giờ, có nghĩa là hai ông bà già sắp dậy, hắn cũng nên kết thúc sớm. Hai tay hắn bóp chặt lấy vú cô giúp việc điên cuồng đánh nước rút, đem hết tinh dịch bắn ra, rồi bật người dậy. Như một thói quen hắn mở tủ, lấy ra một viên thuốc nhét vào miệng người phụ nữ rồi ném sang một bên.

Hắn, Hoắc Phi tam thiếu gia của Hoắc gia, nổi bật của hắn chính là khuôn mặt thanh tú như con gái, và mái tóc màu bạch kim cùng với cái khuyên tai màu bạc hình bán nguyệt.

Hoắc Khiêm, Hoắc Luật và Hoắc Phi, họ là anh em sinh ba nhưng tính cách, ngoại hình thì khác rất xa. Điểm chung duy nhất là sự đẹp trai và tà ác. Nhìn cách họ đối xử với cô giúp việc đang nằm xụi lơ trên giường là biết.

Hoắc Phi bước xuống giường, lại không hề quấn khăn như hai người anh của mình, hắn trần truồng phơi bày dục vọng, đi đến chỗ của Dục Uyển.

“Mày không ngượng sao… nhìn anh trai mình đến chảy cả nước miếng, thèm khác lắm sao” Hoắc Phi nhếch miệng cười.

“ Không ……em không có”

Dục Uyển vì bị đoán trúng nên thẹn quá muốn bỏ chạy, nhưng bị Hoắc Phi kéo lại.

“Không có sao…vậy để tao kiểm tra xem mày có nói dối không” Hắn kéo hai tay Dục Uyển đặt lên cao, rồi vén váy của cô lên, sờ vào đáy quần lót. Cảm giác chất dịch nhày ướt át, hắn lại cười phá lên, giơ ngón tay đang chính chất dịch lên cho Hoắc Luật và Hoắc Khiêm xem.

“ Hai anh xem..nó đúng là dâm đãng, chỉ nhìn chúng ta làm tình mà nó đã chảy nước nhiều như vậy”

Đáng lý ra Dục Uyển sẽ phải cảm thấy xấu hổ vì điều này, nhưng cô lại cảm thấy rất kích thích khi được Hoắc Phi chạm vào, nước chảy lại nhiều hơn, ngay cả Hoắc phi còn nghe được cả âm thanh xấu hổ đó khi đứng gần Dục Uyển.

“Đúng là lẵng lơ.”

Hoắc Phi từng chơi qua rất nhiều đàn bà nhưng dâm đãng như con nhỏ này thì hắn chưa gặp bao giờ, hắn vừa cười cợt vừa đưa dục vọng lắc lư về phía Dục Uyển

“Có muốn nó không..”

Trước lời mời gọi ngọt ngào của Hoắc Phi, Dục Uyển bắt đầu động tâm, dục vọng thẳng tấp của hắn thật có sức mê hoặc. Dục Uyển bắt đầu dao động mà không kìm được.

Hoắc Phi mỉm cười rồi rồi hất tay cô ra.

“nằm mơ cũng đừng có nghĩ đến..nhìn lại mày đi, bộ dáng thật hạ tiện không ai bằng”

Hắn vừa nói xong đã đạp Dục Uyển ra khỏi phòng, còn đóng cửa sập lại.

“ Ầm…m..!!!”

****** hết chương 7*****

Dục Uyển - Chương 8: Mày Có Liêm Sĩ Không Vậy

Sau khi bị đuổi khỏi phòng trong đầu Dục Uyển vẫn nhớ mãi đến thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc và bụng sáu múi của ba anh trai mình, cả dục vọng to lớn giữa hai chân Hoắc phi, bên dưới lại ướt át thành vũng lầy.

Dục Uyển quay về phòng để thay cái quần lót khác trước khi đến trường, cô nàng vừa lột quần ra thì…

“ Két..t…t!!!”

Cửa hở không khóa nên người bên ngoài đã không do dự mà đẩy cửa vào, bước vào là một thiếu niên đẹp trai, dáng người thư sinh yếu ớt nhưng khi cỡi đồ ra thì cơ thể nhất định cũng săn chắc không kém gì ba anh em họ Hoắc.

Hắn là Dịch Nam người hầu riêng của Dục Uyển, năm nay 17 tuổi. Khi hắn bước vào thì chiếc quần lót của ả đã kéo xuống mắt cá chân.

“Xin lỗi tiểu thư..tôi không cố ý”

Dịch Nam đỏ mặt lập tức chạy ra nhưng Dục Uyển lại kêu hắn lại.

“Xoay người lại…đi vào đây “

Hắn biết Dục Uyển bản tính dâm đãng, từ lâu đã muốn xơi tái hắn, thành thật mà nói thì không có nam nhân nào của Á Lạp Tân mà ả không muốn xơi cả. Hôm nay hắn lại tự chui đầu vào lưới, chỉ trách bản thân quá bất cẩn.

“ Dạ! tiểu thư” Trong lòng không muốn nhưng vẫn nghe theo lệnh.

Dịch Nam vừa xoay người lại thì Dục Uyển đã leo lên giường, chiếc quần lót cũng bị ném xuống đất, còn chiếc váy thì được ả vén lên tận eo.

Dục Uyển còn banh rộng hai chân ra, nơi tư mật mà người con gái nào cũng muốn che đậy, e ngại khi bị người khác nhìn thấy thì ả lại không chút xấu hổ mà khoe cho Dịch Nam xem.

Nơi đó của ả vừa đen nhánh lại ướt át bởi vì xuân thủy vẫn chưa kịp lau sạch. Dịch Nam dù đã mười bảy nhưng chưa tiếp xúc thân mật với bất kỳ cô gái nào, nên mặt hắn lúc này đã đỏ như tôm luộc, hắn cúi thấp đầu không dám nhìn lên.

Dục Uyển mỉm cười nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Dịch Nam.

“ Tôi nghe nói mẹ của anh tối qua lại nhập viện thì phải”

“Dạ phải! thưa tiểu thư”

Dục Uyển lại lẵng lơ hơn, vừa nói ả lại giơ chân ra với tới nam căn của Dịch Nam mà chọt chọt vào, Dịch Nam giựt mình lùi ra xa.

“Nghe nói anh không đủ tiền đóng viện phí, có thật không”

“dạ phải”

“tôi nghĩ…nếu không đóng đủ viện phí, mẹ anh chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện, hơn nữa, đó lại là bệnh viện của Hoắc gia, nếu tôi nói một tiếng, biết đâu mẹ anh còn bị đuổi sớm hơn nữa”

Dịch Nam hoảng sợ nhìn ả:

“Tiểu thư! Xin người đừng làm vậy…tôi sẽ nghĩ cách để kiếm đủ tiền đóng viện phí”

Nhìn thấy đôi mắt rưng rưng và sự lo lắng của Dịch Nam, ả cảm thấy rất phấn khởi, con mồi của ả sắp sập bẫy rồi.

“Anh yên tâm! Tôi sẽ không làm vậy, chỉ cần..”

“chỉ cần sao thưa tiểu thư” Dịch Nam khẩn trương lên tiếng

“chỉ cần…anh liếm khô chỗ này, tôi sẽ cho bác sĩ tốt nhất chữa bệnh cho mẹ của anh”

Nhìn nơi đó của ả đang chảy ra chất dịch nhớt nhát, lênh láng mà Dịch Nam cảm thấy rất kinh tởm buồn nôn, tại sao trên đời này lại có thứ nữ nhân dâm đãng hạ tiện như ả chứ.

Nhưng nghĩ đến bệnh tình của mẹ mình, thì tất cả tự ái, tôn nghiêm của thằng con trai đều bị thổi bay. Hắn do dự rồi bước tới giường, từ từ quỳ xuống và chôn mặt vào giữa hai chân của Dục Uyển, chuẩn bị đưa lưỡi vào.

“Banh…!!!”

Cánh cửa bị Hoắc Phi đá văng ra, dù Dục Uyển có dâm đãng đến đâu cũng biết xấu hổ, ả lập tức lấy gối che đi bộ phận nhạy cảm của mình.

Dịch Nam xấu hổ đứng dậy:

“ Tam thiếu gia”

Hoắc phi nhếch miệng cười, hắn nhìn Dịch Nam, rồi nhìn Dục Uyển.

“ Tao cho mày năm phút, muốn làm gì thì làm cho nhanh, nếu năm phút sau không thấy mày dưới sảnh thì tự đón taxi đến trường” Hoắc Phi nói xong, liền xoay người đi

“Phi! Đợi em với…em lập tức xuống ngay”

Hoắc Phi vừa đi thì Dục Uyển vội đuổi theo cũng quên mặc quần lót vào, đã nhảy lên chiếc xe luminous màu đen vì sợ bị bỏ lại.

—————

Trong chiếc xe luminous sang trọng ba vị thiếu gia như ba chàng hoàng tử , còn Dục Uyển cả người nhớt nhát không gọn gàng.

Hoắc Khiêm thì chăm chú đọc sách, Hoắc Luật thì đang chơi game còn Hoắc Phi thì …

“Hai anh… có ngửi thấy mùi tanh hôi không”

“…” Hoắc Khiêm im lặng như không nghe thấy gì, hắn chỉnh lại gọng kiếng rồi, tiếp tục lật sang trang mới.

Hoắc Luật đặt điện thoái xuống, đưa mũi hít hít vài lần, dần dần lại hướng tới chiếc váy ngắn củn của Dục Uyển. Dục Uyển xấu hổ khép chặt hai chân lại.

“mày khép chặt như vậy làm gì, có phải bên dưới đang giấu thứ gì” Hoắc Phi lên tiếng trêu ghẹo.

“không có…em không có giấu gì cả” Dục Uyển lắc đầu liên tục, bên dưới ả có thể giấu được gì chứ, bởi vì không có gì nên mới che giấu.

Hoắc Phi từ trước giờ đã rất ghét Dục Uyển, hắn thích nữ nhân cởi mở, có lẳng lơ một chút cũng tốt, nhưng dâm đãng như ả là thứ hắn ghét cay ghét đắng. Bất ngờ hắn đưa tay kéo váy của Dục Uyển lên.

“mày có liêm sĩ không vậy….có thể ra ngoài với bộ dáng này sao “ Hoắc Phi tặc lưỡi lắc đầu, nhìn thẳng vào nơi đen nhánh giữa hai chân ả.

Nghe Hoắc Phi nói thế, Hoắc Khiêm Hoắc Luật cũng hiếu kì nhìn sang, xem là chuyện gì.

Dục Uyển bị ba người cùng lúc nhìn vào nơi tư mật, cả người bắt đầu nóng lên, toàn thân ngứa ngái, ả uốn éo cơ thể, đôi tay còn tự xoa xoa lấy vú của mình.

“ Ưm..m..!!! Mấy anh đừng có nhìn nữa…”

Nghe thấy tiếng rên rĩ của ả, Hoắc Khiêm rợn hết cả gai óc, hắn lập tức đặt quyển sách xuống ghế.

“ Dừng xe…!!!”

Chiếc xe đang chạy băng băng trên đường bất ngờ thắng gấp, bởi tiếng hét của Hoắc Khiêm, anh cả Hoắc gia.

“ Éc..é c…c.!!!”

Chiếc xe vừa được dừng lại thì Dục Uyển bị họ đá văng ra khỏi xe.

“ Ầm…m…!!!”

Cửa xe đóng lại một cái rầm, sau đó xe chạy thẳng đến trường Dahlia, một ngôi trường danh tiếng của giới quý tộc.

Bỏ mặt Dục Uyển tự sinh tự diệt ở giữa đường cao tốc.

****** hết chương 8*****

Dục Uyển - Chương 9: Em Sai Rồi

Một tiếng sau..

Học viện Dahlia

“Cộp…!!! cộp…!!!”

Dọc theo hai bên hành lang, ngoại trừ tiếng giày cao gót của Dục Uyển, là giai điệu sôi động của tiếng trống từ trong văn phòng hội học sinh phát ra.

“Ầm…..m..!!!” Dục Uyển tức giận đẩy cửa đi vào

“bùm…!!! Cheng…!!! Chắc…chắc…bùm….cheng…!!!!” âm thanh của tiếng trống vọt ra ngoài, nghe càng dữ dội hơn cả khi nãy.

Trong phòng, Hoắc Khiêm thì đang gác chân lên ghế đọc sách, còn Hoắc Luật thì vẫn đang đánh trống. Cả hai đều không hề ngẩn đầu lên.

“Á…a..!!!”

Chỉ có hai nữ sinh đang chơi xếp hình cùng với Hoắc Phi là hoảng hốt hét lên, người thì vội cài lại cúc áo, người thì kéo váy lên.

“hai em ra ngoài trước, lát nữa gặp nhau ở hội trường” Hoắc Phi mỉm cười nhìn hai nữ xinh.

“Dạ..!!!”

Hai nữ sinh mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn nghe theo lời của Hoắc Phi đi ra khỏi phòng. Họ đi lướt qua người của Dục Uyển, xấu hổ không dám ngẩn đầu lên.

“Các anh sao lại bỏ em lại, các anh có biết ở đó rất khó đón được taxi không …em sẽ về nói với mẹ” Dục Uyển vừa nhích thêm được vài bước thì bị người ta đẩy ra.

“mày hôi quá…tránh xa ra” Hoắc Khiêm cầm quyển sách lên che mũi, rồi giơ tay xua đuổi Dục Uyển.

Hoắc Luật bộ dáng không màn thế sự, hắn đặt dùi trống xuống, rồi đi đến cái ghế dài ở phía sau, ngã lưng nằm xuống ngủ, tiện tay cầm quyển tạp chí khiêu dâm của Hoắc Phi úp lên mặt.

“muốn về học lại với mẹ mày sao…Tốt thôi ! à…tiện thể nói luôn chuyện mày đã đe dọa Dịch Nam thế nào, tao nghĩ bà ta sẽ thích nghe chuyện đó hơn” Hoắc Phi khó chịu cài lại nút áo, và khóa quần vừa bị hai em nữ sinh khi nãy mở ra.

“anh…anh..” Dục Uyển vừa nghẹn vừa ức không nói được lời nào.

“sáng nay lúc em đến phòng nó…các anh có biết em đã nhìn thấy gì không, nói ra các anh cũng phải giật mình, thật sự rất khủng khiếp, còn gây gấn hơn cả phim kinh dị nữa” Hoắc Phi nhếch miệng cười khinh bỉ

“gây cấn đến vậy sao, nói nghe thử xem”

Người trong phòng chưa ai lên tiếng, thì có giọng nói khác bên ngoài vọng vào, Hoắc Phi và Dục Uyển đều quay đầu nhìn ra cửa.

Người bước vào có khuôn mặt anh tuấn, dáng người cao ráo và khí thế bức người chính là Bạch Ngạn Tổ, đại thiếu gia của Bạch Bang, cũng là hôn phu của Dục Uyển.

“Tổ! anh đến sớm vậy” Dục Uyển mừng rỡ chạy đến ôm chặt lấy cánh tay hắn

“tao thật rất tò mò.. sáng nay mày đã thấy gì ở phòng của Dục Uyển” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.

Hoắc Phi nhìn Bạch Ngạn Tổ, rồi nhìn sang Dục Uyển, thấy khuôn mặt sợ đến xanh mét của Dục Uyển, hắn lại mỉm cười.

“được! vậy tao nói cho mày biết.. sáng nay lúc tao đẩy cửa vào thì nhìn thấy…”

“là em….sáng nay lúc anh Phi đến phòng em, lúc đó em vẫn chưa trang điểm xong nên đã dọa anh Phi sợ”Vì sợ Hoắc Phi sẽ nói ra chuyện đáng xấu hổ của mình, nên đã kéo Bạch Ngạn Tổ ngồi xuống ghế, ngắt ngang lời của Hoắc Phi.

“chỉ có vậy thôi sao” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.

“Phải! thật sự chỉ có vậy thôi” Dục Uyển lên tiếng

Bạch Ngạn Tổ nhìn sang Hoắc Phi.

“nó đã nói vậy thì cứ xem như là vậy” Hoắc Phi nhúng vai xem như không có gì rồi ngồi xuống ghế.

Lúc này thì ngoài cửa lại có người đi vào.

“Thiếu gia! trà của cậu đây”

Giọng nói mềm mại ngọt ngào, và dáng người mong manh dể vỡ như thủy tinh mà bất kì nam nhân nào cũng muốn bảo vệ này chính là Lý Nhã.

Lý Nhã là một cô nhi được Bạch gia nuôi dưỡng, cha mẹ Bạch Ngạn Tổ rất yêu thương Lý Nhã, còn muốn nhận cô làm con gái nuôi nhưng Bạch Ngạn Tổ lại không đồng ý, còn bắt ép Lý Nhã làm người hầu riêng cho mình.

Trước đây lúc ba anh em Hoắc gia và Bạch Ngạn Tổ theo cha mẹ đến cô nhi viện làm từ thiện thì gây ra họa.

Bạch Ngạn Tổ rũ họ vào rừng chơi. Bốn cậu nhóc tranh thủ lúc không ai nhìn thấy, tự ý lái xe chạy vào rừng, còn giao cho Bạch Ngạn Tổ cầm lái. Kết quả hắn lại lái mọi người xuống núi, cả đám bị kẹt ở đó suốt một ngày một đêm, mọi người trong cô nhi viện đều tá hỏa đi tìm.

Và Lý Nhã là người đã tìm ra họ. Nếu không phải Bạch Ngạn Tổ giành trước, có lẽ Lý Nhã đã trở thành con gái nuôi nhà họ Hoắc. Có thể nói, năm người họ là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau, ba anh em Hoắc gia xem cô ấy như em gái.

“Tay em bị làm sao”

Lơ đễnh nhìn thấy vết phỏng trên tay của Lý Nhã, Hoắc Phi liền đi tới.

“Em không sao, lúc pha trà vô tình làm bỏng”

Nhìn thấy đôi mắt đang phát hào quang của Bạch Ngạn Tổ, Lý Nhã run rẩy tay chân, cô vội kéo tay mình ra khỏi tay của Hoắc Phi.

“Tổ! Mày có thói quen uống trà từ khi nào…” Hoắc Khiêm lên tiếng

“anh giúp em bôi thuốc” Hoắc Luật bước đến.

“Không cần, anh để tự em làm..” Lý Nhã phản kháng cũng vô ý, đã bị Hoắc Luật kéo xuống ghế.

Trước sự quan tâm quen thuộc của ba anh em Hoắc gia, lửa ghen hờn của Bạch Ngạn Tổ lại bùng phát, hắn nhếch miệng, cười như không cười sang chổ Lý Nhã làm cô rét run.

“Anh Luật! Để tự em làm” Lý Nhã vội vàng bôi thuốc rồi đứng dậy.

“Vậy cũng được..”

Mười phút sau, lại có có một nam sinh đi vào, thông báo cho ba anh em họ Hoặc biết buổi lễ khai giảng đã bắt đầu. Hoắc Khiêm là hội trưởng hội học sinh nên phải thay mặt toàn bộ học sinh của Dahlia phát biểu đầu năm.

Hoắc Luật, Hoắc Phi cũng theo hắn ra hội trường, chỉ có Bạch Ngạn Tổ vẫn ở yên trong phòng. Dục Uyển lại dính hắn như sam.

“Tổ! bên ngoài thật rất buồn chán, anh ở lại trong này là đúng…em sẽ ở lại với anh”

Dục Uyển vừa quàng tay qua người hắn thì bị hắn gở ra, còn ngồi cách xa.

“Uyển! anh cảm thấy hơi đau đầu, em ra ngoài được không…anh muốn được yên tịnh”

Rất không muốn để Lý Nhã và Bạch Ngạn Tổ trong phòng một mình, nhưng hắn đã thẳng thừng như vậy thì ả còn nói gì được nữa, trước khi đi còn lườm Lý Nhã một cái.

“Vậy em ra ngoài…anh nghỉ ngơi đi”

Khi trong phòng đã không còn ai, không khí trở nên căng thẳng hơn. Lý Nhã vô cùng lúng túng, ngó trước ngó sau rồi muốn chuồn.

“Thiếu gia…em…cũng ra ngoài”

Nhưng Lý Nhã vừa chạy ra tới cửa thì….

“ Ầm…..!!!”

Cánh cửa bị hắn đóng sập lại hai tay Bạch Ngạn Tổ còn chống lên cửa, giam lõng Lý Nhã trong vòm ngực hắn. Cô biết chỉ cần mình xoay người lại thì mặt sẽ đập vào ngực Ngạn Tổ ngay lập tức, nên ngay cả cử động cũng không dám.

“Ư..u..!!” Cô rùng mình thì hành động ái muội từ phía sau của Ngạn Tổ.

Lý Nhã có thể cảm nhận được bàn tay của Bạch Ngạn Tổ đang luồn vào trong váy của mình, chạm vào mép quần lót từ từ kéo nó xuống, theo bản năng cô kẹp chặt lấy hai chân, giữ chặt chiếc quần lót.

“Tổ! có phải em đã làm gì sai nên khiến anh giận, em xin lỗi…anh..”

“ Bốp..!!!”

Hắn hung hăng vỗ mạnh vào mông cúa Lý Nhã.

“Dang chân ra! khép chặt như vậy để làm gì chứ”

Lý Nhã khóc trong nghẹn ngào, cắn chặt môi và từ từ mở rộng hai chân ra, chiếc quần lót màu hồng bị kéo tuột xuốn đầu gối.

“roẹt..!!!”

Nghe thấy âm thanh quen thuộc này, cô biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo khi khóa quần của người phía sau đã kéo xuống.

“Áh..A..!!”

Cô đau đến khóc thành tiếng, không có màn dạo đầu hắn đã đem dục vọng cấm vào hoa huyệt đang khô khốc của cô, còn động thân thật mạnh.

“Á..A..!!”

“Em cũng thật lợi hại, khiến cho ba anh em Hoắc gia phải điên đảo vì em, lần nào cũng đứng ra che chở cho em”

“Hu…u..!!! Tổ, em sai rồi…sau này em sẽ không như vậy nữa…hu.u..anh tha cho em đi”

“Áh..áh…!!”

****** hết chương 9*****

Dục Uyển - Chương 10: Tao Thách Mày Dám

“ Áh..Áh.!!!”

Bạch Ngạn Tổ lại động thân kịch liệt hơn, hắn đè cô lên cửa, một tay hắn nắm lấy eo nhỏ của Lý Nhã mà đâm thẳng vào, tay sờ lên trên, kéo hai vú căng tròn ra khỏi nịt ngực, mỗi lần hắn đâm vào đều động tay bóp mạnh vào nơi mềm mại của Lý Nhã, khiến cô đau đến phát khóc.

“ Nói đi! Sau này em còn ra vẽ đáng thương trước mặt họ nữa không”

Lý Nhã vừa khóc vừa lắc đầu.

“ Hu..u..!!! Tổ, em không dám nữa, anh nhẹ thôi….anh làm em đau….Ư…ư..!!!”

“Anh phải khiến cho em thật đau, có như vậy thì em mới nhớ những lời anh nói” Hắn lại cố ý đâm thật mạnh vào, còn ép cô lên cửa.

“ Áh…ah..!!”

“Đừng mà Tổ…em thật sự rất đau…hu..u”

“đau đến vậy sao…” giọng nói thì ôn nhu dịu ngọt nhưng hành động thì trái ngược, hắn nâng một chân của Lý Nhã lên, ép sát lên cửa, rồi đem dục vọng đẩy mạnh vào trong người cô.

“Ư..ư..!!!” Lý Nhã đau đến chảy nước mắt, không lên tiếng nổi

“vậy sau này… em phải ngoan ngoãn nghe lời anh, anh sẽ không làm em đau nữa” Hắn dừng lại trong người cô, không tiếp tục tiến sâu vào.

Ngạn Tổ ôm lấy Lý Nhã, hôn lên tóc cô, vô cùng sủng nịnh.

“ Nếu em nhẹ nhàng với em….tiểu bảo bối, sau này đừng có làm anh giận nữa biết không”

“ Híc…c..!!!”

Từ từ hắn rút dục vọng ra khỏi người Lý Nhã. Cả người cô như được giải phóng, nhưng hai chân đã không còn chút sức lực nào, mất điểm tựa mà ngã ngay xuống đất.

Bạch Ngạn Tổ bồng Lý nhã lên, rồi ngồi xuống ghế.

Hắn đặt cô ngồi trên giữa hai chân mình, bên dưới cô vẫn trần trụi không mặc gì, còn hắn thì dục vọng vẫn đang bừng bừng sát khí, cứ đâm vào mông của Lý Nhã, khiến cô sợ đến run rẩy hai vai.

Cô lập tức lấy hai tay che lại bên dưới của mình, không cho hắn động vào, giọng nói nỉ non cầu xin:

“ Tổ! đừng mà anh, vừa rồi anh làm em rất đau..đừng làm nữa”

“em có thể cảm nhận được bên dưới anh thích em thế nào mà phải không…Nhã bé bổng của anh”

Hắn kéo cô lại hôn nhẹ lên môi, hơi thở nam tính phà vào tai cô một lần nữa, với giọng điệu rất dịu dàng.

“Nhã! Lần này anh sẽ nhẹ nhàng, ngoan …mau lấy tay ra để anh vào trong em”

Sự ôn nhu của hắn chính là độc dược giành cho Lý Nhã, cô như bị thôi miên, từ từ lấy tay ra.

“em rất ngoan, anh yêu em”

“ Áh…a..!!!”

Của hắn quá to lớn, Lý Nhã đau đến cắn môi nhưng lần này hắn thật sự nhẹ nhàng, bàn tay hắn còn đang vuốt ve nơi họ đang giao hợp, chạm vào những sợi lông mao mềm mại của Lý Nhã, để kích thích cho cô tiết ra nhiều dịch ngọt để hắn dể dàng tiến sâu.” Ưm..m..!!!”

Chẳng mấy chốc những tiếng rên rĩ khoái lạc đã truyền ra khỏi căn phòng.

Dục Uyển từ đầu đã không rời đi. Ánh mắt của ả nóng hừng hực như lữa đỏ muốn thiêu rụi cả căn phòng.

Bạch Ngạn Tổ là hôn phu của ả, nhưng chưa bao giờ có những cử chỉ thân mật, nắm tay đã không có, đừng nói hôn môi, càng khỏi nhắc đến chuyện họ đã bao giờ làm tình chưa.

“ Lý Nhã! con khốn chết tiệt…tao sẽ không tha cho mày..”

————–

Hoắc gia, đại sảnh.

Trong ngôi biệt thự to lớn của Hoắc gia đang chứa hơn mấy ngàn người , tất cả đều là người trong giới thượng lưu, những chính trị gia, những minh tinh màn bạc, và những thương nhân có máu mặt ở Á Lạp Tân đều được mời đến.

Bởi vì hôm nay là sinh nhật của ba anh em Hoắc gia, nhưng tiệc sắp bắt đầu, vẫn không thấy vật chính đâu, đó cũng chính là điều mọi người thắc mắc nãy giờ.

————

Trên lầu.

Ba anh em Hoắc gia, đều bị Dục Uyển kéo đến thư phòng, nhìn họ chẳng khác nào những chàng hoàng tử bước ra từ chuyện cổ tích với bộ Texudo cổ điển quý phái, mái tóc được vuốt cao, càng làm bật lên khuôn mặt tuấn tú chết người.

“có gì thì nói nhanh, tao còn phải xuống lầu” Hoắc Phi nhìn lên đồng hồ đã hơn 5h chiều, nên rất vội vã, bên dưới là bao nhiêu cô em xinh đẹp đang đợi hắn, Hoắc Phi không muốn phí thời gian ở cùng kẻ chán ghét.

Dục Uyển cầm chai rượu, đến rót cho từng người một. Thật sự, cô phải thừa nhận ba ông anh trai của mình đúng là cực phẩm, nhìn mà chảy cả dãi, thật là quá hờ cho con nhỏ đó.

“Các anh uống trước đã..rồi em sẽ nói”

Hôm nay Dục Uyển mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ ôm sát, càng tôn lên màu da trắng như tuyết và thân hình nóng bỏng của ả, cổ áo hình chữ V khiến cho nửa khuôn ngực đầy đặn được phô bày.

“gọi tụi tao lên đây chỉ để mời rượu, không lẽ.. mày đã cho gì vào trong ly rượu này” Hoắc Luật lên tiếng

“các anh sợ sao” Dục Uyển đảo mắt nhìn ba anh em họ

“Tao thách mày dám” Hoắc Phi lên tiếng

Hoắc Phi cầm ly rượu lên uống cạn trong một ngụm. Hoắc Khiêm và Hoắc Luật cũng uống theo.

Rồi ba giây đếm ngược bắt đầu…

“Rầm..!!!”

Cả ba anh em đổ sập xuống sàn, cơ thể nóng bừng và đầu óc mơ màng chính là triệu chứng lâm sàng lúc này.

“xin lỗi các anh trai! em thật đã bỏ thuốc vào trong rượu”

Sau khi lôi ba anh em họ Hoắc lên giường, thì Dục Uyển bắt đầu lột sạch hết quần áo trên người họ, nhìn thấy cơ thể nam tính của anh trai mà thèm khát nhưng lại không có gan xơi.

Vì quá hiểu rõ tính khí của ba ông mình, nếu ba người họ tỉnh dậy mà biết mình đã xơi tái họ thì cuộc đời của Dục Uyển sẽ lâm vào bế tắc.

“ Đưa nó vào”

Dục Uyển vừa nói xong thì Dịch Nam đã bồng vào một cô gái đang hôn mê.

Trên người cô ta chỉ mặc một chiếc đầm ngủ mỏng như cánh ve, bên trong lại không mặc gì bởi vì đã bị Dục Uyển cởi ra, người con gái xấu số đó là Lý Nhã. Đã vậy còn bị Dục Uyển cho uống thuốc.

Dịch Nam biết những chuyện hắn làm là trái đạo đức, nhưng vì chữa bệnh cho mẹ hắn không còn sự lựa chọn nào, là nghe theo sự uy hiếp của Dục Uyển.

Sau khi đặt Lý Nhã lên giường cùng với ba anh em họ Hoắc thì hai người đó cũng ra khỏi phòng, trước khi đi còn không quên gắn máy quay phim.

Thật ra để cho ba anh em họ Hoắc “hầu hạ” Lý Nhã, Dục Uyển vẫn cảm thấy đó là một diễm phúc lớn, ngay cả mình cũng phải ganh tị, thử hỏi người nào trong ba anh em họ Hoắc không phải là cực phẩm trong nhân gian.

Nếu có sự lựa chọn thì cô sẽ không chọn ba anh trai tuyệt vời của mình, mà chọn những kẻ khác.Nhưng bọn họ đều không dám đụng vào Lý Nhã, vì họ biết con khốn đó là bảo bối của Bạch thiếu của Bạch Bang, chỉ kẻ nào chán sống mới dám vuốt râu hùm.

Nhưng ở Á Lạp Tân này có ai qua được Hoắc gia, cũng không có ai dám động vào ba người đang nằm trên giường. Cô tin Bạch Ngạn Tổ cũng không thể làm gì họ.

“Đi thôi”

“Dạ! tiểu thư”

Sau khi Dục Uyển và Dịch Nam rời khỏi phòng, thì mê dược trên người của ba anh em Hoắc gia đã hết tác dụng. Bọn họ bị xuân dược chi phối mà cả người ngứa ngái, bắt đầu cử động thân thể và trèo lên người của Lý Nhã.

Chiếc áo ngủ bị họ kéo lên tới tận cổ…

****** hết chương 10*****

Xem tiếp phần sau

SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.