Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng C6-C10

Chương 6: Lôi Kiếp thần đao

Ngày thứ hai, Hy Bình tới chỗ hẹn, cố ý cầm theo một chiếc ghế dựa. Hắn nghĩ, nếu Lôi Phượng bảo canh cửa thì ta đã có chỗ ngồi thoải mái này rồi. Hóa ra ngược lại, hắn phải đội chiếc ghế đứng suốt một ngày, đỉnh đầu dường như đã bị ép đến phẳng lì.
Ngày thứ ba, Hy Bình tới nơi tay không, Lôi Phượng sai hắn đi bắt bướm. Hắn thà chết chứ không chịu vì bắt bướm là trò chơi của lũ con gái, đường đường một trang hảo hán như hắn, lẽ nào lại nhảy nhót đuổi theo mấy con bướm?  (truyensachiepnang)

Vậy là, trang hảo hán lại trở về kiếp canh cửa.
Hôm ấy, có một đôi nam nữ trung niên hình như là phu thê tới trước cửa nhà Lôi Phượng. Nhìn thấy Hy Bình, họ cười với nhau rồi bỏ đi. Hy Bình nghĩ đó chỉ là mấy người qua đường nên không chút để ý. Hai ngày vừa rồi, hắn đã quen với những người trong Viễn Dương Tiêu Cục tới nhòm ngó, đôi vợ chồng già này có cười hắn thì cũng thầm tháp gì!
Sau khi Hy Bình "dũng cảm đứng lên" tranh giành cao thấp, Lôi Long Tứ Cẩu vẫn chạy miết theo ái tình của hai gã. Vướng vào tơ nhện của tình ái, Tứ Cẩu trở thành như kẻ mộng du, đi đường chỉ chuyên vấp đá, lúc không có đá thì chân nọ vướng chân kia, có khi nhìn thấy hòn đá trên đường còn cố tình chạy tới đá bay đi để sau đó hét lên một tiếng "Ái", rồi ngã sóng xoài xuống đất.
Mấy lần đầu Lan Hoa còn ngoái lại lườm nguýt, nhưng sau đó nghe thấy tiếng "Ái" thì thậm chí còn bỏ mặc gã chạy bay về phía trước, sợ rằng cái ngữ "quán quân gục ngã" ở phía sau không cẩn thận lại ngã vào lưng nàng.
Lôi Long thì khác, suốt cả ngày chỉ xin lỗi cầu khẩn:
- Bích Nhu, ta biết ta sai rồi, nàng hãy tha thứ cho ta một lần đi, từ nay về sau ta không dám nữa đâu! Bích Nhu, nàng hãy chửi ta đi, đánh ta đi nhưng mong nàng chớ có dửng dưng như vậy! Trời ạ, nàng rốt cuộc còn muốn ta như thế nào nữa đây?
Đại loại như vậy.
Mỗi một ngày hắn lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Nói rồi lại nghỉ, nghỉ rồi lại nói, thỉnh thoảng lại buột miệng một câu:
- Bích Nhu, ta khát lắm rồi, cho ta đi uống nước đã!
Sống chết cứ đan xen nhau như thế, một bên là Hy Bình đã đứng vững, một bên là Lôi Long và Tứ Cẩu đang chạy trốn thực tại. Thời gian vùn vụt trôi, thấm thoắt đã nửa tháng trời.
Hy Bình đứng trước cửa nhà Lôi Phượng tựa như cái cây trong bức tranh phong cảnh, người nhà Viễn Dương Tiêu Cục đã quen không thèm để ý đến hắn, chỉ lũ a hoàn mỗi khi ngang qua là còn liếc trộm khuôn mặt tuấn tú, khúc khích cười rồi mới bỏ đi.
Vào buổi trưa, một lão già đầu tóc bạc trắng xuất hiện.
Khi ông già tới trước mặt Hy Bình, hắn có chút chột dạ bởi vẻ uy nghiêm lộ trên khuôn mặt. Đôi mắt sáng quắc sục sạo một lúc lâu trên người Hy Bình, dần dần lộ nụ cười ưng ý.
Hy Bình nghĩ, ông lão này có điên hay không vậy, đến đây chỉ để nhìn ta hay sao. Hắn thốt lời bất bình: "Này, lão già kia, ông định làm cái trò gì hử?"
Ông già cười khà khà: "Tiểu huynh đệ là Hoàng Hy Bình phải không? Thì ra người chỉ đấm một quả đánh khuỵu con ngựa của Lôi Phượng chính là ngươi đấy hả?"
Trong lòng Hy Bình tức thời kiêu hãnh tràn trề, giơ nắm đấm về phía trước mặt ông già, nói: "Ông nhìn đi. Lẽ nào lại không phải?"
- Hoàng Hy Bình! Ngươi định làm gì gia gia ta vậy?
Hy Bình nghe câu nói biết là Lôi Phượng cùng cả bọn đang tới, lẩm bẩm: "Thì ra cái ông già này là Lôi Chiến, đúng là rắc rối!"
Lôi Chiến nhìn Lôi Phượng lại gần, mỉm cười từ hòa: "Phượng nhi, cháu đã về đấy ư? Chú nhóc này quả không tồi, lại còn muốn cho ta xem nắm đấm của mình. Đúng là rất cứng cỏi!"
Lôi Phượng gục đầu vào lòng lão, lầm bầm: "Gia gia à, kẻ hư đốn kia chưa làm điều gì thất lễ với ông chứ?"
Lôi Chiến cười hà hà: "Chưa, chưa làm gì cả, hắn rất có lễ. Ông thích cậu ta lắm. Phượng nhi đi theo ông, có chuyện này ông muốn nói với cháu."
Lôi Phượng ngoan ngoãn vâng dạ, đoạn đi theo Lôi Chiến vào nhà. Lôi Long và Tứ Cẩu thấy hai người đã khuất mới đến gần Hy Bình hỏi chuyện.
Bích Nhu và Lan Hoa thừa cơ lẻn ngay vào phòng Lôi Phượng khoá trái cửa lại. Hai gã Lôi Long Tứ Cẩu chỉ còn biết tiếp tục tán chuyện với Hy Bình. Ba gã giằng co trước cửa nhà Lôi Phượng mãi đến bữa tối mới vào trong nhà.
Tinh sương hôm sau, Lôi Phượng đề nghị đi săn, ai ai cũng tán thành, tiếng hô lớn nhất lại là của Hy Bình.
Bắt bướm là việc có chết hắn cũng không làm, nhưng đối với đi săn thì hắn hào hứng hơn nhặt được của.
Nào ngờ Lôi Phượng gạt phắt, bắt hắn ở nhà. Hy Bình buồn tủi cầu xin, chẳng còn chút nào tôn nghiêm của một đấng nam nhi.
Ban đầu Lôi Phượng còn cứng rắn, Hy Bình cầu xin mãi, riết rồi nàng cũng đồng ý với một điều kiện. Chưa đợi nói ra điều kiện là gì, hắn đồng ý ngay tắp lự. Sau khi Lôi Phượng mở miệng hắn mới hối hận, nhưng đã muộn mất rồi.
Thì ra, Lôi Phương không cho hắn cưỡi ngựa mà phải ôm một thùng tên chạy theo phía sau, song lại không được tụt hậu bởi khi Lôi Phượng cần tên thì hắn phải có mặt ngay đưa tên vào tay nàng.
Hy Bình không thể rút lời chỉ còn biết chấp nhận.
Suốt cả một ngày, hắn hộc tốc đuổi theo năm con ngựa. Tuy có lúc tụt mãi phía sau nhưng chỉ lát sau đã đuổi kịp theo, có điều là mũi mồm đua nhau thở.
Cả năm người đều rất đỗi ngạc nhiên với sự dẻo dai của đôi chân Hy Bình, chưa chút luyện tập khinh công mà đuổi kịp theo ngựa chạy, quả là chưa nghe ai nói tới. Và điều không ngờ hơn nữa là suốt cả ngày họ không hề bắn được một con vật nào.
Lôi Long và Tứ Cẩu dốc lòng tiếp cận ái tình, không còn để tâm tới một hứng thú nào khác, còn ba thiếu nữ thì dường như chỉ muốn thả mình giữa thiên nhiên, nhìn cái gì cũng hoa tay múa chân bàn tán, cái này đẹp quá để lại hôm sau còn ngắm, cái kia không thích bắn chết nó đi không tha! Cuối cùng cả Bích Nhu và Lan Hoa đều cảm thấy cung tên vướng nặng nên dồn hết cho Lôi Long Tứ Cẩu.
Hy Bình từ phía sau đuổi lên, Lôi Phượng cũng học theo hai nàng kia, quẳng cung tên cho Hy Bình không bắn nữa.
Thế là Hy Bình như vớ được vàng, suốt đường đi thấy gì bắn nấy, bắn hết tên trong tay mà chẳng trúng nổi vật gì. Hắn vui như mở cờ trong bụng, lấy cả tên của Lôi Long Tứ Cẩu bắn tiếp mà trượt mãi vẫn hoàn trượt, tức quá kéo cung buông bừa một mũi, nào ngờ trúng ngay con sóc đang ngủ trên cây thông.
Ngày hôm sau, Hy Bình vừa ngủ dậy định tới chỗ Lôi Phượng thì bị Lôi Long gọi giật lại, bảo gia gia gã muốn gặp mặt.
Hy Bình theo Lôi Long đi vào mật thất Tiêu Cục gặp Lôi Chiến. Lôi Chiến xua Lôi Long ra ngoài, đoạn đóng chặt cửa mật thất cười với Hy Bình: "Cậu nhỏ, có biết lão đây gọi cậu đến làm gì không?"




Hy Bình nghĩ bụng: "Đồ rắc rối! Ta có phải là con giun trong bụng ông đâu mà biết ông nghĩ cái quái gì? Rõ là lắm lời!" Nghĩ như vậy, nhưng mồm hắn lại nói khác: "Lão Tiêu đầu à, có việc gì cần tôi giúp phải không?"
Lôi Chiến cười khà: "Chớ gọi ta là Lão Tiêu đầu, hãy như Phương nhi và Long nhi gọi ta là gia gia đi được không?"
Hy Bình đáp ngay: "Vâng, gia gia!"
Lôi Chiến đắc ý cười đến nhắm tít mắt: "Bình nhi à, gia gia cho cháu xem một vật."
Đoạn lão lôi từ giá binh khí xuống một thanh đao còn để trong vỏ, dài chừng một thước ba trao cho Hy Bình. Hy Bình đưa hai tay đỡ, suýt nữa đánh rơi xuống đất
Thanh đao phải nặng cỡ bảy tám mươi cân!
Lôi Chiến ra lệnh: "Rút đao ra xem!"
Hy Bình nghe lời rút đao khỏi vỏ, thân đao màu đỏ sẫm rất dày, lưỡi đao có chỗ đã cùn. Toàn bộ thanh đao khiến người ta có cảm giác, ngoài vẻ chân phương của nó ra thì chẳng có gì kỳ lạ. Hắn không hiểu Lôi Chiến cho hắn xem thanh đao nặng nề cũ kỹ này với dụng ý gì.
Lôi Chiến đoán được ý Hy Bình mới kể như nhớ lại:
- Sau khi thanh đao này ra đời hơn tám mươi năm trước, lập tức trở thành độc bá võ lâm. Cha ta Lôi Liệt đã dựa vào nó sáng tạo ra "Lôi Kiếp thần đao" dựng nên cơ nghiệp Viễn Dương Tiêu Cục. Cha ta mang đao chu du thiên hạ, không một kẻ nào dám so tài. Ài, uy danh xưa nay còn đâu! Sau khi cha ta mất, cái tên Viễn Dương Tiêu Cục nổi tiếng giang hồ cứ mai một dần. Ngoài cha ta ra, không một ai trong Lôi gia có thể luyện được "Lôi Kiếp thần đao", không ai sử dụng được thanh đao này cả. Cháu biết vì sao không ?
Hy Bình lắc đầu. Lôi Chiến tiếp tục kể:
- Thanh đao này dài một thước ba lăm, thân đao dài một thước linh năm, chuôi đao dài ba tấc, chỗ rộng nhất lưỡi đao là hai tấc ba, đao nặng tám mươi bảy cân. Người thường cầm bằng một tay cũng là quá khó khăn rồi, chưa nói gì tới sử ra chiêu thức. Cho dù là kẻ sức vóc trời ban cũng khó lòng dùng nó trong vài chục hiệp.
Lão thở dài một hơi, đoạn ho khe khẽ lấy giọng: "Muốn phát huy được uy lực của thanh đao này, cần phải học cho được "Hoả diệm chân không", tiếp đó bồi thêm "Lôi Kiếp thần đao" và "Thiểm điện chi túc" thì mới có thể đại công cáo thành. Đã tám chục năm nay, ngoài cha ta Lôi Kiệt, không một ai khác có thể dùng nó thi triển được Lôi Kiếp Thần Đao cả."
Lão hạ giọng nói tiếp: "Người tập luyện được "Hoả diệm chân không" nhất định phải là người công lực thuần dương. Không những thế còn cần đôi chân hết sức dẻo dai mới có thể dùng Thiểm Điện Chi Túc sử ra Lôi Kiếp Thần Đao mạnh tựa sấm sét. Hy Bình con một quả đấm đánh ngã con ngựa của Phượng nhi, đúng là người sinh ra để luyện đao này. Hôm qua Phượng nhi bắt con chạy theo ngựa suốt cả một ngày chính là vì ta muốn xem cước lực con dẻo dai đến mức nào.
Hy Bình nói to: "Gia gia, như vậy chuyện đi săn là chủ ý của ông?"
Lôi Chiến hơi đỏ mặt, gật đầu:
- Phụ thân ta bảo, đao pháp này là tổng thể của bốn loại võ công "Hoả diệm chân không", "Lôi Kiếp thần đao", "Thiểm điện chi túc" và "Liệt dương chân đao", không thể thiếu bất kỳ một loại nào. "Lôi Kiếp thần đao" là đao pháp nhất khứ vô hồi, sức mạnh không gì sánh nổi, mỗi khi ra tay chỉ có đánh đến cùng, cho nên đao này chỉ có chiêu công, tấn công liên tục không ngừng. Thiểm điện chi túc là bộ pháp khi sử đao, đương nhiên cũng có thể được coi là phép khinh công. Thay mặt Lôi gia, ta trao thanh đao cùng với đao pháp cho cháu, mong cháu lấy lại thần uy cho Lôi Kiếp Thần Đap.
Hy Bình tươi tỉnh: "Gia gia, ông định truyền lại võ công này cho cháu ư?"
Lôi Chiến cười khà: "Khi cháu vừa tới Tiêu Cục ta đã chú ý đến cháu rồi. Cha mẹ của Phượng nhi và Long nhi đều rất vừa ý, xem cháu là rể tốt. Bình nhi, cái phúc của cháu rõ là lớn quá!"
Hy Bình nhớ lại, chợt hiểu ra cha mẹ Lôi Phượng và Lôi Long chính là hai người tới nhìn mặt hắn vào ngày thứ ba, chính là Lôi Dũng và Hoàng Tử Hà.
Lôi Chiến lại nói: "Đao pháp này tuy ta không luyện được nhưng mọi chiêu thức đều đã thuộc lòng. Bình nhi, hãy trả lại đao cho ông!"
Lôi Chiến lấy lại thanh đao từ tay Hy Bình, hai chân mở ngang vai, tay trái nắm vỏ đao để ngang sườn, tay phải nắm đao, lưỡi đao hướng ra sau, mũi đao kiên định chĩa về phía xa, nghiêm giọng:
- Đây chính là hồn của đao.
Đoạn lão đặt vỏ đao xuống đất, hai tay nắm chặt chuôi đao, lưỡi sắc hướng xuống, mũi đao chĩa lên trời, nói:
- Đây là phách của đao!
Hy Bình tựa như bị kích động, hét to:
- Cái gì? Đây là đao pháp vô địch? Gia gia, không phải ông đang đùa cháu đấy chứ?
Lôi Chiến lắc đầu:
- Cháu ngốc ơi, ta già đã bảy tám mươi rồi lẽ nào lại đùa với cháu! Đừng nói là cháu kinh ngạc, chính ta cũng chẳng hiểu là gì nữa! Phụ thân dạy ta như thế, ta chỉ biết truyền nguyên văn lại cho cháu thôi. Bây giờ đến các bài quyết "Hoả diệm chân kinh" và "Thiểm điện chi túc"…
Đợi khi Hy Bình đã học thuộc kinh quyết, Lôi Chiến mới cho nghỉ tí chút. Lão nhún vai: "Nhiệm vụ của ta đã xong, sau này sẽ là tự cháu phần đấu. Từ nay cháu chính thức ra nhập võ lâm, là nhân tài trong giang hồ, nhất định phải đem uy danh Thần đao Viễn Dương Tiêu Cục làm cho rạng rỡ.
Hy Bình trợn mắt: "Tức là dựa vào đao pháp nát bét này?"
Lôi Chiến nổi giận: "Thằng nhỏ thúi kia, cái gì là đao pháp nát bét hử? Đây là đao pháp vô địch, cấm không được lười biếng!"
Hy Bình thở dài: "Được rồi gia gia, vô địch thì vô địch!"
Lôi Chiến vui vẻ: "Như thế còn được, đời này chúng ta đem võ công Tiêu Cục viễn dương gửi gắm cả vào Phượng nhi. Con bé đã luyện được kiếm pháp "Cuồng phong bạo vũ" mẹ nó truyền lại. Còn Long nhi thì đã luyện được kiếm pháp "Du long" ngang ngửa với chị nó. Bạn cháu là Tứ Cẩu vẫn còn kém đôi chút, ngày mai gọi nó tới ta truyền cho hai bài "Bá vương thương" và "Oanh thiên chưởng", để các cháu tạo nên đội quân chủ lực của Viễn Dương Tiêu Cục thanh thế lừng lẫy.
Lôi Chiến phấn khích nói một hồi, tiếng oang oang tựa chuông đồng.
Thời gian còn lại trong ngày, Hy Bình thoát khỏi móng vuốt của Lôi Phượng, cùng Lôi Long, Tứ Cẩu cặp kè bên nhau tập luyện.
Thời giờ trôi nhanh theo những thế võ, chẳng mấy chốc lại nửa tháng nữa qua đi.

Chương 7: Đại náo kỹ viện

Một hôm, Hy Bình đang say sưa giấc mộng thì Tứ Cẩu vào phòng gọi toáng lên :
- Này, Hy Bình, đi luyện công đi !
Hy Bình trở mình, trùm kín chăn lên đầu ngủ tiếp.
Tứ Cẩu tiếp tục gọi :
- Mau lên mau lên, dậy đi !
Hy Bình hé vội chăn ra, làu bàu :
- Ăn phải cái gì mà mới sáng ra đã quang quác lên thế? Hôm nay dù Ngọc Hoàng lão tử xuống đây ta cũng không luyện nữa. Con bà nó, luyện đi luyện lại chẳng thấy khá hơn chút nào, thế mà cứ luôn mồm "đao pháp vô địch". Vô địch cái con khỉ, suốt ngày cầm cây đao nát đứng im chẳng khác nào thằng ngố! Ngươi có thích thì đi mà luyện, hôm nay ta phải ngủ bù.
Tứ Cẩu chẳng còn cách nào khác, làu bàu mấy câu rồi bỏ đi, một lát sau lại cùng Lôi Long trở vào. Lôi Long lay vai Hy Bình : "Huynh không luyện công cũng được, muốn cùng chúng ta đi tìm chỗ vui chơi không ?"
Hai mắt Hy Bình sáng rực lên nhưng miệng vẫn cằn nhằn : "Các ngươi tính hại ta chắc? Không đi!"
Tứ Cẩu dỗ dành : "Đại huynh, nếu không thì cùng di dạo phố vậy. Chúng ta cũng đã lâu rồi chưa ra phố."
Hy Bình vươn vai ngồi dậy, vừa mặc áo vừa nói : "Phải lắm, đi dạo phố thôi. Chẳng phải đệ bảo ở Quần Phương Lâu có một mỹ nhân mới tới là gì? Chúng ta tới đó kiếm cô nàng xem thử? Thế nào?"
Lôi Long và Tứ Cẩu đều tỏ vẻ khó xử. Tứ Cẩu ngắc ngứ nói : "Nếu Lan Hoa mà biết được thì đệ đây xong đời rồi !" Lôi Long thậm chí còn tái mét mặt : "Lần trước Bích Nhu đã không thèm nhìn mặt đệ ."
Hy Bình gắt toáng lên :
- Các ngươi lẩm bẩm cái quái gì vậy? Đã bảo rồi, đấng trượng phu hảo hán sợ gì phận nữ nhi! Có chuyện gì Hoàng Hy Bình ta khắc chịu hết, cứ bảo là ta kéo đi, các đệ chỉ theo xem được rồi, xong chưa? Đi thôi, chớ có bàn lùi. Hôm nay đã nói là làm, ai không đi thì từ nay khỏi huynh huynh đệ đệ gì hết.
Thế là Lôi Long và Tứ Cẩu bị ép đến khu Lương Sơn, tháp tùng gã đại huynh đi tầm hoa.
Quần Phương Lâu đã ở ngay trước mặt. Hy Bình trố mắt nhìn, không ngớt trầm trồ : "Con bà nó, con gái nơi này đẹp quá!"
Ba gã xuất hiện cũng làm cho cả kỹ viện xôn xao, các nàng kỹ nữ suốt ngày phải tiếp mấy lão đầu hói bụng phệ, nay thấy ba chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa. Mấy nàng không phải kỹ nữ cũng xô cả lại, vài ca kỹ đã có khách ở bên cũng găm ánh mắt vào ba gã, để các vị khách kia nhăn nhó như uống phải dấm.
Tứ Cẩu đi đầu hùng hùng hổ hổ gầm lên :
- Đi!Đi!Đi! Hôm nay thiếu gia nhất định phải gặp được Lãnh Như Băng tiểu thư!
Một kỹ nữ mắt xanh mỏ đỏ ngúng nguẩy đi về phía hắn :
- Ôi dào, Tứ Cẩu thì ra là người có mới nới cũ, tới đây rồi mà chẳng hỏi han gì tới nô gia! Vậy mà người ta còn nhớ mãi không quên được hắn đấy, hôm trước hắn làm cho người ta cả đêm như đang ở trên thiên đường. Nô gia muốn đêm nay miễn phí cho hắn một trận, ưng không nào?
Từ Cẩu nhìn sang, giật bắn mình nói nhanh : "Tiểu Hồng!"
Hy Bình và Lôi Long dồn mắt về phía Tứ Cẩu, đồng thanh : "Đệ chẳng bảo là chưa từng đến đây kia mà? Lấy đâu ra nàng Tiểu Hồng này?"
Tứ Cẩu đỏ mặt tía tai, xua tay : "Vì thế nên đệ mới sợ đến đây, chỉ có một đêm mà ba ngày sau đệ đứng còn run chân!"
Tiểu Hồng ngoe nguẩy đến bên, giơ hai tay túm chặt cánh tay Tứ Cẩu, dựa vào vai gã nũng nịu :
- Hôm trước hắn bảo đấy mới là lần đầu, lần đầu mà sao thành thạo thế! Lần này phải hoành tráng hơn nữa chứ phải không? Nào, đi vào phòng với thiếp đi!
Hy Bình nhìn gương mặt ỉu xìu của Tứ Cẩu, bật cười khà khà : "Thế nào? Con gà giò ngươi bị người ta thiến mất rồi sao?"
Tứ Cẩu thở dài không nói. Tiểu Hồng chanh chua : "Này soái ca, huynh có phải cũng là con gà giò đang chờ thiến nữa không vậy ?"
Hy Bình giơ thanh Liệt Dương chân đao lên trước mặt Tiểu Hồng, quát :
- Thiến cái đầu nhà ngươi à, lại còn không buông Tứ Cẩu ra mau! Bọn ta đến đây là có chuyện lớn, không vô công rồi nghề trò chuyện với lũ õng ẹo các ngươi. Biến, biến mau!
Tiểu Hồng bị dọa lạnh buốt sống lưng, vội vã buông tay lặng lẽ đi lên lầu. Hy Bình quay nhìn hai gã kia đắc chí : "Đường thông rồi, bây giờ chúng ta đi tìm cô ả Lãnh Như Băng!"
Lôi Long lắc đầu : "Vẫn chưa được, trước hết phải thông báo cho ma ma cái đã, sau đó phải trùng đột qua ba cửa ải liên tiếp mới có thể gặp mặt cô nàng."
Hy Bình hừ nhạt : "Làm gì phải phiền phức thế? Cứ để ta !"
Từ phía sau lưng ba gã chợt vọng tới một thanh âm nhã nhặn :
- Này cô nương, xin hãy vào trong báo cho một tiếng, rằng Thi Trúc Sinh thiếu môn chủ Địa Ngục Môn cầu kiến Lãnh Như Băng tiểu thư!
Cả bọn Hy Bình vội ngoái đầu lại, một thanh niên chừng hai bảy hai tám tuổi đã đến sau lưng họ tự bao giờ, hình dong tuấn tú khôi ngô, khí phách xung thiên chẳng kém gì ba gã.
Hy Bình nhìn gã thanh niên không chút thiện cảm, Tứ Cẩu với Lôi Long cũng tỏ vẻ khó chịu không kém. Lôi Long báo cho Quy công của kỹ viện ý định của ba gã. Quy công đi về căn phòng bên trái, nơi treo một tấm rèm lộng lẫy, một lúc sau đi ra nói với Lôi Long : "Tiểu thư Như Băng muốn biết ba vị từ đâu tới đây, và tới làm gì ?"
Hy Bình nổi nóng quát um lên : "Lảm nhảm cái gì đấy? Ba chúng ta là một, bọn ta đến đây, không phải là để nhìn xem cô nàng hình dáng thế nào ư? Vào ngay, báo là bọn ta sắp tới!"
Quy công xám mặt vội vã chạy vào, Hy Bình vẫy tay ra hiệu hai gã kia bám theo ngay. Trên chiếc ghế giữa phòng có một nữ nhân đang ngồi, mạng che kín mít không thể nhận ra tuổi tác dung mạo, nhưng nhìn thân hình có thể đoán nàng là một thiếu nữ còn rất trẻ.
Phía sau nàng là bảy cô gái đứng thành hàng ngang, có vẻ như ca kỹ phụ họa. Người giàu kinh nghiệm có thể nhìn thấy ngay chiếc rèm tao nhã ở cửa hóa ra được thiết kế rất đặc biệt, bên trong có thể quan sát được bên ngoài, nhưng bên ngoài lại không thể thấy gì bên trong.
Thiếu nữ đeo mạng vì thế đã nhìn nghe thấy hết những lời của Hy Bình, mới bực dọc hỏi nữ nhân đứng cạnh : "Vân Điệp, kẻ kia lai lịch thế nào?"
Bảy ca nữ sớm đã nhận ra Hy Bình và Tứ Cẩu, có điều tình thế hiện tại không tiện ra mặt mà thôi. Nếu không thì cả bảy cô đã sớm chạy ra tay bắt mặt mừng nhận nhau rồi.
Vân Điệp nói : "Bẩm công chúa, ba người đó đều đến từ Viễn Dương tiêu cục. Người đứng giữa tên gọi là Hy Bình, gã bên trái là Tứ Cẩu, bên phải là thiếu gia Lôi Long của tiêu cục. Theo tin tức của bọn muội thì Hy Bình không biết tí võ công nào, Tứ Cẩu võ công cũng chỉ làng nhàng, Lôi Long cũng chẳng khá hơn. Muội chỉ biết đến thế thôi."
Lúc này Quy công mới bước đến trước thiếu nữ gọi là Công chúa đó, bẩm báo : "Tiểu thư. Bọn chúng ."
Công chúa không đợi Quy công nói hết đã khoát tay : "Cho phép bọn chúng. Nào, ra đi!"
Quy công dõng dạc tuyên bố :
- Cửa ải thứ nhất, xin mời các vị khách quan hát một bài tình ca cho tiểu thư Như Băng nghe. Nếu tiểu thư thích thì mới được đi tiếp. Thi công tử, xin mời người bắt đầu trước !"
Hy Bình ngược lại cho rằng mình nên thử trước, đang toan kiến nghị thì Tứ Cẩu chặn lại nói : "Muốn mất mặt thì cũng không cần phải vội vã, huynh làm gì biết hát?"
Thi Trúc Sinh nói với ba hầu cận sau lưng : "Tam kiệt, tấu nhạc !"
Ba tên hầu cận kẻ tỳ bà, người thổi tiêu, kẻ thập lục cùng tấu nhạc lên. Thi Trúc Sinh theo điệu nhạc bắt đầu cất tiếng hát, giai điệu du dương, ngọt ngào đượm chất thê lương. Y hát xong, rất nhiều ca kỹ nhìn y tỏ vẻ si mê, khóe mắt long lanh rướm lệ.
Thi Trúc Sinh vòng tay về phía căn phòng bên trái, nhẹ nhàng nói : "Lãnh cô nương, tại hạ may không nhục mệnh!"
Những tràng pháo tay không ngớt vang lên, chỉ có Hy Bình là sầm mặt xuống, quay sang hỏi Tứ Cẩu : "Hắn ta hát cái quái gì vậy?"
Tứ Cẩu lắc đầu quầy quậy, Lôi Long thay hắn trả lời : "Đó là bài Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài. Chúng ta về thôi chứ?"
Hy Bình trừng mắt : "Về là về thế nào? Lão tử là quyền vương kiêm ca thần ở làng, sợ gì lũ ngựa con háu đá. Nào hãy nghe bài ca "Muội muội" của ta. Tứ Cẩu, nổi nhạc lên!"
Tứ Cẩu nhún vai dang hai tay : "Làm gì có nhạc cụ?"
Hy Bình gõ cồm cộp vào đầu Tứ Cẩu : "Ngốc lắm, không có thì đi mượn!"
Thi Trúc Sinh nhìn hắn cười giễu : "Có cần ta đi mượn hộ ngươi không?"
Hy Bình bực tức thóa mạ : "Mượn hộ cái đầu ngươi ấy. Cút vào chuồng xí cho ta, đồ đáng ghét!"
Tứ Cẩu nói với Quy công : "Làm phiền ngươi cho ta mượn một thùng sắt, một mâm sắt và cả đôi đũa to nữa!"
Mọi người quanh đó, chỉ trừ Hy Bình và Tứ Cẩu, tất thảy đều trố mắt nhìn nhau : Tại sao hát lại cần những thứ đó?
Bên trong phòng công chúa cũng hỏi : "Bọn chúng tính làm trò gì vậy?"
Vân Điệp trả lời : "Dạ cái đó muội cũng không rõ, bọn họ quả thực rất kỳ quặc, đặc biệt là Hoàng Hy Bình, thật khiến người ta khó hiểu."
Công chúa nhìn Vân Điệp : "Xem ra muội rất hiểu bọn chúng?"
Vân Điệp đáp : "Thưa vâng, trước đây không lâu bọn muội có qua lại với họ một lần."
Công chúa ngỡ ngàng : "Tất cả các muội và hai người bọn họ?"
Nàng không ngờ Hoàng Hy Bình và Tứ Cẩu lại có thể lấy hai chống bảy, cùng đám ca nữ của mình vui thú ái ân.
Vân Điệp trả lời : "Hy Bình sau khi khiến sáu người bọn muội mệt lử mà vẫn còn mạnh như hùm như hổ, không đuối sức chút nào. Lúc vui thú với hắn bọn muội đã ngầm kiểm tra kinh mạch, không mảy may phát hiện hắn có võ công. Hắn quả là một nam tử mạnh mẽ trời ban."
Công chúa lắc đầu : "Chả trách mấy hôm rồi các muội lại thẫn thờ như thế, thì ra là đã động chân tình. Hừ, chả biết trên giường hắn thế nào nhưng vẻ ngoài trông cũng được . Có điều hắn cư xử ngông nghênh quá, thật là đáng ghét!:"
Thất Hồ Điệp nghĩ thầm : "Công chúa thì đàn ông nào chẳng ghét, cứ thử một lần rồi xem ."
Tám nữ nhân lại chăm chú nhìn ra ngoài. Tứ Cẩu đang mang về mấy thứ hắn cần, bèn ngồi lên một chiếc bàn trống, úp mâm lên bàn, dựng ngược thùng trên đất, hai tay mỗi bên cầm một chiếc đũa gõ vào đáy mâm, chân trái dẫm xuống sàn, chân phải nhấc lên gõ nhịp đáy thùng, sau đó nhìn Hy Bình nói :
- Thế này cũng tuyệt lắm rồi !
Cả kỹ viện rộ lên một trận cười, cả công chúa cũng không nén nổi bưng miệng thốt lên : "Trò hề!" Thất Hồ Điệp bưng bụng cười ngặt nghẽo, Lôi Long nhìn Tứ Cẩu nói :
- Này Tứ Cẩu, huynh học được trò này từ bao giờ vậy?
Tứ Cẩu cười gượng :
- Mỗi khi hắn thắng trận đều ép bọn ta phải tấu nhạc kiểu này, còn hắn thì ca hát ăn mừng thắng lợi. Dần dà cả làng ta không có tên nào là không biết trò này cả!
Hy Bình gào lên ngắt lời :
- Tất cả yên lặng! Bản nhân vô cùng cảm kích thịnh tình của các vị, nhưng xin trước hết đừng kích động, chờ sau khi bản nhân hát xong các vị sẽ tha hồ được vỗ tay tán thưởng. Tứ Cẩu, nổi nhạc!
Tứ Cẩu làu bàu : "Bài nào trước?"
Hy Bình khoát tay, bước lên một bước, dõng dạc : "Bài Hồ điệp bay, tấu đi!"
Tứ Cẩu tay gõ chân dập hết sức thành thạo, làm cho mâm sắt, thùng sắt và chiếc bàn phát ra những âm thanh nhịp nhàng vui tai, quả thật rất có phong độ nhạc công.
Khuôn mặt tất cả chúng nhân trong kỹ viện đều tỏ vẻ kinh ngạc. Hy Bình rất đỗi đắc ý, bởi xưa nay chưa lúc nào hắn có đội ngũ "thính giả" đông như lúc này, mà lại còn là tự nguyện đến xem hắn biểu diễn. Hắn bèn nhất quyết trổ hết tài năng âm nhạc để đáp lại tấm lòng bạn tri âm.
Hy Bình ưỡn ngực, e hèm hai lần lấy giọng đoạn cất cao lời ca :
- Hồ điệp, hồ điệp, gió thổi, gió thổi, hồ điệp bay, bay khỏi lùm cây hoa, bay lên trời cao, bay vào trong giấc mộng muội muội của ta. Muội muội, muội muội, xấu hổ đáp lời, muội đẹp quá, đẹp quá, như hoa mùa xuân nở, đẹp khiến người ta yêu, đẹp tựa đứa bé trong lòng mẹ. Ma ma, ma ma, ma ma à, ma ma à, ma ma cười, cười chảy nước mắt nhung nhớ, cười cho ngàn vạn năm tình yêu, cười để cho muội muội mong ca ca về. Mong ca ca về, mong ca ca về, muội muội à, muội là tình yêu đầu tiên, dù hôm nay hay mãi mãi về sau, ca ca muội muội sẽ bên nhau đời đời kiếp kiếp, chúng ta không thể chia lìa, không thể xa rời .
Hy Bình hát xong, Tứ Cẩu gõ mạnh mấy nhịp, đoạn ném đũa lên bàn, vỗ tay hoan hô lia lịa.
Hy Bình cũng hưng phần võ tay, không quên đảo mắt tứ phía, dõng dạc : "Xin hãy hoan hô mạnh lên!"
Mọi người trong phòng đều há hốc mồm ngỡ ngàng, có người lấy nắp cốc rượu bịt lỗ tai, điều này Hy Bình quả thực không ngờ tới.
Cả một phòng khách lớn duy chỉ có Hy Bình và Tứ Cẩu vỗ tay lia lịa mà thôi!
Lôi Long chau mày : "Tứ Cẩu, thế mà huynh cũng có thể vỗ tay khen hay sao?"
Tứ Cẩu vừa vỗ tay vừa nói :
- Đây là bị ép mà làm thôi, năm xưa huynh ấy không chỉ bắt bọn ta tấu nhạc mà sau khi hát xong còn bát bọn ta phải vỗ tay, không ngờ bây giờ lại trở thành thói quen không bỏ được. Thế nhưng giờ nhớ lại chuyện những ngày đó sao lại cảm thấy rất hay ho. Ta tấu nhạc, huynh hát vang, có gì còn tuyệt vời hơn thế không chứ? Đây đâu thể gọi là mèo khen mèo dài đuôi! Nào, huynh cũng vỗ tay đi!
Lôi Long thầm nghĩ : "Hai người này tâm tính giống y như nhau, da mặt dày cũng không thể so hơn kém. Ôi, thật là hết thuốc chữa rồi! Chẳng lẽ bất cứ người quê nào cũng có tâm tính giống hệt hai người bọn họ sao, thật là đau đầu."
Hy Bình vừa vỗ tay vừa nói to : "Các vị, hãy tỉnh lại đi! Xin đừng quá ngất ngây bởi lời ca tuyệt vời của ta! Hãy chứng tỏ thịnh tình, đững ngồi ngây ra nữa, vỗ tay mạnh lên nào!"
Nói mãi mà cả phòng khách rộng lớn vẫn chỉ có hai gã vỗ tay mà thôi, tựa như tiếng xì hơi vừa thối vừa dài khiến người ta phải vội vàng bịt mũi.
Trong phòng, công chúa lạnh lùng nói : " Hai kẻ kia có phải là bị bệnh không vậy?"
Hồ Điệp Thất cơ vẫn ngồi trên nền nhà cười ngặt nghẽo không dứt. Quy công đi vào, công chúa phẩy tay nói với hắn :


- Kẻ kia hát quả thực là khó nghe. Nhưng trong lời bài ca lại có từ "Hồ Điệp", coi như hòa. Ngươi hãy để cho hai bên tỉ thí võ công, để cho Thi Trúc Sinh dạy cho hai gã mặt dày kia một bài học.
Vân Điệp hốt hoảng : "Xin công chúa đừng làm vậy! Họ đều không biết võ nghệ, e rằng sẽ bị Thi Trúc Sinh đánh chết mất!"
Công chúa cười nhạt : "Thứ đồ vô lại bọn chúng chết đi chẳng phải là tốt hơn sao?"
Quy công lĩnh ý, ra ngoài hô to :
- Cửa thứ nhất, hai bên đều vượt qua. Giờ đến cửa thứ hai, lý ra bọn ta cử một người ra tỷ thí với các ngươi, nhưng do hôm nay có hai bên đến ứng thí, vậy mời hai bên tỷ thí với nhau phân thắng bại. Ai thắng mới có tư cách vượt cửa thứ ba.
Hy Bình đắc ý nói với Lôi Long : "Đã nhìn thấy gì chưa? Lời ca của ta đã đánh động được con tim mỹ nhân. Đợi ta đánh gãy giò tên mặt trắng kia là ta sẽ sở hữu được người đẹp."
Trong phòng, công chúa tức giận hừm một tiếng, hai hàng lông mày chau tít lại khi nghe những lời vô lại của gã. Hồ Điệp Thất cơ không ngớt thờ dài : "Oan gia ơi!"
Thi Trúc Sinh cũng tức giận trừng mắt : "Chớ vội nằm mộng giữa ban ngày! Trước hết hãy qua được cửa của ta rồi hẵng về ôm mộng đẹp xuân thu."
Hy Bình cười khẩy : "Muốn đánh nhau hử? Tiểu tử nhà ngươi đừng có hối hận đấy!"
Nói đoạn, toan xông lên ngay sống mái với Thi Trúc Sinh một phen, nhưng Tứ Cẩu vội giơ tay ngăn lại : "Huynh hãy để công tử tiên phong đi."
Thế là Lôi Long với Thi Trúc Sinh bắt đầu tỷ thí với nhau trong đại sảnh. Trong phòng, công chúa thầm nhủ, may cho Hy Bình tiểu tử không phải đánh nhau với gã họ Thi, còn Hồ Điệp Thất cơ thì trong lòng như trút được gánh nặng, vui sướng khi tiểu oan gia không phải tham chiến.
Hai người ngoài sảnh lúc đó đang thủ thế gầm ghè. Lôi Long dáng người cao lớn, đứng sừng sững giữa phòng, tay phải cầm kiếm, tà áo tung bay, dáng vẻ phong lưu tự tại, miệng mỉm cười nhìn đối thủ. Khuôn mặt Thi Trúc Sinh lại đanh như sắt, hai mắt sâu hoắm, toàn thân phát ra lãnh khí khiến gian phòng dường như đông cứng lại.
Bỗng nhiên, Lôi Long như một con rồng lao vút lên không, hai chân Thi Trúc Sinh cũng rời mặt đất đuổi theo công kích.
Hai đối thủ trên không giao kích, ánh kiếm loang loáng ngập trời. Một tiếng ầm mạnh, hai người lại cùng sà xuống đất, cây kiếm trong tay Lôi Long chỉ còn lại một nửa. Gã tiu nghỉu : "Ta thua mất rồi!"
Công chúa gật gù : "Không ngờ Luyện Ngục kiếm pháp của Thi Trúc Sinh lại đạt đến trình độ đó. Thật không hổ là một trong Võ lâm Thất Công Tử."
Vân Điệp bào chữa : "Thật ra Lôi Long cũng chẳng vừa. Nếu trong tay hắn mà có bảo kiếm thì thắng bại có khi vẫn còn chưa biết!"
Công chúa mặt lạnh như tiền : "Các ngươi không biết thì đừng có lắm lời!"
Hy Bình thấy dáng vẻ thiểu não của Lôi Long, tức quá chửi ầm lên : "Đã bảo đừng có tranh! Ta nói rồi, đánh nhau với ca hát là nghề của ta, ta mà ra tay thì thằng tiểu tử kia gặm đất con bà nó rồi!"
Tứ Cẩu làu bàu : "Công tử đã thua thì huynh hãy ra tay đi!"
Hy Bình vênh mặt : "Được, để đó cho ta ! Trận vừa rồi không tính, ta sẽ đấu với hắn trận mới!"
Tứ Cẩu nhìn quanh : "Làm thế có được không vậy ?"
Hy Bình trợn mắt : "Sao lại không được?"
Vừa lúc đó, Quy công lớn tiếng tuyên bố : "Người thắng cuộc là Thi ." Hy Bình lập tức ngắt lời : "Không được, hắn đã đấu với ta đâu ?"
Quy công tức giận nhìn Hy Bình rồi sầm mặt lui xuống. Hy Bình chỉ vào mặt Thi Trúc Sinh : "Tiểu tử, ra đây đấu một trận với ta!"
Trong phòng, công chúa lắc đầu : "Thiên đường có lối không thèm đến, địa ngục vô nẻo lại đâm vào, tiểu tử này chết chắc rồi!" Hồ Điệp Thất cơ tái xanh mặt mày, lẩm bẩm : "Oan gia, sao ngươi lại cố chấp như vậy?"
Quy công vào phòng có ý thỉnh thị, chưa kịp nói thì công chúa đã khoát tay : "Cứ để hai người bọn chúng tỷ thí!"
Quy công vâng mệnh lui ra tuyên bố : "Tiểu thư Như Băng đồng ý để hai vị so tài. Nếu Hoàng công tử thắng, tiểu thư sẽ xem xét cho người vào cửa ải thứ ba."
Hy Bình đắc ý chỉ tay : "Thi tiểu tử, mau đến đây chịu đòn!" Thi Trúc Sinh đưa mắt ra hiệu cho một trong ba tên hầu cận : "Nhân Kiệt, dạy cho hắn một bài học!"
Hy Bình ngắm Nhân Kiệt từ đầu đến chân, ném thanh Liệt Dương chân đao cho Tứ Cẩu, đoạn xắn tay áo lên : "Nào, ra tay đi! Chúng ta tay không đấu với nhau một trận!"
Chúng nhân trong sảnh tưởng tượng ra ngay cảnh trẻ con đánh nhau ở nhà quê, đều cười ầm lên. Hy Bình nhằm ngay lúc ấy, tiến lên phía trước nhanh như cắt đấm vào mặt Nhân Kiệt.
Nào ngờ Nhân Kiệt không phải tay vừa, bình tĩnh tránh một quyền, song chưởng cùng xuất kích thẳng vào mạn sườn hắn. Hy Bình không kịp tránh, bị Nhân Kiệt đẩy một cái bay tuốt ra xa. Lôi Long, Tứ Cẩu đồng thanh kêu lên kinh hãi, lao về phía Hy Bình rơi xuống. Trong phòng, công chúa lắc đầu :
- Trúng "Hợp thần chưởng" của Nhân Kiệt, Hoàng tiểu tử không chết cũng chỉ còn nửa mạng.
Hồ Điệp Thất cơ nước mắt ràn rụa. Công chúa quay sang cười lạnh lùng : "Các ngươi cũng nặng tình gớm nhỉ?"
Hy Bình nằm sóng xoài trên đất, miệng đầy máu tươi, hai bên mạn sườn đau nhức nhối. Mắt thấy hai gương mặt bi thương cúi xuống nhìn, hắn cố chịu đau, cười méo xệch : "Đỡ ta dậy, chờ xem ta đánh lại hắn!"
Tứ Cẩu thở dài : "Chúng ta đương nhiên phải bắt hắn trả món nợ này rồi, nhưng lần này để đệ đánh thay huynh!"
Hy Bình sầm mặt : "Đừng có bàn lùi! Nếu ta không đánh gục hắn thì còn gì là mặt mũi Hoàng Hy Bình này nữa!"
Tứ Cẩu lo lắng : "Nhưng mà huynh ."
Hy Bình vỗ vỗ vai hắn : "Chỉ cần ta còn sức là ta không để đệ phải đánh, suy cho cùng mệnh của ta lớn hơn mệnh đệ rất nhiều! Ba huynh đệ chúng ta đã đến đây rồi, không thể không nhìn thấy người đẹp, lại càng không thể cúp đuôi méo mặt chạy về! Ta nhất định thắng, đệ đã bao giờ thấy ta từng bại qua chưa? Đem đao cho ta!"
Lôi Long bảo : "Hy Bình, hay là để đệ đánh hắn cho!"
Hy Bình nhăn mặt nói : "Đệ đã là bại tướng rồi, không thể đánh tiếp được, tốt nhất hãy sang bảo bọn chúng lấy binh khí ra. Ta không muốn đánh kẻ tay không tấc sắt!"
Lôi Long hoảng hồn : "Tức là huynh định dùng bộ đao pháp nát bét đó?"
Hy Bình hừ một tiếng : "Sao lại gọi là đao pháp nát bét? Thần công tổ truyền của nhà đệ mà đệ lại không hiểu được diệu chỉ trong đó à? Thôi khỏi dài dòng, mau nghe lời ta, để ta nghỉ ngơi một lát!"
Lôi Long đành tiến về phía bọn Thi Trúc Sinh, cất tiếng : "Thi công tử hãy cử một người mang theo binh khí, đại huynh của ta không muốn đánh kẻ tay không tấc sắt!"
Nhân Kiệt cười mỉa mai : "Ta tay không đã khiến cho hắn nằm một đống, bây giờ dùng binh khí, hắn định đi tìm chết à ?"
Thi Trúc Sinh bình thản quay sang gã tùy tùng cao kều : "Địa Kiệt, ngươi lĩnh giáo Hoàng công tử đi!"
Địa Kiệt rút thanh thiết trường côn (cây côn dài bằng sắt) sau lưng tiến về phía trước, đôi mắt ẩn sau hàng lông mày rậm rạp lạnh lùng liếc xuống Hy Bình đang nhắm nghiền mắt nằm dài trên đất như một xác chết.
Công chúa trong phòng khẽ gật gù : "Tiểu tử này cũng không đến nỗi, chịu một chiêu "Hợp thần chưởng" toàn lực mà không chết, lại vẫn còn muốn khiêu chiến với Hợp thần côn của Địa Kiệt. Lần này xem hắn ta có gượng dậy nổi không ?"
Thất cơ đang gạt nước mắt cười khi thấy Hy Bình chưa chết, nghe chủ nhân nói vậy lại tu lên khóc. Đúng là không thể hiểu nổi nữ nhân, phút trước vừa khóc, giây sau lại cười, cười chưa xong đã lại khóc rưng rức.
Công chúa ngạc nhiên liếc qua đám Thất cơ, lắc đầu ngán ngẩm rồi nhìn ra đại sảnh, khuôn mặt thoắt trở nên kinh ngạc.
Thì ra Hy Bình đã chống tay gượng dậy đối mặt với Địa Kiệt. Địa Kiệt vẫn lạnh lùng nhìn đối thủ, cây côn sắt trong tay trông nhẹ như đồ chơi.
Hy Bình đón Liệt Dương chân đao từ tay Tứ Cẩu, tay trái cầm vỏ đao ốp vào mạn sườn, tay phải cầm đao, chuôi đao chếch về phía sau. Tứ Cẩu nhìn động tác này đã hàng trăm lần, chẳng thấy có gì khác lạ, đang định lắc đầu thất vọng, chợt há miệng kinh ngạc.
Nguyên lai, một nụ cười mỉm kỳ quái bỗng nở trên môi Hy Bình.
Trong ký ức của Tứ Cẩu, mỗi khi Hy Bình mỉm cười như vậy, tuyệt không bao giờ hắn thua trận. Tứ Cẩu biết điều này từ lâu nhưng không giải thích nổi, nụ cười đó quả thực có chút gì đó ma quỷ, khiến người ta không rét mà run.
Địa Kiệt chợt cảm giác có một sức mạnh lạ lùng đè xuống ngực, tim giật thót, thần sắc cứng lại, cây côn trong tay cũng trĩu xuống một ít. Vóc người vạm vỡ cao lớn của Hy Bình đã đứng thẳng sừng sững giữa đại sảnh, khuôn mặt tuấn tú tỏa ra hào quang kỳ dị khiến cả tám nữ nhân trong phòng đều cảm thấy, đang đối mặt với Địa Kiệt đây không phải là gã thiếu niên rũ rượi lúc nãy, mà là một con quỷ trong bộ lốt Hy Bình.
Liệt Dương chân đao chợt lập lòe tỏa sáng, ánh sáng đỏ sẫm như ngọn hỏa diệm sơn ánh lên bập bùng.
Đúng lúc đó, Hy Bình quát lên một tiếng vang trời, nhanh như điện ập tới trước mặt Địa Kiệt, đao quang trong tay lóe lên như ánh chớp khiến tất cả mọi người bất giác đưa tay lên che mắt, đao phong ầm ào như sấm nổ vang vọng cả đại sảnh.
Tiếng sấm bỗng im bặt, đột y như lúc nổi lên. Chỉ thấy Địa Kiệt mặt cắt không còn giọt máu nằm sóng xoài trên đất, cây côn sắt như đậu phụ bị cắt ra làm bảy tám khúc rơi vương vãi khắp sàn. Bên phía Hy Bình, Liệt Dương chân đao đã hồi vỏ tự lúc nào!
Đại sảnh im lặng như tờ. Trong phòng, công chúa đứng phắt dậy rồi lại chầm chậm ngồi về chỗ cũ, thờ ra một hơi, nói : "Chẳng phải các ngươi bảo rằng hắn không biết võ công ư?"
Thất cơ đang đờ người vì sugn sướng, trong lòng chỉ biết Hy Bình vô sự, còn hắn có biết võ công hay không cũng mặc xác. Vân Điệp hớn hở nói : "Bọn muội có biết gì đâu, có khi sau khi chia tay với bọn muội hắn đã gặp được kỳ duyên nào đó thì sao!"
Công chúa nhăn mặt lẩm bẩm :
- Lúc đấu với Nhân Kiệt, động tác của hắn đúng là người chưa một lần luyện võ, làm sao trong phút chốc lại trở nên lợi hại như vậy? Ta phải đánh giá lại hắn mới được, có điều bộ dạng của hắn quả thực là đáng ghét!
Thi Trúc Sinh và hai tên thuộc hạ còn đứng đờ ra như bị ai điểm huyệt, không nói nổi câu nào, cũng quên cả đỡ Địa Kiệt đứng lên. Lòng Thi Trúc Sinh chỉ luẩn quẩn một ý nghĩ : "Con người này không thể dò được nông sâu, cả ta cũng suýt nữa bị hắn qua mặt! Võ công như thế tại sao trên giang hồ lại chưa nghe tên ? Nhất thiết ta phải tìm cơ hội trừ bỏ hắn, bằng không kế hoạch của ta khó mà thực hiện rồi ."
Hy Bình lui lại đưa đao cho Tứ Cẩu, hể hả : "Ta đã bảo rằng ta không thể bại được, thế mà các đệ không tin. Giờ thì biết bản lĩnh của Hy Bình này rồi chứ?"
Tứ Cẩu gật đầu lia lịa : "Đệ cũng biết là huynh sẽ thắng mà!" Lôi Long nhìn Hy Bình từ đầu đến chân, thắc mắc :
- Huynh làm thế nào mà lúc nãy như biến hẳn thành người khác, khiến huynh đệ không rét mà run, chẳng trách gia gia lại bất chấp máu mủ mà truyền cho huynh thần đao, thì ra là vậy . Hà hà, rốt cuộc đệ cũng biết đao pháp gia truyền nhà đệ là như thế nào rồi! Chẳng qua lúc luyện huynh cứ như vẽ cái hồ lô trên mặt đất, vẽ rồi lại thổi, thổi rồi lại vẽ. Làm sao huynh lại bất ngờ phát huy được oai lực bá đạo như vậy ?
Hy Bình cười nhăn nhó : "Thật khỉ gió, ta cũng chẳng hiểu ra làm sao nữa!"
Tứ Cẩu cười hề hề : "Không lý sự nữa, chỉ biết cuối cùng chúng ta sẽ được nhìn thấy mặt mỹ nhân Như Băng. Các huynh có thấy đúng không?"
Hy Bình trả lời : "Đúng thế, đúng thế! Chúng ta vất vả cả một ngày, chẳng phải là để nhìn thấy người đẹp tự cho mình là thanh cao đó sao? Cho dù nàng ta bày ra ba cửa ải, nàol à hát, nào là tỷ võ, rốt lại chúng ta cũng chiến thắng!"
Tứ Cẩu phụ họa : "Phải rồi, phải rồi!"
Lôi Long thấy hai gã bắt đầu bệnh cũ tái phát, bèn chặn lại : "Còn cửa ải thứ ba nữa ."
Hy Bình gạt phắt :
- Không chừng người đẹp nhìn thấy chúng ta đã thèm rỏ dãi ra rồi! Chẳng đặt cửa thứ ba làm gì cho nhọc xác!
"Bộp" một tiếng, công chúa đập tay vào thành ghế giận dữ : "Cuồng đồ vô tri ăn nói lung tung, không cho hắn biết tay ta không phải là người!"
Hồ Điệp Thất cơ giật mình tái mặt. Lúc này Quy công lại đi vào, công chúa hít một hơi dài trấn tĩnh, đoạn dặn dò : "Gọi Lôi Long và Thi Trúc Sinh vào, những người còn lại đuổi hết!"
Quy công lĩnh ý lui ra, công chúa lạnh lùng : "Thất cơ các ngươi cũng biến mau!"
Tứ Cẩu sau khi nghe Quy công tuyên bố, lớn tiếng phản đối : "Tại sao hai chúng ta lại không được vào gặp Như Băng tiểu thư?"
Quy công trả lời : "Bởi vì mỗi bên chỉ được một người vào. Hơn nữa tiểu thư ta chỉ thích mỗi công tử Lôi Long trong ba người các ngươi!"
Hy Bình ngắt lời Quy công : "Thôi khỏi dài dòng, tiểu thư ngươi không gặp bọn ta thì cô ta chỉ thiệt. Cô ta chẳng qua cũng chỉ là kỹ nữ, có cóc khô gì mà lắm chuyện thế?"
Công chúa trong phòng nghe mà nghiến răng ken két. Tứ Cẩu bên ngoài lại gào lên :
- Đúng, đúng! Chí lớn tương đồng, đệ cũng nghĩ y như huynh vậy!
Lôi Long vào Thi Trúc Sinh theo chân Quy công đi vào. Hy Bình ở ngoài rảnh rỗi, hất hàm bảo Tứ Cẩu : "Nào Tứ Cẩu, bọn ta lại hát đi!"
Tứ Cẩu vội vàng lắc đầu : "Không được, không được đâu!"
Hy Bình trợn mắt : "Sao lại không được? Vừa nãy sống chết cùng nhau còn được, sá gì mấy bài hát? Phải cho cô ả đó tiếc rẻ một phen rồi hãy về chứ?"
Tứ Cẩu vẫn không chịu. Hy Bình phải dỗ dành mãi hắn mới nhăn nhó nghe lời. Mâm nồi cùng tiếng hát bắt đầu quyện vào nhau không ngớt.
Lại nói Lôi Long và Thi Trúc Sinh cùng đi vào phòng, rồi ngẩn người ra kinh ngạc : tiểu thư ngồi giữa phòng kia chẳng phải là Lãnh Như Băng sao? Sao lại che kín chân diện mục vậy ?
Công chúa ra hiệu cho Quy công lui ra, đoạn nói :
- Hai vị chắc đã đoán ra nguyên do vì sao ta lại che mặt. Vốn dĩ ta đến Quần Phương Lâu bày ra cái trò ba cửa ải này đã hơn môt tháng, người ứng thí tuy nhiều nhưng chẳng ai qua nổi vòng hai. Ta đợi ngày một tuyệt thế anh hùng có thể tự tay vén mạng che mặt của ta, không ngờ đến ngày cuối cùng lại có thể cùng lúc xuất hiện hai người. Trong hai người, ai sẽ tranh tiên đây ?
Lôi Long và Thi Trúc Sinh nhìn nhau im lặng. Trong sảnh đột nhiên ầm ầm huyên náo, Quy công từ ngoài vội vã chạy vào, hổn hển : "Lôi Long công tử, xin công tử can ngăn hai vị bằng hữu của công tử lại, kẻo không thì khách khứa bỏ đi hết mất!"
Chưa dứt lời, tiếng đũa gõ lên mâm sắt cùng giọng của Hy Bình vang lên :
- Thưa quý vị, để đáp tạ tấm thịnh tình của quý vị, ca thần ta xin biểu diễn tiếp một bài khác, có tên là "Mây bay".
Mặt Lôi Long thoắt đỏ như như mặt Quan Công, vội vã vòng tay : "Tiểu thư, ta xin cáo lui trước!" Nói đoạn quay đầu phóng ra cửa.
Công chúa nhìn theo, lắc đầu rồi nói với Thi Trúc Sinh :
- Bị hai kẻ thối tha ngoài kia phá đám, ta phải xin lỗi Thi công tử, hôm nay có lẽ đến đây thôi. Nếu công tử còn có ý, mời sáng mai đến tự mình vén tấm mạng này lên vậy, ta đợi.

Chương 8: Thố hải nan bình

Lôi Long hối hả lao khỏi phòng, kéo tay Hy Bình ra cửa. Hy Bình tức tối làu bàu: "Việc gì phải gấp thế? Ta hát còn chưa đã!"
Lôi Long lắc đầu: "Đợi huynh hát cho đã thì Quần Phương Lâu chắc phải dỡ chiêu bài xuống rồi." Tứ Cẩu nôn nóng hỏi: "Công tử à, cái cô Như Băng ấy có đẹp không?"
Lôi Long nhăn mặt khó chịu: "Nói chỉ thêm bực mình, nhìn xong có khác gì chưa nhìn!"
Tứ Cẩu ngạc nhiên: "Nghĩa là làm sao?"
Hy Bình cười khẩy: "Nghĩa là cô ta che mặt chứ gì? Đệ không biết bỏ mạng ra mà nhìn à?"
Lôi Long nghĩ thầm: "Ta có phải là huynh đâu!" nhưng miệng lại nói: "Đệ đang định kéo mạng che mặt cô ta ra thì bỗng dưng các huynh hát hò ầm ĩ bên ngoài. Huynh nghĩ xem, lẽ nào đệ lại ở yên trong phòng được?"
Tứ Cẩu xấu hổ ấp úng: "Thế thì, thế thì…" vừa nói vừa liếc trộm Hy Bình, bắt gặp cái trừng mắt của hắn, gã sợ hãi im bặt luôn.
Ngay đêm hôm đó, Lôi Chiến gọi Lôi Long đến phòng riêng. Lão đóng chặt cửa lại, quát to: "Ba thằng trời đánh các ngươi đi gây rối ở Quần Phương Lâu phải không?"
Lôi Long giật bắn mình, cúi gầm mặt run sợ: "Vâng. à không, Hy Bình huynh ấy."
Lôi Chiến nhìn vẻ lóng ngóng của thằng cháu đích tôn, chợt cười: "Ta không phải là Bích Nhu mà đi quản chuyện phong lưu của các ngươi. Ta chỉ muốn biết Hy Bình đánh bại Địa Kiệt thế nào, kể cho tường tận!"
Lôi Long thở phào, gật đầu lia lịa: "Vâng, vâng ạ. Gia gia à, huynh ấy dùng Lôi Kiếp Thần đao, loáng cái đã chặt côn sắt của Địa Kiệt ra bảy đoạn, đúng là uy dũng vô song!"
Lôi Chiến sáng mắt lên, gật gù: "Thế nó ra chiêu thế nào?"
Lôi Long được đà kể tía lia: "Thú thực điệt nhi cũng không rõ nữa. Huynh ấy vẫn khởi thức như thường ngày, chẳng có gì khác lạ. Thế mà đột nhiên từ người huynh ấy như bốc ra lửa, cây đao cũng đỏ rực lên, xông tới Địa Kiệt như tia chớp, băm côn sắt của hắn ta thành bảy đoạn." Hắn khoa chân múa tay như thể chính mình đang xử đẹp Địa Kiệt vậy.
Lôi Chiến đợi Lôi Long kể hết mới khoát tay: "Được rồi, về phòng đi! Về vắt tay lên trán mà nghĩ xem ngày mai đối phó với mẹ ngươi thế nào!"
"Hoàng Hi Binh! Hoàng Hy Bình!"
Hy Bình nghe mơ hồ có người gọi tên mình, úp mặt xuống gối làu bàu: "Chuyện quái gì thế? Lão gia đây đang ngủ!"
Tứ Cẩu trái lại vội vã bật dậy mặc áo, hân hoan: "Huynh dậy đi! Là Lan Hoa của đệ gọi đấy!"
Đúng là Lan Hoa đang gọi ầm lên bên ngoài: "Hoàng Hy Bình! Tiểu thư cho gọi ngươi!"
Hy Bình chậm chạm ngồi dậy mặc áo. Tứ Cẩu thì đã nhanh chóng lẻn ra khỏi phòng ngủ, xun xoe: "Lan Hoa, muội tìm ta ư?"
Lan Hoa lườm Tứ Cẩu một cái, đoạn bỏ đi thẳng.
Còn lại một mình Tứ Cẩu thẫn thờ. Hy Bình đi ra nhìn thấy bộ dạng của gã liền cười cười: "Lan Hoa không cho đệ hôn một cái à?"
Tứ Cẩu xịu mặt: "Thảm rồi! Lan Hoa trước đây lúc nào cũng e thẹn nhút nhát, thế mà hôm nay mặt cứ lạnh như tiền. Chắc chắn là vì chuyện hôm qua mà."
Hy Bình cười khẩy: "Đệ mới gặp hổ con thôi, còn con hổ mẹ đang chờ ta trong phòng kia kìa! Đi! Đi cho nó xé xác ta ra!"
Hai người cùng đi, từ xa đã nhìn thấy ba nữ nhân phía trước và Lôi Long đang đứng ngay cạnh Lôi Phượng. Hy Bình cố nặn một nụ cười cầu tài:
- Lôi tiểu thư, tiểu thư tìm ta có việc gì vậy?
Lôi Phượng lạnh mặt:
- Chuyện gì à? Chuyện gì tự ngươi hiểu lấy!
Hy Bình ra bộ ngỡ ngàng:
- Tự ta hiểu được chuyện gì ư? Tiểu thư chớ nói đùa! Ta nào biết tiểu thư muốn sai khiến ta làm gì? Hay là lại phạt đứng vậy?
Lôi Phượng nghiến răng rít lên: "Đừng có giả vờ! Hôm qua ngươi đi đâu?"
Hy Bình đoán trước sau gì Lôi Phượng cũng hỏi câu này, nhưng nhìn vẻ đằng đằng của nàng vẫn giật bắn người, ngập ngừng một lúc mới trả lời:
- Hôm qua ư? Bọn ta nghe lời gia gia, dốc sức luyện võ.
Lôi Phượng cười mỉa: "Gia gia bảo các ngươi đến kỹ viện tập võ hả? Ngươi luyện võ gì ở đó vậy?"
Hy Bình nhe răng cười: "Hoá ra tiểu thư đã biết cả rồi, biết thế còn hỏi làm gì nữa?"
Bất ngờ Lôi Phượng lu loa lên: "Hóa ra là ngươi đi thật! Đồ vô lương tâm, đồ bỏ đi, đồ rác rưởi! Đồ. đồ.. Ta giết ngươi!" Vừa nói vừa lôi thanh kiếm trong tay áo chĩa thẳng vào yết hầu Hy Bình.


Hy Bình hé mắt nhìn lưỡi kiếm sắc nhọn đang chĩa vào cổ, lại ngắm nhìn khuôn mặt giận đến phát run lên của Lôi Phượng, cuối cùng cũng đã hiểu rõ nguồn cơn.
Thì ra người đẹp kiêu ngạo đã yêu hắn, đang ăn phải dấm chua của hắn!
Tự trong lòng, Hy Bình chỉ muốn phá ra cười, có điều lưỡi kiếm lạnh ngắt lại có vẻ không đáng cười chút nào. Nữ nhân ăn phải giấm thì chuyện gì cũng có thể làm cả! Hắn đành cười gượng gạo:
- Muội muốn giết ta cũng được, nhưng phải nói rõ lý do đã!
Lôi Phượng điên tiết gầm lên: "Không lí do lí trấu gì cả! Ta nhìn không nổi cái mặt của ngươi nữa, được chưa? Giết cho biến cái mặt vô lại nhà ngươi đi, thế thôi!"
Hy Bình thở dài: "Nếu phải thế thì cứ xuống tay đi! Tiểu thư vừa ý là ta vui rồi!" Nói xong ngửa cổ nhắm nghiền hai mắt, rõ là xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng trong lòng lại âm thầm cầu khấn:
- Bà cô chằn ơi, chớ làm theo lời con!
Lôi Phượng tái mặt thét lên: "Ngươi.!"
"Xoẻng" một cái, thanh kiếm rơi xuống đất. Hy Bình ti hí mở mắt, Lôi Phượng đang đi như chạy vào phòng, hai nữ nhân kia vội vã chạy theo. Hắn thở phào hít sâu một hơi, Lôi Long Tứ Cẩu cũng mỗi người hít một hơi rõ dài. Tứ Cẩu đi lại loanh quanh, trước sau chỉ xuýt xoa mỗi một câu: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?"
Hy Bình và Lôi Long nằm sóng soài trên giường, người này nhìn sang người kia, người kia nhìn lại người này, chờ cho bên kia lên tiếng.
Cuối cùng Lôi Long thở dài: "Hy Bình à, huynh xem giờ phải làm gì? Đệ đã nói là không đi Quần Phương Lâu mà. Huynh thì khỏe rồi, hôm nay mà bọn họ ra tay làm nát Thố đàn thì chỉ khổ bọn đệ thôi!"
Hy Bình gượng cười chống chế: "Ai bảo là ta không làm sao chứ?"
Lôi Long ngạc nhiên:
- Sao? Thì ra huynh đang nghĩ đến Phượng tỉ? Huynh yêu chị ấy rồi sao?
Hi Bính cười gượng gạo:
- Lại còn phải hỏi! Lòng ta đang rối bời lên đây này.
Lôi Long cười hì hì: "Hoàng thiếu hiệp à, chớ có lừa đệ!"
Hy Bình lườm Lôi Long một cái, càu nhàu: "Lừa cái gì? Ta thương yêu tiểu thư thật lòng. Ôi chao, lần này thì đúng là thảm thật rồi! Có dễ gì được tiểu thư yêu đâu, thế mà ta lại làm nàng tức mới chết chứ!"
Lôi Long nhìn Hy Bình một lúc mới lên tiếng:
- Đừng có vờ vĩnh si tình tỉ tỉ. Chẳng phải huynh đã có Tiểu Hồng đó ư?
Hy Bình nói to: "Còn Vân Điệp, còn Ngọc Điệp nữa, thế thì sao? Ai bảo ta không yêu thêm được tiểu thư?"
Tứ Cẩu xua tay nhăn nhó: "Thôi đi! Các huynh chẳng hiểu gì nỗi khổ của đệ cả. Ái a. Hoa Lan, vì nàng ta thể sẽ hiến dâng cả đời trai trong sáng này!"
Hy Bình Lôi Long cùng thốt: "Làm sao mà ta không hiểu? Lòng ta còn khổ sở hơn nhiều mà!"
Tứ Cẩu thiểu não dài mặt ra: "Vậy thì các huynh hãy nghĩ cách dẹp bỏ cái chuyện này đi!"
Hy Bình Lôi Long cùng chui đầu vào gối, Tứ Cẩu đi lại loanh quanh trong phòng, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Lan Hoa không thèm đếm xỉa gì đến ta nữa. Làm thế nào đây? Làm thế nào đây? Mối tình đầu trong trắng của ta! Lẽ nào bây giờ lại mất hết cả?"
Hy Bình ngửng đầu lên, chau mày: "Này, lúc mười lăm tuổi chẳng phải đệ đã yêu Đạo Thảo trong thôn đấy ư? Cái gì là mối tình đầu trong trắng hả? Đừng làm ồn, yên lặng để bọn ta nghĩ cách đi!"
Tứ Cẩu chảy xị mặt ra: "Đệ với Đạo Thảo chỉ có thể gọi là mên mến nhau thôi. Đệ với cô ta chỉ mới cầm được tay, đến hôn một cái cũng chưa có. Mà cô ta đã con bồng con bế rồi còn gì? Có đánh chết thì đệ vẫn không thể bảo đó là mối tình đầu trong sáng được. Mối tình đầu của đệ chỉ có một Lan Hoa thôi. Ôi Lan Hoa ơi, ta phải làm gì bây giờ?"
Lôi Long trợn mắt kinh ngạc nhìn Tứ Cẩu, lại cùng Hy Bình chúi mặt vào gối mạnh hơn cả lần trước đó. Gian phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng đôi chân Tứ Cẩu thất thểu lê trên nền nhà.
Bỗng Hy Bình ngẩng đầu lên tươi tỉnh:
- Có cách rồi!
Tứ Cẩu nhảy vọt đến bên cạnh Hy Bình, Lôi Long cũng cùng bật dậy, cả hai reo lên: "Cách gì vậy? Nói nhanh lên!"
Hy Bình từ từ: "Chuyện đã đến mức này thì phải mạo hiểm một chút. Nào lại đây, ta truyền cho các đệ một tuyệt chiêu!"
Hy Bình ghé tai Tứ Cẩu thì thầm một lúc, đoạn lại ghé tai Lôi Long thì thào điều gì khác nữa.
Không hiểu cả bọn đang có âm mưu gì đây?

Chương 9: Đêm mưa bão bùng

Thời tiết thay đổi cũng chẳng khác gì lòng người đổi thay. Ban ngày còn trời xanh mây trắng mà đến tối gió mưa đã đan xen mù mịt.
Cái gọi là "Tuyệt chiêu" của Hy Bình rốt cuộc cũng chỉ tóm lại trong bốn chữ "mặt dày ăn vạ", nhân lúc trời mưa ba gã lại nghĩ ra thêm chước "khổ nhục kế".
Tứ Cẩu đến trước cửa phòng Lan Hoa thốt lên thống thiết:
- Lan Hoa ơi, là huynh đây!
Trong phòng, Lan Hoa do dự một lát mới trả lời:
- Ta không gặp đâu, huynh đi đi!
Tứ Cẩu vội vã lên tiếng:
- Lan Hoa à, ngoài này mưa to lắm, lại còn sấm sét nữa. Muội để ta vào, nói một câu rồi đi cũng được!
Cánh cửa "két" lên một tiếng rồi mở ra, Tứ Cẩu len ngay vào. Lan Hoa nhìn bộ dạng Tứ Cẩu ướt như chuột lột, muốn cười mà phải nghiêm mặt cố nhịn.
Tứ Cẩu xịu mặt thiểu não: "Lan Hoa, ta…ta."
Lan Hoa lạnh lùng: "Huynh bảo nói một câu rồi đi. Nói nhanh! Được nửa câu rồi đấy!"
Tứ Cẩu thỏ thẻ: "Ta muốn nói… ta muốn nói rằng. điều duy nhất bây giờ ta muốn làm là…"
Nói đến đó gã bỗng nhiên im bặt, quay đi không dám nhìn Lan Hoa. Lan Hoa ngạc nhiên hỏi dồn: "Là cái gì?"
Tứ Cẩu gãi gãi đầu làm nước bắn cả lên mặt Lan Hoa. Nàng nhăn mặt vì lạnh nhưng vẫn ráng chờ đợi. Gã chợt hạ giọng thủ thỉ:
- Muội có thể nhắm mắt lại được không? Muội cứ nhìn chằm chằm vào ta, ta không thể nói nổi.
Lan Hoa chẳng hiểu mô tê gì nhưng nghe lời Tứ Cẩu cũng nhắm nghiền mắt lại.
Tứ Cẩu nhìn bộ dạng Lan Hoa nhắm mắt thật đáng yêu, khoái chí cười: "Lan Hoa à, ta giờ đây chỉ muốn làm một điều là…"
Lan Hoa không bao giờ nghe thấy đoạn sau, bởi đôi môi nàng đã bị cặp môi dày của Tứ Cẩu bịt kín, cả người cũng lập tức lọt thỏm trong đôi cánh tay lực lưỡng của gã. Thoạt tiên nàng còn vùng vẫy giãy giụa, thế nhưng tay chân lại cứ mềm ra không thèm nghe theo lý trí. Mơ mơ hồ hồ chốc lát, nàng cảm thấy như đã bị Tứ Cẩu ôm lên giường, váy áo bị cởi hết ra từ lúc nào. Thôi thế cũng tốt, còn đỡ hơn ôm nhau mà mặc đồ ướt!
Lôi Long lần mò đến trước phòng Bích Nhu, giơ tay gõ nhẹ vào cửa, lòng vẫn ngại ngùng nghĩ thầm: "Không khéo nàng ngủ mất rồi, thế lại hóa hay, nhỡ nàng còn thức mà đuổi ta đi thì còn đâu mặt mũi!"
Tiếng Bích Nhu trong phòng vọng ra: "Ai đấy?"
Lôi Long giật thót mình, vội vã lắp bắp: "Nhu nhi à, là ta."
Bích Nhu hừ một tiếng, nhấm nhẳn: "Ai là Nhu nhi? Còn đến đây làm gì?"
Lôi Long phân trần: "Ta, ta, ta… muốn giải thích một chút!"
Bích Nhu nhạt giọng: "Thôi khỏi, có chuyện gì mai hẵng nói, muội đi ngủ đây."
Mưa vẫn rơi như trút lên người Lôi Long. Gã bắt đầu lạnh run lên, nhưng nhớ đến lời Hy Bình lại cắn răng cố đứng thêm chút nữa.
Quả nhiên Bích Nhu chợt hỏi: "Sao vẫn còn đứng đấy?"
Lôi Long thầm reo một tiếng đắc thắng, im ặng vờ như không nghe thấy. Cửa bỗng bật mở, Bích Nhu ló ra. Nhìn Lôi Long lướt thướt đứng bên ngoài, nàng nhỏ giọng: "Đồ ngốc, còn định đứng ướt đến bao giờ nữa?"
Lôi Long ngây ngô: "Muội không để ta vào, ta cứ đứng ngoài này chờ cho đến sáng."
Bích Nhu nhăn mặt né sang một bên: "Sợ huynh rồi, lại còn không mau vào! Huynh…"
Lôi Long nhanh chóng tiến lên một bước, một tay quàng lấy vòng eo của nàng, tay kia khóa trái cửa lại.
Bích Nhu giật mình hét: "Thả ra, huynh làm ướt hết quần áo muội rồi. Bỏ tay ra! Huynh định làm cái trò gì đấy?"
Lôi Long thả Bích Nhu, tự cởi hết áo ra, hùng hồn: "Nhu nhi, đêm nay ta nhất định chứng minh cho muội ta vẫn còn trong trắng(!)"
Thân hình cân đối cường tráng của Lôi Long hiện ra dưới ánh đèn. Bích Nhu xấu hổ lấy hai tay che mặt, lí nhí: "Muội có bao giờ nói huynh không trong trắng đâu! Lôi Long, huynh cứ như thế muội sẽ kêu lên đấy."
Lôi Long làm bộ bất cần nói toáng lên: "Nào thì hãy kêu to cho cả thế giới này nghe. Để người ta biết rằng Lôi Long này không tiếc điều gì với muội!"
Bích Nhu hốt hoảng dúm người lại: "Ây a, van huynh, chớ có như thế mà…"
Lôi Long gỡ đôi bàn tay đang che mặt của Bích Nhu, dùng bàn tay hộ pháp của mình vuốt ve khuôn mặt nõn nà của nàng, trìu mến nói: "Nhu nhi, muội có tin không? Cả đời Lôi Long ta, ngoài muội ra chưa từng yêu bất cứ một nữ nhân nào khác, muội mãi mãi là tình yêu duy nhất của ta."
Lời lẽ Lôi Long rất đỗi chân thành khiến ai nghe cũng không thể không tin. Bích Nhu cúi thấp đầu thỏ thẻ: "Muội tin huynh!"
Lôi Long nâng khuôn mặt nàng lên, từ từ ghé sát đầu xuống. Hai cặp môi dần chạm vào nhau, mới đầu còn lúng túng rồi mỗi lúc một cuống nhiệt. Bích Nhu quên mất mới vừa rồi còn đẩy hắn ra vì ướt, tự động vòng tay lên quàng chặt lấy cổ Lôi Long. Cứ như vậy một lúc lâu hai đôi môi mới tiếc rẻ rời khỏi nhau.
Lôi Long dịu dàng thì thầm:
- Nhu nhi, quần áo của ta ướt lạnh hết rồi, cả người ta lại đang nóng rực lên. Vừa lạnh vừa nóng thế này mắc bệnh thì khổ! Muội hãy giúp ta cởi chiếc quần ướt này đi được không? Muội xem đấy, hai tay của ta đang bận.
Hai tay của gã đang ở đâu mà lại không rỗi? Ôi chao, không cần phải nói thì ai cũng biết!
Hy Bình đứng im một lúc lâu trước cửa phòng Lôi Phượng. Nửa tháng trước hắn cũng từng đứng ở đây như vậy, có điều lúc đó là ban ngày. Hắn chưa bao giờ đến trước phòng này vào buổi tối, có cho kẹo hắn cũng không dám.
Thế mà bây giờ hắn lại đang đứng đây. Thì đã sao, nam nhi chí lớn, cùng lắm là đội ghế đứng thêm mấy ngày chứ gì?
Hắn thở một hơi dài, cuối cùng hạ quyết tâm, e hèm to lên một tiếng. Không ngờ Lôi Phượng trong phòng nói vọng ra: "Ai đấy?"
Hy Bình lúng túng: "Huynh, à không, ta…"
Bên trong phòng im lặng như tờ.
Hy Bình thở dài một tiếng não nuột: "Ta biết muội đang giận ta lắm! Ta cũng biết ta không còn tư cách nào đến tìm muội, thế nhưng ta vẫn cứ phải đến! Ta muốn đến để nói rõ sự tình. Kể từ lần gặp đầu tiên, ta đã biết lòng ta hướng về muội, vì thế ta không dám làm gì trái lời muội. Muội bảo ta mặt trời mọc đằng tây, ta không dám nói nó mọc đằng đông. Bởi vì ta muốn muội là nữ hoàng kiêu ngạo, lúc nào cũng kiêu sa cao quý. Còn ta nguyện làm nô bộc, nhưng là nô bộc duy nhất của muội. Muội không muốn nhìn mặt ta nữa, thế cũng được! Muội và ta chấm dứt ở đây, ngày mai ta sẽ đi, ta đi để khỏi làm phiền lòng muội. Thôi nhé, ta đi đây. Chúc muội có một giấc mơ đẹp!
Nói xong hắn quay người bỏ đi. Chưa được mấy bước, phía sau vang lên tiếng gọi giật giọng: "Đứng lại đó cho ta!"  (truyensachiep nang)
Hy Bình đúng là ngoan ngoãn, vừa nghe liền dừng phắt ngaylại. Vòng tay thiếu nữ nóng bỏng ôm choàng lấy hắn từ phía sau, Lôi Phượng chúi mặt vào vai hắn, mái đầu rung rung như đang khóc lên nhè nhẹ.
Con tim Hy Bình chợt nhói đau, gỡ đôi tay nàng ra, chầm chậm quay lại, âu yếm: "Trời đang mưa lớn, nàng hãy quay vào đi!"
Lôi Phượng nép chặt vào lòng hắn, tấm thân kiều diễm không ngừng run lên thổn thức: "Không, muội không…"
Hy Bình ôm ghì lấy nàng, hỏi nhỏ: "Để ta bế nàng vào, được không?"
Giọng Lôi Phượng lí nhí: "Được."
Hy Bình nhấc bổng Lôi Phượng bế vào phòng rồi cài chặt cửa. Quay người lại thấy Lôi Phượng đang nhìn mình chằm chằm, hắn cười bảo: "Muội không ngại tối nay ta trú mưa ở đây chứ?"
Lôi Phượng không nói gì, chỉ cắn nhẹ làn môi.
Lúc chạy ra nàng chỉ mặt một chiếc váy ngủ phong phanh, giờ đây váy đã ướt sũng, thân hình uốn lượn ẩn hiện dưới ánh đèn khiến Hy Bình nóng rực cả người như muốn phát điên. Thế nhưng hắn cố ghìm lại, biết rằng muốn chinh phục cô nương cao ngạo này ắt phải chịu đựng đến giây phút cuối cùng, để nàng tự nguyện hiến thân.
Nghĩ như vậy hắn mới cười xòa: "Cho dù muội muốn, ta cũng xin cáo từ!"
Lôi Phượng dậm chân làu bàu: "Huynh là đồ tồi! Đã biết rõ người ta muốn gì, biết rõ người ta không muốn huynh đi, thế mà cứ chọc tức người ta. Chẳng lẽ phải đợi ta nói ra thì huynh mới thỏa mãn?"
Hy Bình tiến lại ôm ghì lấy nàng, âu yếm: "Phải phải, ta là đồ tồi, ta đã làm hại Phượng nhi của ta…"
Lôi Phượng ngắt lời Hy Bình: "Ai là Phượng nhi của huynh?"
Hy Bình ra bộ ngạc nhiên: "Không phải là muội ư? Thế mà ta vẫn nghĩ là muội đấy. Ta đang muốn cùng Phượng nhi của ta nếm thử ngọt ngào, vậy mà muội bảo là không phải, hóa ra ta nhầm mất rồi. À, ta có phải buông tay ra khỏi nàng không?"
Lôi Phượng sầm mặt quát khẽ: "Huynh dám?"
Nói xong cắn một miếng vào vai hắn. Hy Bình kêu "oái" lên một tiếng, xuýt xoa: "Muội không thể nhẹ nhàng một chút ư?"
Lôi Phượng trừng mắt: "Nói, còn muốn rút đôi tay thối khỏi người ta nữa không?"
Hy Bình sợ sệt: "Tiểu nhân biết tội rồi, tiểu nhân không dám! Tiểu nhân còn muốn dùng đôi tay thối mày lột bỏ quần áo ướt trên người tiểu thư, để nàng khỏi cảm lạnh, cảm lạnh sẽ làm cho ta đau lòng."
Lôi Phượng "hư" lên một tiếng nhỏ rồi từ từ nhắm mắt lại.
Bàn tay Hy Bình gượng nhẹ cởi từng chiếc cúc trên người nàng. Lần đầu tiên trong đời hắn cởi y phục nữ nhân, những động tác của Hy Bình hết sức cẩn thận nhẹ nhàng như sợ nàng đau, cũng dường như muốn dò xét ý tứ Lôi Phượng, sợ nàng đổi ý cự tuyệt giữa chừng.
Lôi Phượng ngoan ngoãn để Hy Bình cởi hết y phục trên người, thân hình kiều diễm trắng muốt của nàng khoe ra lồ lộ trước mắt hắn. Đôi vai thon mảnh, bộ ngực thanh tân căng tròn, vòng yêu nhỏ nhắn và vùng con gái bí hiểm kia, mỗi phần cơ thể đều có sức quyến rũ mãnh liệt làm máu trong người Hy Bình bốc lên rần rật. Hắc vội trút bỏ quần áo, bế thốc nàng đặt lên giường, tỉ tê:
- Còn nhớ hôm đó muội bảo ta chỉ đáng liếm gót cho muội không? Huynh không những muốn liếm gót mà còn muốn liếm lên mọi chỗ trên người muội. Nữ hoàng của ta, để ta phục dịch giấc ngủ cho nàng!
Cũng đêm hôm đó, Thi Trúc Sinh mặc cho mưa gió, y hẹn tìm đến Quần Phương Lầu.
Công chúa vẫn đang che mạng chờ hắn tới, có điều không ngồi trên ghế mà là trên giường, đáp lại lời chào của hắn: "Công tử quả không làm cho ta thất vọng!"
Thi Trúc Sinh vòng tay: "Cổ nhân có câu "Chết dưới đóa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu", Thi mỗ không dám tự nhận phong lưu nhưng cũng biết thưởng thức cái đẹp. Hôm nay đã tới đây rồi, chỉ muốn được chiêm ngưỡng nhan sắc tiểu thư. Xin hãy tha thứ cho tại hạ cái tội đường đột với giai nhân.
Công chúa khẽ gật đầu: "Thiếp đang đợi Thi công tử đây!"
Thi Trúc Sinh cẩn trọng vén tấm mạng che mặt công chúa, lức thời ngây ra sững sờ.
- Người con gái này quả thật đúng như tên, đẹp tựa hoa đào, lại lạnh lùng như băng giá. Có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi, khuôn mặt lạnh băng ấy lại quyến rũ đến thế, đúng là vì nàng quá đẹp mà thôi.
Trong giây lát ấy, Thi Trúc Sinh cảm thấy công sức bỏ ra hôm qua quả thật khôgn hề uổng. Công chúa lại ngước nhìn hắn mỉm cười, nụ cười tươi tắn nở trên khuôn dung lạnh lẽo chẳng khác nắng rọi tuyết tan, làm cho Thi Trúc Sinh lâng lâng như con chim nhỏ dạp dờn bay giữa trời xuân tươi đẹp.
Chiếc miệng ngọc khẽ thốt: "Thi công tử, có phải là thiếp rất xấu không?"
Thi Trúc Sinh sực tỉnh, cố nặn nụ cười của một trang nam tử:
- Như tiểu thư mà xấu thì trên đời không còn ai đẹp nữa. Thi mỗ dám nói rằng, trong bao nhiêu mỹ nữ Thi Trúc Sinh từng biết thì tiểu thư có thể gọi là người đẹp thứ hai.


Công chúa nghe vậy cũng hơi ngẩn ra, thắc mắc: "Ta là người thứ hai? Thế người đẹp thứ nhất là ai vậy?"
Thi Trúc Sinh đáp: "Ta chỉ biết mà chưa từng gặp người đó, nhưng có thể khẳng định được rằng nàng là người đẹp nhất trong giới võ lâm, chính là Nguyệt Nữ Mộng Hương trên đỉnh Minh Nguyệt."
Công chúa nói nhẹ tênh: "Đỉnh Minh Nguyệt ư? Chốn đó như thế nào? Nơi đó còn có một mỹ nữ đẹp hơn ta ư? Ta không quan tâm! Chỉ cần đêm nay công tử sủng ái nô gia thì nô gia cũng cảm thấy mình là nữ nhân đẹp nhất thiên hạ rồi."
Nói đoạn nàng tự trút bỏ xiêm y, như đã không thể cưỡng nổi trước vẻ khôi ngô tuấn tú của Thi Trúc Sinh.
Từng mảnh vải trên người nàng chậm chạp theo nhau rơi xuống. Thi Trúc Sinh ngẩn mặt, tận hưởng vẻ đẹp mê hồn qua những động tác vừa thanh tao vừa phong tình đến lạ kỳ của Lãnh Như Băng. Dưới ánh sáng tọa đăng, thân hình ngọc ngà của nàng dần lộ ra từng chút một. Trước vẻ đẹp nõn nà đó, bất cứ nam nhân nào cũng không thể ngăn nổi ý muốn lao tới ôm vào lòng, thỏa sức vuốt ve chiếm hữu. Thực ra vẻ đẹp thân xác bất kỳ nữ nhân nào cũng đều khiến cho đàn ông xốn xang, huống chi là cơ thể mỹ miều tuyệt luân của Công chúa.
Thi Trúc Sinh ngây ngẩn ngắm nhìn từng đường nét trên thân hình mỹ nhân. Chợt nhận ra viên Cấm cung bảo thạch đeo trên cánh tay nàng, hắn rùng mình sực tỉnh, miệng hé một nụ cười thâm hiểm.
Công chúa tiến tới, nhẹ nhàng gục vào lòng hắn, mặc cho đôi bàn tay hắn lần mò ve vuốt khắp nơi trên người mình. Đến lúc nàng dường như không chịu nổi bắt đầu rên lên khe khẽ thì Thi Trúc Sinh vội đẩy nàng ra, lôi từ trong bọc một bình nhỏ màu trắng, đổ ra một viên thuốc bằng hạt nhãn đoạn vứt chiếc bình vào góc nhà, đưa viên thuốc đặt vào lòng bàn tay giơ ra trước mặt Công chúa cười nói:
- Nếu tiểu thư không ngại, xin hãy uống viên thuốc này đi. Đây là viên thuốc thần tổ tông nhà ta lưu lại để giữ sắc đẹp cho con gái trong nhà. Ta tặng nó cho nàng để báo đáp sự mến mộ của nàng đối với Thi mỗ này, mong tiểu thư xinh tươi mãi mãi.
Công chúa đón lấy viên thuốc, mỉm cười: "Cám ơn thịnh tình của công tử. Thiếp nếu không nhận âu sẽ làm mất lòng chàng."
Nàng không chút do dự cầm viên thuốc cho vào miệng nuốt. Thi Trúc Sinh ngửa mặt cười lớn: "Hay lắm! Ta sẽ hầu hạ nàng suốt đêm nay!"
Đoạn bế thốc thân hình loã lồ của công chúa đặt lên giường. Lúc đó hắn mới cởi y phục, đắc ý liếc nhìn cơ thể cường tráng của mình trong gương rồi nhào lên người Công chúa. Đang trong lúc ý loạn tình mê, Thi Trúc Sinh bỗng cảm thấy tay chân cứng ngắc, không còn cử động được nữa.
Gã Thiếu môn chủ thất sắc gào lên: "Như Băng, nàng vừa làm gì vậy?"
Công chúa tỉnh bơ gạt Thi Trúc Sinh sang một bên, đoạn xuống giường mặc lại xiêm áo, xong đâu đấy nàng mới thản nhiên:
- Ngươi không chỉ dám nhìn thân thể ta mà còn dùng cả đôi bàn tay thối tha sờ mó khắp người ta. Lẽ ra ta đã giết ngươi, nhưng vì ngươi có "Địa táng hoàn" nên ta phá lệ giữ lại cái mệnh chó cho nhà ngươi.
Thi Trúc Sinh khôi phục ngay vẻ bình tĩnh, cười khẩy:
- Nàng tưởng ta không biết nàng là ai ư, Hồ Điệp Công Chúa Lãnh Như Băng? Nàng nghĩ rằng Địa táng hoàn của nhà ta dễ nuốt như thế chắc? Cho nàng biết, nó là viên cuối cùng của Địa ngục môn chúng ta, ta đâu có khinh suất cho đi như thế được?
Dừng một lát hắn nói tiếp: "Nàng chỉ biết được một điều, Địa táng hoàn là vật chí âm chí hàn, đối với Hàn lãnh thiền mà nàng luyện có ích lợi rất lớn. Nhưng nàng lại không biết rằng người luyện tuyệt học bản môn "Địa táng chi khí" cần phải có một "Chí âm chi nữ" sau khi uống Địa táng hoàn cùng hợp thể, hoá giải hấp thu Âm nhu chi khí của phía nữ, kết hợp với âm hàn của Địa táng hoàn thì mới có thể luyện thành. Bởi nàng chính là Chí âm chi nữ bấy lâu ta tìm kiếm, ta mới đem viên thuốc này cho nàng uống, định dùng nàng làm lò đỉnh để luyện thành Địa táng chi khí của ta. Ta cứ tưởng sau khi phục Địa táng hoàn, nàng sẽ hợp thể hút hết nội lực của ta để luyện công, ta sẽ nhân cơ hội mượn thân thể nàng để luyện Địa táng thần công. Không ngờ nàng chỉ muốn có Địa táng hoàn mà không cần đến nội lực của ta."
Hắn thở dài nuối tiếc: "Có điều nàng chớ đắc ý quá sớm. Nếu như không có ta hóa giải, Địa táng hoàn sẽ kích thích âm khí trong cơ thể nàng, sẽ làm nàng ngày một lạnh giá, cùng lắm là ba tháng sau nàng sẽ bị lạnh cứng mà chết. Trên thế gian này, chỉ có hai loại người cứu được nàng, một là ta, hai là người mang Cửu dương trọng thể, hơn nữa loại người này còn phải biết cách kết hợp âm dương chi khí mới có thể giúp nàng. Hà hà, Như Băng, muốn sống nàng chỉ có cách lại đây ngủ với ta đêm nay, may ra ngày mai ta còn nể mặt nàng!"
Thi Trúc Sinh thao thao nói như đã quên bẵng đi hắn đang còn phụ thuộc vào người khác, dường như hắn nghi chỉ cần mấy câu dọa nạt là Lãnh Như Băng phải nức nở cầu xin được hiến thân cho hắn để giữ mạng!
Hồ Điệp Công chúa Lãnh Như Băng cười khẩy: "Người nói đúng, nói trắng ra với ngươi là ta đã biết ta sẽ chết. Nhưng có chết ta cũng không thể để lũ đàn ông thối tha các ngươi chiếm đoạt. Khôn hồn thì nằm yên đấy!"
Thi Trúc Sinh cười thâm hiểm:
- Công chúa đi không khỏi lòng bàn tay của ta đâu. Từ đây tới Hồ Điệp Cốc cách xa cả mấy ngàn dặm, Công chúa làm sao trốn khỏi sự truy đuổi của Địa Ngục môn chúng ta? Nàng là niềm hi vọng cuối cùng của ta, không bắt được nàng ta thề không làm người!
Lãnh Như Băng tỉnh bơ quay người ra khỏi phòng, chỉ còn lại mỗi Thi Trúc Sinh trần như nhộng nằm thẳng cẳng trên giường.
Hồ Điệp Thất cơ đã đứng ngoài đợi nàng. Vân Điệp hỏi: "Bẩm Công chúa, sao lại không giết hắn đi?"
Lãnh Như Băng lắc đầu: "Giết chết hắn thì lão tử Thi Viễn sẽ ra lệnh truy sát Hồ Điệp Cốc, như thế thì chúng ta chỉ có chết cả đám. Ta không muốn Hồ Điệp Cốc gây thù chuốc oán với Địa Ngục môn, chỉ cần lấy được Địa táng hoàn của họ thôi. Hà tất phải giết chóc cho bẩn tay!
Vân Điệp vẫn chưa thôi thắc mắc: "Thế nhưng Công chúa, những lời hắn ta vừa nói ban nãy.?"
Lãng Như Băng trầm ngâm giây lát: "Khỏi cần nói nữa, ta sẽ có cách! Các ngươi lập tức trở về bên phu nhân, chú ý cẩn thận với Địa ngục môn, những chuyện khác cứ mặc ta định liệu. Đi đi, đây không còn việc cho các ngươi nữa!
Hồ Điệp Thất cơ do dự một lúc rồi mới cáo từ lui ra, nháy mắt biến mất giữa đêm mưa nặng hạt.
Viễn Dương Tiêu Cục.
Một khách nhân đang đội mưa đứng trước đại môn. Người khách này là Lãnh Như Băng kỹ nữ ở Quần Phương lầu, cũng chính là Hồ Điệp Công chúa.
Lãnh Như Băng cầm vòng thép dùng sức đập vào cánh cửa mấy lần. Một đại hán ra mở cửa, nhìn thấy nàng mới hỏi vẻ ngạc nhiên: "Cô nương tìm ai?"
Lãnh Như Băng gấp gáp trả lời: "Ta tìm Lôi Dũng, tổng tiêu đầu của các ngươi."
Đại hán chần chừ vẻ khó xử: "Tối muộn thế này rồi, e là Tổng tiêu đầu đã đi ngủ. Cô nương, hay để mai vậy?"
Lãnh Như Băng lắc đầu: "Ngươi hãy báo cho ông ta, có một cô nương họ Lãnh đến tìm!"
Đại hán nghĩ ngợi giây lát rồi trả lời: "Thôi được, cô nương cứ đợi ở đây!"
Lãnh Như Băng không phải đợi lâu. Cửa lớn lại mở, một nam nhân trạc ngoài bốn mươi cùng đại hán lúc nãy đi ra. Nam nhân này cao lớn từng trải, phong độ đường đường, chính là Lôi Dũng.
Lôi Dũng nhìn thấy Lãnh Như Băng, sững sờ giây lát mới thốt lên: "Tinh Doanh…!"
Được hai chữ y lại im bặt, Tinh Doanh của y đâu có lạnh băng như thế, càng không thể trẻ trung như cô nương này.
Lãnh Như Băng nhè nhẹ gật đầu:
- Tiểu nữ là Lãnh Như Băng, Lãnh Tinh Doanh là gia mẫu. Trước khi đến đây Người nói có chuyện gì thì tìm tới ông. Xem ra các vị là chỗ quen biết từ lâu.
Lôi Dũng đỏ mặt: "Cô nương mời vào! Có chuyện gì vào trong hãy nói."
Lôi Dũng dẫn Lãnh Như Băng vào phòng. Thê tử của y là Hoàng Tử Hà đã khoác áo ngoài ngồi cạnh giường. Lôi Dũng nói:
- Tử Hà à, cô nương này là con gái một người bạn ta, đêm khuya đội mưa tới tìm. Mình hãy lấy y phục cho cô nương thay đi kẻo lạnh, ta chờ bên ngoài.
Lôi Dũng vừa ra khỏi, Hoàng Tử Hà cũng theo ra luôn. Lôi Dũng kinh ngạc: "Đã thay xong y phục rồi sao? Nhanh thế!"
Tử Hà lắc đầu: "Ây a, thật là một cô nương đoan trang, phải đợi thiếp ra mới thay được y phục. Đều là nữ cả, có gì sợ cơ chứ! Thế cô nương đó là con gái nhà nào? So với Phượng nhi nhà ta còn đẹp hơn."
Lôi Dũng lại đỏ mặt: "Mình còn nhớ chuyện Lãnh Tinh Doanh không?"
Hoàng Tử Hà chột dạ: "Mối tình đầu của chàng?"
Lôi Dũng cười gượng: "Phải rồi, cô nương này là Lãnh Như Băng con gái Lãnh Tinh Doanh đó. Ta thích Tinh Doanh, còn Tinh Doanh thì lại thích sư huynh Thủy Thiên Trường của nàng ta. Thuỷ Thiên Trường và Tinh Doanh kết hôn nhưng cô nương này lại mang họ mẹ, chẳng biết là con của ai nữa."

Hoàng Tử Hà cười cười: "Chỉ cần không phải là con của chàng là được rồi!"
Lôi Dũng giơ hai tay thề thốt: "Ta nào dám!"
Ấy, xem ra hai cha con họ Lôi đều là học trò ngoan của Thúc Sinh cả.
Lãnh Như Băng thay xong xiêm áo, mở cửa lên tiếng: "Thưa nhị vị, có thể vào cho Như Băng nói mấy lời không?"
Phu thê Lôi Dũng trở vào, Lôi Dũng hỏi: "Cô nương tìm ta có việc gấp gì vậy?"
Như Băng đáp: "Tiểu nữ muốn nhờ các vị một chuyến áp tiêu, có được không?"
Lôi Dũng nghiêm mặt: "Chúng ta mở tiêu cục, có lợi ắt làm. Nói đi, cô nương muốn chuyển tiêu gì?"
Lãnh Như Băng đáp gọn: "Tiêu là một người!"
Lôi Dũng kinh ngạc: "Ai?"
Lãnh Như Băng thản nhiên: "Tiểu nữ! Tiểu nữ muốn nhờ các vị đưa đến Trường Xuân Đường. Thêm nữa, Hoàng Hy Bình nhất thiết phải đi theo. Tiền bối có thể giúp được không?"
Lôi Dũng trầm ngâm nhìn vợ, lại nhìn Lãnh Như Băng với khuôn mặt mỹ miều nhưng lạnh lẽo, thận trọng nói:
- Ngày mai chúng ta lên đường. Tử Hà, mình đưa Như Băng đi nghỉ. Ta đến chỗ phụ thân một lúc.
Đến lượt phu thê Lôi Chiến bị Lôi Dũng đánh thức. Lý Vân mẹ y hỏi: "Dũng nhi, có chuyện gì mà đêm hôm tới tìm chúng ta?"
Lôi Dũng thưa: "Gia, mẫu. Hôm nay con trai to gan vừa nhận một chuyến tiêu!"
Lý Vân cười: "Chuyện này có gì to tát đâu, sao con lại có vẻ nghiêm trọng vậy?"
Lôi Dũng bẩm báo: "Tiêu chính là con gái Tinh Doanh. Cô nương đó nhờ chúng ta hộ tống tới Trường Xuân Đường."
Lý Vân ngạc nhiên: "Hả?"
Lôi Dũng thưa tiếp: "Con cảm thấy chuyện này không đơn giản chút nào, nhưng cô nương đó đúng là nhi tử của Tinh Doanh, con không thể thoái thác được."
Lý Vân nhìn con trai, thở dài: "Con à, con không thể quên tình cũ với Tinh Doanh sao?"
Lôi Dũng im lặng, Lôi Chiến xem vào: "Địa Ngục Môn gần đây đến hoạt động ở trong thành này, có lẽ cô ta có chuyện với Địa Ngục Môn cũng nên. Được rồi, con hộ tống cô ta đi một chuyến cũng tốt."
Lôi Dũng lắc đầu: "Nhưng cô nương đó lại chỉ muốn Hy Bình đi thôi!"
Lôi Chiến cười hà hà: "Thế lại càng tốt! Ta chính đang muốn mấy đứa chúng nó ra giang hồ một lần, gặp chuyến tiêu này đúng là được dịp còn gì? Vũ Đấu Môn chẳng phải cùng tỉnh với Trường Xuân Đường đó sao? Hai tháng nữa là lễ thọ bảy mươi của trưởng môn Vũ Đấu Cô Lão Tiểu Tử, mấy đứa chúng nó áp tiêu xong sẽ thay chúng ta đi chúc thọ một chuyến. Ngày mai con cho thuộc hạ chia thành hai ngả, Lôi Long Tứ Câu cùng bốn tiêu đầu theo đường cái quan, danh nghĩa áp tiêu, thực ra là đi chúc thọ. Để một mình Hy Bình hộ tống cô nương ấy thẳng đến Trường Xuân Đường. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì đến Vũ Đấu Môn nhập bọn với Lôi Long.
Lôi Dũng lo lắng: "Cha à, liệu như thế có mạo hiểm quá không?"
Lôi Chiến cười hà hà: "Không mạo hiểm đâu! Cô nương đó đã nói gì về Địa Ngục Môn chưa? Cứ cho đối thủ của cô ta là Địa Ngục Môn đi thì Tứ đại Tiêu đầu và hai chúng nó cũng đâu có phải là bị thịt? Đó là chưa kể mấy chục võ sư đi theo nữa, như thế thì có gì mà mạo hiểm?
Lôi Dũng lắc đầu: "Con không lo cho bọn Lôi Long. Lũ chúng nó đông người lại đi đường cái quan, sẽ chẳng có ai dám đối mặt cản đường. Con chỉ sợ cho Hy Bình, nếu có chuyện gì xẩy ra với nó, biết ăn nói sao với Phượng nhi đây?
Lôi Chiến phẩy tay: "Chuyện này thì con cứ yên tâm đi! Không phải là cha bốc đồng, thằng nhỏ đó cả cha và con cũng không phải là đối thủ. Vả lại Hy Bình cũng tinh minh đáo để, đánh không được ắt biết đường chạy."
Lý Vân càu nhàu: "Ông già, nếu có chuyện gì xảy ra, không chỉ Phượng nhi mà bà già này cũng hỏi tội ông đấy! Mấy đời Lôi gia chưa có được tiểu soái như vậy, ông mà nướng nó là không xong với tôi đâu."
Lôi Dũng không cớ gì để lưu lại nữa, bèn vòng tay: "Gia, mẫu, nếu đã như vậy con xin cáo lui."

Chương 10: Cáo biệt tiêu cục

Tinh sương, Bích Nhu và Lan Hoa đã đến trước phòng Lôi Phượng, không ngờ cả Lôi Long và Tứ Cẩu cũng đang đi tới.
Cả hai cô nương mặt cùng đỏ lên như gấc chín.
Tứ Cẩu hỏi Lan Hoa: "Muội à, tiểu thư chưa dậy ư?"
Lan Hoa lí nhí: "Chẳng phải huynh cũng vừa về đấy thôi? Còn lại đây làm gì?" Nhận ra câu nói của mình có vấn đề, nàng càng đỏ mặt hơn.

Tứ Cẩu nhìn vẻ lúng túng đáng yêu của Lan Hoa, cứ nghệt mặt ra. Lôi Long đành giải thích thay gã: "Chúng ta không thấy Hy Bình trong phòng nên đến chỗ tỷ tỷ xem huynh ấy có đây không"
Bích Nhu gọi vào phía trong phòng: "Phượng tỷ à!"
Trong phòng một giọng nam nhân bực bội vọng ra: "Lão tử cả đêm không được ngủ, vừa chợp mắt cái đã bị quấy rầy. Ai ở bên ngoài làm ỏm tỏi lên vậy?"
Bốn người nghe ra tiếng Hy Bình, đều hết sức kinh ngạc. Lôi Long hét toáng lên: "Hoàng Hy Bình, cớ sao huynh lại ở trong phòng tỷ tỷ? Nhanh ra đây cho ta xem, bằng không ta sẽ xộc vào đấy!"
Hy Bình ở trong lại nói vọng ra: "Chớ có vào vội, ta còn phải mặc quần áo đã!"
Bốn người bắt đầu sốt ruột Hy Bình mới chậm rãi mở cửa, nhìn cả bốn cười cười: "Chào các vị, đêm qua mưa gió to quá, ngủ ngon chứ?"
Hai cô nương xấu hổ cúi đầu, Tứ Cẩu bảo: "Còn mưa tiếp đấy. Không chừng đệ còn phải mượn phòng của Lan Hoa…"
Lan Hoa vùng vằng lườm Tứ Cẩu, làu bàu: "Đồ chết dẫm, lại còn kể ra…"
Lôi Long tiến lên mấy bước, hầm hè: "Tiểu tử huynh làm gì chị ta rồi?"
Hy Bình vênh mặt: "Ái à! Nói thế mà nghe được à. Cái gì gọi là ta làm gì chị đệ? Đấy là chị đệ cứ níu ta ở lại! Đêm qua sấm chớp ầm ầm ai cũng sợ, tiểu tử đệ chạy đi hú hí với người nào đấy, để mặc chị đệ một mình. Ta chỉ đến để an ủi chị đệ thôi!"
Lôi Long nghĩ thầm, người này đã làm chuyện tày trời như thế mà lời lẽ vẫn cứ hùng hồn, bèn hỏi: "Thế có làm như thế không?"
Gã phác một cử chỉ nhìn qua ai cũng hiểu được. Hy Bình đắc ý cười to: "Cô nam quả nữ, đệ nói xem còn làm gì khác nữa?"
Lôi Long hoảng sợ: "Cái gì? Huynh đã thật sự cùng với tỷ tỷ… Như thế thì ta phải gọi huynh là tỷ phu rồi à?"
Hy Bình vỗ vỗ vai Lôi Long: "Chớ có bi thương, chuyện chỉ là sớm muộn mà thôi. Đệ cũng khỏi cần gọi ta là tỷ phu, cứ gọi Hy Bình được rồi."
Không rõ Lôi Long bi thương đến mức nào mà đã vui vẻ được ngay, còn cười hỏi: " Tỷ tỷ bây giờ thế nào?"
Hy Bình ngoái đầu nhìn vào trong, đoạn quay đầu lại nói:
- Đang ngủ say! Tối qua nàng cùng ta. ấy ấy đến tận tảng sáng, mệt lắm rồi, không nghỉ vài ba ngày e không đi lại được. Bích Nhu Lan Hoa, các muội về trước đi, đợi tiểu thư dậy rồi hẵng đến. Tứ Cẩu à, các cậu tìm ta có việc gì vậy?
Lôi Long trả lời: "Gia gia triệu các huynh đến gặp." Hy Bình khoát tay: "Nào thì đi. Đừng để gia gia phải chờ!"
Cả bọn Hy Bình đi đến đại sảnh. Phu thê Lôi Chiến đã ngồi ở trung đường, bên phải là vợ chồng Lôi Dũng, hai vị phó tổng tiêu đầu Lương Tiêu, Vương Mạnh; bên trái là Tứ đại Tiêu đầu Thạch Trung Sinh, Tăng Đại Vi, Trệu An và Tôn Văn.
Ba gã tiểu tốt nhìn mà tim như ngừng đập, thầm nghĩ có chuyện lớn rồi. Đang lóng ngóng thì Lôi Chiến ra hiệu ngồi xuống, đoạn bắt đầu:
- Đêm qua có một cô nương tự đến nhờ chúng ta hộ tống tới Trường Xuân Đường, ta quyết định giao cho ba thiếu niên nhận lãnh chuyến tiêu này, ý kiến các vị thế nào?
Tất cả im lặng, Lôi Chiến lại nói:
- Nếu không ai phản đối thì ta sắp xếp thế này: hôm nay Hy Bình và cô nương ấy hãy xuất phát theo đường tắt. Sáng sớm mai Long nhi và Tứ Cẩu chỉ huy Tứ đại tiêu đầu áp tải ba xe ngựa theo đường cái quan thẳng đến Vũ Đấu Môn. Mục đích của Long nhi là thu hút chú ý để cho Hy Bình và cô nương đó đến Trường Xuân Đường an toàn. Hy Bình cháu sau khi đến Trường Xuân Đường rồi hãy lập tức tới Vũ Đấu Môn gặp cánh Long nhi. Các ngươi hiểu rõ chưa?
Ba gã đồng thanh: "Rõ, gia gia!" Lôi Chiến khoát tay: "Hãy đi chuẩn bị!"
Lương Tiêu và Vương Mạnh ra hiệu Tứ Cẩu đứng lại, hỏi: "Những thứ chúng ta dạy con, con học thuộc cả rồi chứ?"


Tứ Cẩu hùng hồn: "Nhị vị sư phụ, trò đã thuộc làu rồi. Nhất quyết không để làm mất mặt nhị vị sư phụ!"
Hai người cùng cười hài lòng: "Được, con đi đi!"
Nói là "chuẩn bị lên đường", thực ra chỉ có Tứ đại tiêu đầu chuẩn bị, còn ba gã Hy Bình mỗi người chạy ngay đi gặp cô nương của minh.
Hy Bình đến trước giường Lôi Phượng, thấy nàng còn ngủ. Không muốn đánh thức nàng nhưng hắn sắp phải đi rồi, cứ đi mà không nói một lời e rằng sẽ không còn đường về với bà chằn này nữa.
Hy Bình cúi thấp đầu, hôn lên đôi má bồ quân, khe khẽ nói: "Phượng nhi à, tỉnh giấc đi!"
Lôi Phương trở mình một cái rồi ngủ tiếp. Hy Bình đành phải gọi to mấy lần, nàng mới "Hư" lên một tiếng rồi mở mắt ra.
Vừa nhìn thấy Hy Bình, nàng đã vươn vai làm nũng: "Giờ là lúc nào rồi?"
Nàng muốn ngồi dậy nhưng cảm giác mỏi nhử cứ dán nàng lại vào giường. Nhìn thấy Hy Bình đang lén cười, Lôi Phượng bực bội: "Tại huynh cả đấy! Đồ xấu xa, làm hại người ta không ngồi dậy được!"
Hy Bình chỉ cười: "Lẽ nào là lỗi của ta? Chẳng phải đêm qua nàng cứ bắt ta làm mãi là gì, bây giờ lại còn."
Mặt Lôi Phượng đỏ dậy, dứ nắm đấm về phía Hy Bình: "Huynh…"
Hy Bình ngăn không cho Lôi Phượng nói tiếp, nghiêm giọng: "Thôi được, nói thế đủ rồi. Huynh đến để cáo biệt muội đây!'
Lôi Phượng kinh hoàng thất sắc khóc tướng lên: "Muội đã cho huynh hết rồi, huynh lại còn đi ư? Đồ tồi, muội không thèm sống nữa…"
Hy Bình ôm ghì Lôi Phượng, kéo nàng vào lòng, an ủi:
- Đừng khóc đừng khóc, huynh có muốn rời xa muội đâu, có điều gia gia giao cho nhiệm vụ bắt ta phải làm, ta lẽ nào lại dám phản đối? Gia gia phật lòng lại không gả cháu gái cho ta, vậy có phải là còn thảm hơn không?
Lôi Phượng dựa vào lồng ngực vạm vỡ của Hy Bình, ngước khuôn mặt xinh đẹp nhìn hắn, nước mắt lã chã: "Nhiệm vụ gì vậy?"
Hy Bình âu yếm hôn vào đôi mắt rớm lệ của nàng, trả lời: "Ta phải tiễn một cô gái đến chỗ gọi là Trường Xuân Đường."
Lôi Phượng động ngay lòng hiếu kỳ: "Một cô gái? Có đẹp không?"
Hy Bình châm chọc: "Muội ăn phải dấm ư? Ta đã nhìn thấy cô ta đâu mà biết đẹp hay xấu."
Lôi Phượng chui gọn vào trong lòng Hy Bình, giẫy chân nũng nịu: "Muội không thèm ghen, còn phải tìm thêm mấy cô nương nữa để đối phó với huynh. Huynh thật là tệ, một mình muội nuốt không nổi."
Nói rồi ghé sát vào thái dương Hy Bình, thè lưỡi liếm vào tai hắn, thủ thỉ: "Nếu cô nương ấy rất đẹp, muội sẽ không để cho người đó hớt tay trên đâu, trừ phi đồ trứng thối là huynh lại đứng núi này trông núi nọ. Trong lòng huynh chỉ được có duy nhất một người là muội!"
Hy Bình cảm động ôm ghì lấy nàng, nói: "Cha ta bảo ta phải lấy mấy vợ, có thể từ nay về sau ta sẽ có rất nhiều nữ nhân, nhưng dù thế nào thì trong lòng ta muội vẫn là thứ nhất. Muội là người duy nhất mà ta thật lòng yêu mến.
Lôi Phượng cười ngọt ngào: "Thế bao giờ huynh đi?"
Hy Bình ngán ngẩm: "Phải đi ngay bây giờ. Thôi muội lại nằm nghỉ đi, có khi ngày mai ta đã trở về bên muội rồi. Lúc đó chúng ta lại làm như đêm qua nhé, được không?
Lôi Phượng nhìn theo Hy Bình cho đến khi khuất bóng, lúc này nàng mới cảm thấy sao mà trống trải. Đúng thế, gã trai ấy đang mang theo cả tâm tư nàng ra đi.
Hy Bình về phòng thấy Lôi Long Tứ Cẩu đang ngồi chờ. Tứ Cẩu liến thoắng: "Hai bọn đệ quyết định vì bằng hữu mà hi sinh chút tình riêng, trước hết đến tiễn huynh đã, sau đó mới về dỗ dành các muội muội."
Hy Bình ôm lấy hai vai Tứ Cẩu, nhẹ giọng: "Đa tạ các đệ, thật là cảm động!"
Lôi Long xen vào: "Hy Bình à, đến Trường Xuân Đường ít nhất cũng phải một tháng, huynh phải chú ý bảo trọng. Nhiệm vụ của huynh là đánh xe, trong xe chính là cô nương đó. Huynh nhất quyết phải đưa được cô ta về đến Trường Xuân Đường. Mẫu thân nói cô nương đó là con gái của bằng hữu phụ thân. Huynh đừng để xẩy ra chuyện gì, đừng để gia gia thất vọng vì huynh!"
Hy Bình ưỡn ngực dõng dạc: "Yên tâm đi! Ta là quyền vương kiêm ca thần, tìm ta nghe hát còn được, chứ tìm ta mà đánh nhau thì chỉ có mất mạng. Kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của cô nương đó, ta sẽ gọt trọc cái đầu nó."
Tứ Cẩu Lôi Long cùng nghĩ thầm: "Chắc sẽ có kẻ tìm huynh đánh nhau, còn nghe huynh hát ấy à? Xin lỗi đi!"


SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.