Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

Liệp Diễm Giang Hồ Mộng C41-C45

 Chương 41: Lang Đạo truy tùy

Bảo Nguyệt nói: "Tiểu thư, là hai người theo đuổi của người da!"
Thanh âm của Mộng Hương ưu mĩ vô hạn nói: "Bão Nguyệt, muội tựa hồ rất thích bọn họ?"
Bảo Nguyệt giận dữ nói: "Mới không có!"
Mộng Hương nói: "Bọn họ đều không tệ, muội đừng ngại xem xét gả cho một trong bọn họ!"
Bảo Nguyệt nói: "Tiểu thư không xuất giá, Bảo Nguyệt cũng không xuất giá!"
"A?" Mộng Hương dùng ngữ khí vô cùng kinh ngạc nói: "Vậy muội nửa đêm kêu tên của nam nhân làm chi?"  (truyensachiepnang)

Bảo Nguyệt kinh hãi hỏi: "Trong mơ kêu tên của nam nhân? Tiểu thư, người giễu cợt Tiểu Nguyệt, muội mới không thể!"
Mộng Hương không tỏ rõ ý kiến.
Bảo Nguyệt khẽ khàng hỏi: "Tiểu thư, muội kêu … a, kêu ai?"
Mộng Hương nói: "Ta làm sao biết? Xem tỉ võ thôi!"
Bảo Nguyệt giận bĩu môi noi: "Tiểu thư!"
Thấy Mộng Hương vẫn là không để ý đến nàng ta, nàng ta hướng về Hy Bình đang ôm Độc Cô Kì len lén nhìn qua, vừa đúng Hy Bình cũng hướn về nàng ta nhìn tới, nàng ta vội vàng nhìn tới hai người trong trường chính đang tỉ đấu, trái tim như con hươu nhỏ nhảy không ngừng.
Triệu Tử Uy song đao ở tay, vung mạnh hai vòng đao quang, hướng về Từ Thanh Vân chém tới, tiếng gió xoèn xoẹt.
Hai tay của Từ Thanh Vân chợt duỗi, chưởng kình như đao bay chém yếu hại trước ngực của Triệu Tử Uy khí thế đùng đùng hung bạo, khiến Triệu Tử Uy không thể không hồi đao bổ vụn chưởng đao tấn mãnh của Từ Thanh Vân, một tay đơn đao còn lại tiếp tục chém chéo vai trái của Từ Thanh Vân, hoàn toàn không lưu tâm một chưởng ngay ngực đẩy tới của Từ Thanh Vân.
Từ Thanh Vân tả chưởng ngân quang đại thịnh, khoa chưởng ngăn cản đao phong của Triệu Tử Uy. "Bùng" một tiếng, đao của Triệu Tử Uy bị chưởng đao của hắn chấn khai, thủ chưởng của hắn biến thế chém làm thế đâm, thằng lấy ngực phải của Triệu Tử Uy, khó thể đề phòng.
Cái khó ló cái khôn, Triệu Tử Uy vốn là ngay ngực chém ra một đao, ở sát na bị hữu thủ của Từ Thanh Vân ngăn ngược về, đao phong chuyển ngược hướng gọt lên, hướng tới Toái Vân Chưởng như lợi kiếm chợt đâm qua.
Từ Thanh Vân bỗng chốc rút tả chưởng về, hữu chưởng đẩy ngang hướng tới bụng dưới bên trái của Triệu Tử Uy, lại cảm thấy đao kình sắc nhọn bắn thẳng tới lòng bàn tay, chính là đao tay phải của Triệu Tử Uy đâm đến nơi lòng bàn tay của hắn. Hắn bất chấp, vẫn cứ ngăn cản một đao lăng lệ khó ngờ của Triệu Tử Uy.
Đao kình với chưởng kình va chạm lẫn nhau, cơ thể hai người đồng thời bị chấn lui.
Triệu Tử Uy nói: "Từ huynh, lại tiếp chiêu này của ta!"
Thân người to lớn của hắn nhanh chóng quay tròn, xung quanh gió cát cuồn cuộn. Đao quay theo thân, đao mang vạn trượng, song đao chuyển thành quang quyển (vòng ánh sáng), xoay tròn bay tới Từ Thanh Vân, thế như chẻ tre.
Từ Thanh Vân khi Triệu Tử Uy sắp sửa đến được trước mặt, thân thể treo nằm ngang giữa không xoay tròn mà lên, cho rằng có thể né qua đao chi quang luân (bánh xe ánh sáng đao) xoay đều của Triệu Tử Uy, ai ngờ Triệu Tử Uy vẫn cứ tốt, thân thể cũng bay ngang dậy quay tròn lên thẳng, đao chi quang luân từ dưới lên cao cắt tròn đáy bàn của Từ Thanh Vân, mắt thấy liền phải đem hắn phân thành hai nửa.
Từ Thanh Vân vốn phải kiệt lực thân thể trầm xuống, đột nhiên gia tốc, lại hướng lên trốn thẳng, né được truy kích của Từ Thanh Vân.
Khinh công của Triệu Tử Uy không bằng Từ Thanh Vân, cuối cùng kiệt lực rơi đất, việc sắp thành lại hỏng.
Hắn vừa rơi đến trên đất, cảm giác chưởng kình ép đỉnh, dưới chân chưa ổn, vội ra khỏi chưởng đao Toái Vân Chưởng từ trên xuống chém xuống của Từ Thanh Vân, đại đao tay trái bay tròn ra, đồng thời hai tay nắm đơn đao, chém tới Từ Thanh Vân vừa rớt đất.
Từ Thanh Vân muốn tránh đã trễ, thân eo liền trầm, song thủ phân biệt đánh hai đường, một tay vỗ rơi đại đao gọt chém chặn ngang của Triệu Tử Uy ném, một tay ngăn cản một đao phủ đầu của Triệu Tử Uy.
"Ầm ầm" vang to hai tiếng, bị chấn lui lại là Triệu Tử Uy!
Song cước của Từ Thanh Vân vùi vào trong đất, sắc diện trắng bệch, lộ rõ tiêu hao quá nhiểu công lực. Nhưng hắn được thế không tha người, hai chân rời đất mà lên, như điện bắn tới Triệu Tử Uy bước lùi, "Thiên Chánh Cương Khí" từ Toái Vân Chưởng tỏa ra, ngân quang như trút, tiếng phá gió vang to.
Một chiêu tất thắng của Triệu Tử Uy vô phương đạt được, trong lòng không vững, trong tay lại chỉ có một thanh đao, không cách nào phát huy "Nhật Nguyệt Luân Hồi Đao" của hắn, đành phải đao chém 72 đường, tiêu phí đại kình phá đi Toái Vân Chưởng của Từ Thanh Vân.
Dưới đọ sức sát người, Từ Thanh Vân chưởng xuất như vân ảnh, như mưa vỡ với đơn đao của Triệu Tử Uy giao kích không ngừng, tiếng như mưa trút.
Triệu Tử Uy chỉ cảm thấy chưởng kình của Từ Thanh Vân thoắt nặng thoắt nhẹ thoắt nhanh thoắt chậm, khiến người không biết vận kình đề kháng như thế nào, thế này tiếp tục nữa, chịu thiệt sẽ là bản thân hắn, thế là rút về đại đao, lại hướng ngực bổ ra. Chiêu này dùng tận toàn bộ kình lực của hắn, thực phài một đao khí phách lẫm liệt, đao kình vọt thẳng tới trước ngực Từ Thanh Vân.
Từ Thanh Vân biết ở trong loại đọ sức cận thân này, là không khả năng chùn bước, lùi tức là bại! Y phục của hắn đột nhiên trương phồng lên, liều tiếp lấy đao kình trọng kích ngay ngực tuôn qua, song thủ kẹp lấy đơn đao của Triệu Tử Uy, hét mạnh một tiếng, chưởng kình thấu đao mà tới!
Triệu Tử Uy không ngờ hắn liều bị đao kình bổ trúng, bằng cách này phản kích.
Thiên Chánh Cương Khí của Từ Thanh Vân từ chuôi đao tập kích tới, Triệu Tử Uy toàn thân chấn động, khó chịu rên một tiếng, song thủ bị chấn rời cán đao, đặng đặng đặng liền lùi ba bước, miễn cưỡng đứng yên, không thể tin được nhìn lấy Từ Thanh Vân.
Đại y trước ngực của Từ Thanh Vân bị đao kình chẻ nát, nhưng bề ngoài hoàn hảo không có thương tích, chỉ có bản thân hắn trong lòng minh bạch, lúc này dường như lục phủ ngũ tạng đều rời chổ, huyết khí quay cuồng, hắn quả thực đem một ngụm máu nuốt vào bên trong.
Triệu Tử Uy sắc diện như giấy, lại không quên đi nụ cười mỉm chiêu bài thức của hắn, ôm quyền nói: ""Thiên Chánh Cương Khí" của Từ huynh quả nhiên lợi hại!"
Từ Thanh Vân hoàn lễ nói: "Đã nhường rồi!"
Hoa Tiểu Ba không dám tin hỏi: "Uy ca ca làm sao có thể thua?"
Xem ra hắn không cách tiếp nhận thất bại của thần tượng trước.
Độc Cô Minh nói: "Từ Thanh Vân cũng không dễ chịu, ta xem hắn nhất định thụ nội thương."
Tứ Cẩu nói: "Đối thủ của ta nếu là một trong bọn chúng, khả năng liền không còn mạng! Uy, Độc Cô Minh, ngươi có thể tiếp lấy mấy chiêu của bọn chúng?"
Độc Cô Minh bất khuất nói: "Nếu muốn đánh thương ta, tịnh không phải chuyện dễ!"
Đích xác, trong Võ Lâm Thất Công Tử, võ công mỗi người tuy không giống nhau, cũng có phân cao thấp, nhưng rất rõ ràng, mỗi người đều không dễ đụng chạm, ai sợ ai chứ?
Hoa Tiểu Ba vội vàng nói: "Độc Cô đại ca, đừng quên dạy đệ võ công nha!"
Độc Cô Minh nói: "Đợi đệ giới thiệu nữ hài tốt ước định với huynh cho huynh, huynh nhất định không nuốt lời!"
Độc Cô Kì quát hỏi: "Đại ca, huynh từ khi nào biến thành miệng không lấp liếm vậy?"
Hoa Tiểu Mạn cũng mắng: "Tiểu Ba, có phải đệ lại cùng người hợp lửa lừa gạt thiếu nữ vô tri không?"
Hoa Tiểu Ba hướng về thư thư hắn là mặt quỷ, mở tay đáp: "Không có a! Là bọn họ lừa gạt đệ, đệ làm thế nào nhẫn tâm cự tuyệt trái tim thiếu nữ mỏng manh mẫn cảm của bọn họ chứ?"
Hy Bình cười nói: "Đích xác không dễ cự tuyệt!"
Hắn nhớ tới nụ hồn đầu của Hoa Tiểu Mạn ---- loại dụ hoặc ngọt ngào đó, nam nhân nào có thể cự tuyệt?
Hoa Tiểu Ba đạt được đồng ý của Hy Bình, càng là đắc ý nói: "Cả thư phu cũng ủng hộ đấy!"


Hoa Tiểu Mạn ra sức giẫm lên chân Hy Bình một cái, trách mắng: "Đều là huynh cả!" Lại quay đầu cũng không đế ý Hy Bình kêu đau, nhìn xuống dưới trường tỉ đấu.
Bỗng nhiên, Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt trong lòng khẩn trương, chỉ thấy ra khiêu chiến là Hoàng Đại Hải.
Tiểu Nguyệt bước nhanh tới trước, Hy Bình cũng thả Độc Cô Kì ra, đến bên cạnh Tiểu Nguyệt cùng nàng ta đứng sánh vai.
Tiểu Nguyệt khẩn trương hỏi: "Đại ca, nhị ca có thể thắng chứ?"
Hy Bình không có lời để đối, hắn làm sao biết Đại Hải có bao nhiêu thực lực?
Bất quá, vì an ủi Tiểu Nguyệt, hắn cười đáp: "Đại Hải có thể thắng."
Hoàng Đại Hải sau khi hướng Từ Thanh Vân thi lễ, trường kiếm rời bao.
Từ Thanh Vân liền thấy khí thế của Hoàng Đại Hải tuyệt không dưới hơn Triệu Tử Uy, biết rõ "Lưu Tinh Huyễn Kiếm" cùng "Trường Sanh Kiếm" của Bích Lục Kiếm Trang thịnh danh đã lâu ở trên tay người này đã đạt đến hỏa hầu nhất định, thầm nghĩ bản thân dựa vào "Thiên Cương Chánh Khí" vô cương bất tồi mới có thể dùng "Toái Vân Chưởng" thi triển đến cực chí, hiện giờ thân gánh nội thương, nhất định không cánh nào thắng hắn.
Vừa nghĩ như thế, Từ Thanh Vân thở dài một tiếng, nói: "Hoàng huynh, tại hạ không thể phụng bồi."
Chúng nhân thấy Từ Thanh Vân cúi đầu ti nghỉu về đến chỗ ngồi, nghĩ không minh bạch hắn vì sao không chiến mà lui, đều vì hắn cảm thấy thương tiếc, Từ Thanh Vân lại là có khổ tự mình nuốt.
Hy Bình cười nói: "Tám năm không gặp, tiểu tử này biến thành lợi hại như thế, hướng tới giữa trường vừa đứng, lại dọa Từ Thanh Vân xám xịt về quê, thực sự được!"
Tiểu Nguyệt nói: "Vị tiếp theo nhất định phải là Triệu Tử Hào, "Bàn Cổ Liệt Thiên Đao" của người này bá đạo cực kì!"
Hy Bình không cho là đúng hỏi: "Thật sao?"
Tiểu Nguyệt hỏi: "Đại ca, nếu nhị ca thắng, huynh có thể cùng huynh ấy đánh hay không?"
"Không thể." Hy Bình mỉm cười nhìn Tiểu Nguyệt, nói: "Hai huynh đệ, có gì phải tranh chứ?"
Tiểu Nguyệt vui sướng cười ngọt ngào, nhìn về trong trường.
Triệu Tử Hào quả nhiên cầm một thanh đại quan đao ra, hào sảng nói: "Hoàng huynh, Triệu mỗ lĩnh giáo."
Hoàng Đại Hải nho nhã cười nói: "Triệu huynh, quả là hào tình vạn trượng, tiểu đệ thụ giáo."
Hai người nói "thỉnh", bày ra tư thế.
Hoàng Đại Hải ôm kiếm ở ngực, có loại khí phách khí thôn vạn lí.
Triệu Tử Hào vác đao ở vai, hào tình vạn trượng.
Tiếng long ngâm nổi lên, Hoàng Đại Hải nguyên thế không đổi phiêu thân vội lùi, người đến giữa không, đột nhiên bắn xéo xuống hướng Triệu Tử Hào, kiếm như mưa lưu tinh bổ nhào đánh xuống, nháy mắt liền tới.
Đại quan đao của Triệu Tử Hào hư không liền chặt, đao khí cường hãn nghênh tiếp kiếm mang của Hoàng Đại Hải, đồng thời không trung hư đạp, đại quan đao trong tay liên tục từ phương hướng bất đồng chém ra 27 đao, sanh sanh cản lui "Lưu Tinh Huyễn Kiếm" lấy nhanh cùng dày đặc nổi danh của Hoàng Đại Hải.
Hắn rú dài một tiếng, đại quan đao trước ngực xoay chuyển một vòng, Bàn Cổ Liệt Thiên đao kình theo đại quan đao hướng trước tỏa ra, cả không khí cũng bổ ra, thế như chẻ tre chém tới Hoàng Đại Hải ở không trung bay lùi.
Tiếng kêu kinh hãi bỗng nhiên nổi lên!
Hoàng Đại Hải thân ở giữa không, hết cách tránh né, đột nhiên nơi không trung tĩnh tọa, ném kiếm hợp chưởng, toàn thân lục quang nở ra, kiếm treo nổi giữa không, vây lấy xung quanh hắn bay tròn, xung quanh thân thể của hắn lộ ra kiếm tường xoay tròn bích lục, lại là "Trường Sanh Kiếm" thịnh danh đã lâu của Bích Lục Kiếm Trang.
Kì thật, người trong giang hồ gặp phải loại kiếm pháp này, chẳng những không trường sanh, trái lại có thể biến thành đoản mệnh hơn.
Thế tới của Triệu Tử Hào không đổi chém tới Đại Hải, ngay khi đại quan đao chém kiếm tường xoay tròn như bay, phát ra tiếng va đánh chói tai, hai người đồng thời chấn bay.
Cùng trong nháy mắt, một đoàn lục quang đột kích hướng Triệu Tử Hòa thoái lui, lại là Trường Sanh Kiếm của Hoàng Đại Hải … Hoàng Đại Hải thì bị Liệt Thiên đao kình của Triệu Tử Hào bổ trúng, huyết phun đương trường, cả người hướng về sườn núi dốc đứng bay chéo qua, mắt thấy liền phải rơi xướng vực sâu vạn trượng.
Tiểu Nguyệt bay lướt qua, trước một bước từ phía sau tiếp lấy thân thể bay như đổ của Đại Hải, bị Liệt Thiên đao kình thấu lưng mà qua chấn khai, hướng vách núi cao dốc bay xuống.
Lôi trường cuồn cuộn, một nhân ảnh như thiểm điện bắn tới Tiểu Nguyệt, phát sau tới trước, ở hư không trên huyền nhai tiếp lấy thân thể yêu kiều rơi vội của Tiểu Nguyệt, thế đi liền chậm, hai người cùng nhau hướng xuống huyền nhai sâu không thấy đáy rơi xuống …
"Hy Bình!"
"Tiểu Nguyệt!"
Tiếng hô lên to, khóc thương không ngớt.
Trên huyền nhai, đứng đầy người.
Phong Ái Vũ ở trong lòng Lôi Phượng khóc chửi vùng vẫy: "Thả ta ra, ta muốn theo chung với Hy Bình, đám khốn kiếp các người …"
Hoa Tiểu Mạn ở trong lòng Lãnh Như Băng khóc, nói: "Huynh ấy chết rồi, huynh ấy chết rồi …"
Lãnh Như Băng ôm chặt nàng ta, nói: "Tiểu Mạn, đừng như vậy, có lẽ chàng chưa có chết."
Cặp mắt vốn là u oán của Đỗ Tư Tư, lệ như suối tuôn, Tuyết Nhi ở trong lòng nàng ta khóc la: "Phụ thân, phụ thân …"
Hoàng Đại Hải quỳ ở bờ đại nhai: "Đại ca, Tiểu Nguyệt …"
Tứ Cẩu khóc gào sướt mướt, đột nhiên quay người kéo góc áo của Triệu Tử Uy, do hai tay hắn dùng lực quá độ, vết thương trên vai nứt toát ra, máu chảy không ngừng.
Tứ Cẩu quát lên: "Còn không dẫn chúng ta đi xuống tìm người?!"
Triệu Tử Uy nói: "Nơi miệng ra của hạp cốc này là một vùng thảo nguyên, từ nơi đây đi đi đến chỗ miệng ra, nhanh nhất cũng phải nữa ngày, đáy hạp cốc có sói qua lại, chỉ sợ bọn họ sớm đã bị sói …"
Lôi Long quác chỉ hắn nói: "Ngậm cái miệng chó của ngươi!"
Tứ Cẩu nói: "Dẫn đường!"
Lôi Phượng vừa đi vừa lẩm bẩm tự nói: "Hy Bình, chàng đợi Phượng Nhi, Phượng Nhi tới tìm chàng!"
Một đám người, khóc than ồn ào đi, giống như một nhóm gia thuộc người chết đưa tang, dùng tiếng khóc thổ lộ bi thương nội tâm cùng hoài niệm đối với người chết của bọn họ.
Hy Bình, Tiểu Nguyệt, các người thực sự chết rồi ư?
Gió đang nghẹn ngào.

Chương 42: Long hổ phân thân

Hoàng hôn, tà dương như máu.
Đây là một đạo hạp cốc quanh năm không thấy đáy, tên là "Lang Đạo".
Đáp hạp cốc cũng cỏ mọc đầy, tối thiểu cao có nửa người. Trong bụi cỏ hoang cao dày, nằm hai người.
Một nam một nữ đang ôm nhau nằm trong đống cỏ hoang, nữ nhân nằm sấp ngủ trên người nam nhân, vết máu trên mặt nam nhân còn chưa có hoàn toàn mất đi.
Lúc này, thân thể của nữ nhân chuyển động, chuyển tỉnh lại, kêu khóc nói: "Đại ca, tỉnh đi nào! Muội là Nguyệt Nhi!"
Bất luận Tiểu Nguyệt kêu gọi như thế nào, y nguyên không thấy Hy Bình chuyển tỉnh lại.
Bỗng nhiên, Tiểu Nguyệt cảm thấy tim nhảy trước ngực của Hy Bình vẫn như cũ, lấy bàn tay duỗi đến nơi lỗ mũi của hắn, mặt khóc đột nhiên lộ ra vẻ tươi cười như hoa xuân.
Nàng ta dùng tay lau đi vết máu trên mặt Hy Bình, cúi đầu xuống, hai vành môi đỏ dán lên trên hai cánh môi của hắn, rất lâu mới tách ra.
Hy Bình rên rỉ một tiếng khó chịu, mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Nguyệt trên người, kích động đến chảy nước mắt!
Ở khoảnh khắc Tiểu Nguyệt bị chấn bay ra, hắn nghĩ cũng không nghĩ, liền bạo phát như thiểm điện, hướng về Tiểu Nguyệt bắn qua, nào còn quản được sống chết?
Hắn sợ Tiểu Nguyệt chết đi bao nhiêu a!
Hiện giờ Tiểu Nguyệt với hắn đều đang sống, hắn quá vui mà khóc.
Hắn đem kì tích này quy công cho hắn lâm nguy không sợ, lúc hắn ôm Tiểu Nguyệt rơi gấp xuống dưới, hắn nỗ lực khống chế thăng bằng của thân thể, để sống lưng bản thân tiếp đất trước, ở sát na phần lưng cùng mặt đất sẽ va chạm, hắn vận công đem kình lực va chạm ép trong cơ thể, cố gắng hết sức không để kình lực va chạm to lớn truyền đến thân thể xinh đẹp của Tiểu Nguyệt.
Liền ở trong nháy mắt đó, hắn phun mạnh một ngụm máu, ngất xỉu đi.
Kì thật, hắn đã là cửu tử nhất sinh. Nếu không phải thiên dương địa âm chi khí trong cơ thể hắn khi nguy cấp tự động mãnh liệt cuộn trào ra, bảo hộ thân thể cùng tâm mạch của hắn, hắn sớm đã tan xương nát thịt, ngũ tạng thành bùn, nào còn có thể nằm ở đây đắc ý nghĩ đông nghĩ tây?
Tiểu Nguyệt cuồng hô nói: "Đại ca, huynh tỉnh rồi, Nguyệt Nhi thật cao hứng!"
Nụ hôn của nàng ta giống như mưa rơi trên khuôn mặt trắng bệch của Hy Bình.
Hy Bình kháng nghị nói: "Nguyệt Nhi, muội thế nào có thể hôn đại ca như vậy?"
"Vì sao không thể? Ai quy định muội muội không thể hôn ca ca? Hứ, muội vẫn cứ muốn hôn!" Nàng ta quả thực lần nữa hôn đến Hy Bình hoàn toàn không có lực ngăn trở.
Kì thật, hắn vốn dĩ đã toàn thân đau đớn không có sức ---- Mẹ, rơi từ trên cao xuống như thế, không chết cũng thành một đống bùn nát!
Hy Bình rên rĩ nói: "Nguyệt Nhi, muội đừng đè huynh, xuống trước, có được không? Đại ca sắp bị muội đè chết rồi!"
Tiểu Nguyệt đột nhiên không rõ ràng nói: "Đại ca, huynh thực xấu da, đang ngủ còn thế này …"
Hy Bình liền kinh hãi, cảm giác được hạ thể kiên đĩnh của bản thân chính đang đội ở nơi gốc hai chân của Tiểu Nguyệt. Không biết sức lực đâu tới, hắn nắm Tiểu Nguyệt đẩy xuống bên cạnh, nghĩ thầm, mẹ nó ngươi thực là đại dâm côn, đối với muội muội cũng dám sinh ra loại phản ứng bất lương này?
Hắn lúng túng ít thấy nói: "Xin lỗi!"
Hắn đâu có biết, đây toàn là thiên dương địa âm chi khí của hắn đang tác quái, chỉ bởi sát na hắn với mặt va chạm, khí rót toàn thân, tự nhiên cũng liền rót đổ đến địa phương đó, mà loại chân khí này bản thân mang theo chất tố dâm dương, bởi vậy dương căn của hắn mới có thể khi hắn đang hôn mê tiếp tục kiên đĩnh vô bì, lại bởi vì thiên dương địa âm chi khí không ngừng tự động trị thương, sanh sanh bất tức vận chuyển toàn thân, thứ đó của hắn cũng liền kiên đỉnh như thế.
Tiểu Nguyệt con mắt long lanh nước nhìn hắn, cả người hắn ta không dễ chịu hỏi: "Nguyệt Nhi, vì sao nhìn đại ca như thế?"
Tiểu Nguyệt liền cười ngọt ngào, đáp: "Muội đang nghĩ, đại ca vì sao biến thành bắt mắt thế này, có thể lừa gạt nữ hài tử như thế!"
Hy Bình vận khí đem kích thích của hạ thể lắng lại, nói: "Muội là đang tán thưởng đại ca, hay là đang trách mắng đại ca? Tiểu ny tử!"
Tiểu Nguyệt bĩu môi đáp: "Đều có."
Hy Bình nghỉ ngơi một hồi, nhìn hoàn cảnh xunh quanh, miễn cưỡng ngọ nguậy dậy, nói: "Nguyệt Nhi, muội còn có thể đi chứ?"
"Vâng." Tiểu Nguyệt đáp một tiếng, từ trên đất đứng lại, so với Hy Bình ung dung hơn nhiều, xem ra thân thể không có chịu thương hại to lớn. Nàng ta biết đây toàn là dưới kết quả Hy Bình liều mạng bảo vệ nàng ta.
Nghĩ đến Hy Bình không màng tất cả cứu nàng ta, cùng với nàng ta ngã xuống hạp cốc không biết nông sâu này, nàng ta cảm động nói: "Đại ca, muội … cảm tạ!"
Hy Bình dùng tay vỗ về mái tóc thanh tú đã rối bời của nàng ta, nhu hòa nói: "Nha đầu ngốc, muội là muội muội của ta mà! Có gì phải cảm ơn?!"
Tiểu Nguyệt nắm lấy tay hắn, vui vẻ nói: "Đại ca, chúng ta hướng về bên nào đi?"
Hy Bình dắt bàn tay nhỏ của nàng ta, không biết làm sao thở dài nói: "Tùy tiện thôi! Đi không thông, lại quay đầu."
Tà dương đã xuống, màn đêm đang phủ.
Trong hạp cốc vang vọng tiếng sói rú, tê tâm liệt phế.
Tiểu Nguyệt bổ vào trong lòng Hy Bình, giọng run rẩy nói: "Đại ca, sói."
Phải, bọn họ thấy được hạp cốc trước mặt, một mảng đông nghìn nghịt, đều là sói.
Sói hung hãn!
Phỏng đoán có vài trăm con.
Bọn họ gặp phải bầy sói!
Hy Bình ôm chặt cứng Tiểu Nguyệt, cũng không thể cảm thấy khó xử trước đây nữa.
Lúc này, hắn chỉ có một tư tưởng ---- bảo vệ Tiểu Nguyệt, không để nàng ta chịu bất luận thương hại nào!
Nhân nhi trong lòng, chẳng những là muội muội hắn, trên trình độ nào đó, nàng ta còn là … nữ nhân của hắn!
Bất luận dựa vào loại lí do nào, ở tại loại quan hệ nào, nàng ta đều là nhân nhi thân mật của hắn, nàng ta đề là yêu thương trong lòng hắn!
Hắn kiên định nói: "Nguyệt Nhi, đừng sợ, có đại ca đây!" Trên mặt hắn ta lộ ra một loại lãnh tuấn như hắc thiết, trong mắt bắn ra một loại qung mang lấp lánh.
Thân thể yêu kiều run rẩy của Tiểu Nguyệt trong vòng ôm mạnh mẽ hữu lực của Hy Bình bình tĩnh lại ---- Hy Bình rất lâu không có ôm nàng ta chặt thế này, nàng ta cảm thấy mong muốn bảo hộ cường thịnh của Hy Bình đối với nàng ta.
Nàng ta nói: "Đại ca, chúng ta không có vũ khí … sói nhiều quá! Đại ca, huynh giết Nguyệt Nhi trước, Nguyệt Nhi muốn chết ở trong lòng đại ca, bất sống với chết, Nguyệt Nhi chỉ muốn ở trong lòng đại ca!"
Hy Bình trong tim chua xót, yêu thương luyến tiếc nói: "Nguyệt Nhi, không cần sợ, vài con sói nhãi mà thôi, đại ca đem bọn chúng toàn bộ làm thịt hết!"
Bầy sói như thủy triều tràn tới, lấp kín hoàn toàn hạp cốc, đen sịt không cách nào tính toán số lượng.
Sói rú rung trời!
Tiểu Nguyệt đột nhiên hạ quyết tâm rất lớn nói: "Đại ca, hôn muội, giống như tình nhân hôn muội!"
Hy Bình thần sắc quái dị chăm chú nhìn nàng ta, rất lâu không nói.
Tiểu Nguyệt lệ chảy đầy mặt, nói: "Đại ca, huynh cả yêu cầu trước khi chết của muội muội cũng không thể thỏa mãn sao?"
Hy Bình đột nhiên cúi đầu xuống hôn nàng ta sâu nặng, nàng ta cũng nhiệt liệt đáp trả.
Hai huynh muội này, thời khắc này đã tựa như một cặp tình nhân yêu nhau tha thiết ôm hôn thâm tình …
Bầy sói ở trước mặt hai người không xa dừng lại, tiếng sói tru cũng biến mất.
Cả tòa hạp cốc liền trầm tịch như chết.
Môi tách!
Hy Bình kiên định vô bì nói: "Nguyệt Nhi, huynh không thể để muội chịu bất kì thương hại nào, dù cho liều tận hơi thở cuối cùng của huynh, huynh cũng muốn muội còn sống đi khỏi tòa hạp cốc này! Trốn đến sau lưng huynh, nhanh!"
Hắn cản trước người Tiểu Nguyệt, nhãn tình đột nhiên từ màu trắng đen chuyển biến thành màu đỏ máu, toàn thân bức ra đạm quang màu nhũ bạch, hai tay thành trảo, mười ngón tay lóe sáng kim chúc cường quang kim hoàng sắc.
Bỗng nhiên!


Hắn hướng trước cúi đổ xuống, mười đạo kim quang đâm vào mặt đất, tựa như là chống đỡ cơ thể to lớn của hắn, kéo duỗi một loại lực khuếch trương không gian, từ trên người hắn bạo xạ ánh sáng trắng rừng rực.
Cường quang bắn khắp!
Trong nháy mắt hắn cúi người, hư không phía trên hắn như kì tích lộ ra một quang chi huyễn long huyết hồng sắc, trước mặt hắn lại là ảnh tượng hỏa vân sư hổ kim hoàng sắc, như thực tựa cuồng!
Không khí quỷ dị.
Dưới tình huống nguy hiểm cực độ, mong muốn bảo hộ cường liệt đối với Tiểu Nguyệt cùng dưới thôi động đấu tranh cuối cùng đối với sinh mệnh, tiềm năng của Hy Bình phát huy đến cực trí của nhân loại, đem tinh khí của của Thiên Niên Huyết Xà cùng Hỏa Vân Sư Hổ từ thể nội của hắn, gân mạch của hắn, linh hồn của hắn bức xạ ra, ảo hóa thành hình, sản sinh loại cảnh quan dị thường bất khả tư nghị này.
Cường quang trắng rừng rực trên người hắn kích xạ ra, đến từ sự bung ra của linh khí của Địa Tuyền Nhũ.
Tiếng sói tru lại lên, sơn cốc chấn động, dã lang không cách chi tính toán hướng bọn họ kéo bổ qua.
Cùng một thời gian, hổ khiếu sư hống long ngâm đâm phá đêm không.
Hy Bình bỗng nhiên thẳng người, thân thể to lớn hướng sau ngửa mặt, y phục vỡ vụn, bắn bay ra, song trảo chuyển ngược, chưởng tâm hướng trước cong căng, mười ngóc tay bắn kim mang tiễn về bầy sói!
Mặt hắn lúc này tán phát ma quang huyết hồng sắc, huyết mạch trên cần cổ thô tráng đột ngột hiện lên, có thể nhìn thấy huyết dịch tử hắc sắc rung động, tựa như vũ điệu mãnh liệt của máu!
Cả con người hắn trong nháy mắt biến thành uy mãnh tuyệt luân, mắt bắn huyết quang, cơ thể hùng dũng lõa lồ quang mang bắn khắp, chiếu sáng cả tòa hạp cốc. Quang chi huyễn long bay vọt lên, cự hình huyễn tượng của Hỏa Vân Sư Hổ tư thế bổ vọt, hai vuốt trước hung ác lực xé vạn cân.
Theo Hy Bình giống như ma thú phóng hướng bầy sói, hào quang cường thịnh ---- huyết quang huyễn long hướng về bầy sói bổ nhào thẳng xuống, long trảo trưng máu; cự tượng của Hỏa Vân Sư Hồ phóng nhào vọt về trước, kim quang chụp về bầy sói.
Ma thú giết xé!
Cường thế phát động!
Tình cảnh đại loạn!
Huyết quang kích xạ!
Máu phun lên trời, rãi xuống như mưa lớn.
Tiếng kêu rống của dã thú bi thương, tràn đầy, vang vọng, chấn động cả tòa hạp cốc!
Tiểu Nguyệt không dám tin nhìn tất cả phát sinh trước mắt, Hy Bình qua đâu, không một sói sống!
Trong huyết quang, long đằng hổ dược, không phân biệt rõ là ngươi cùng dã lang đang giết xé, hay là đánh giết giữa dã thú với dã thú, thảm liệt đến khiến người kinh khủng!
Tựa như một trường ác mộng, đồ sát vĩnh viễn không ngưng nghỉ, thế kỉ điên cuồng.
Máu nhuộm đại địa!
Sau nửa thời thần, tất cả quay về yên lặng.
Trăng cong như lưỡi liềm.
Mùi máu tanh bao phủ cả tòa hạp cốc, nồng!
Tiểu Nguyệt kêu khóc chạy cuồng, đạp lên xác sói vỡ nát tìm kiếm Hy Bình. Ở một đầu khác của hạp cốc, Hy Bình ngã ở nơi đầu cùng của xác sói, khắp người là máu, không phân biệt rõ là máu sói, hay là máu người.
Tiểu Nguyệt không màng tất cả bổ nhào đến trên người Hy Bình kêu khóc nói: "Đại ca, huynh tỉnh dậy đi! Nguyệt Nhi không cho phép huynh chết!"
Hy Bình cử động một cái, không có sức mở hai mắt, nói: "Nguyệt Nhi, đại ca rất mệt, muội để huynh nghỉ ngơi một tí."
Hắn lần nữa nhắm mắt lại, đi vào giấc ngủ sau.
Tiểu Nguyệt biết hắn không có nguy hiểm tính mạng, nước mắt vẫn chảy, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đầy là máu tươi đó của hắn, lẩm bẩm một mình nói: "Huynh trước đây một mực tránh muội, khiến muội cho rằng là huynh chán ghét Nguyệt Nhi, nguyên lai huynh yêu Nguyệt Nhi thế này! Huynh luôn cho rằng muội gì đều không biết, kì thật muội ở trong cái đêm huynh tương hảo với Đỗ Tư Tư, liền biết đại ca với Hoàng Ngưu là cùng một người. Lãnh thư thư khi đó sau khi kể cái chết của Hoàng Ngưu, một chút tình tự bi thương cũng không có, phải biết Hoàng Ngưu là vì bảo hộ thư ấy mới chết nha! Sau đấy thư cho muội rằng muội đang ngủ, lại lẩm bẩm một mình nói ra Hoàng Ngưu chính là đại ca. Trước đó, muội còn cho rằng sự quen thuộc đối với đại ca là đến từ kí ức khi nhỏ, nguyên lai loại quen thuộc này là đến từ nam nhân lần trước chiếm hữu muội, cũng chính là đại ca huynh. Thế nhưng, cho đại ca chiếm hữu, muội một chút đều không thống khổ, cũng không hối hận, không biết vì sao, muội trái lại cảm thấy rất cao hứng. Chỉ là sau này huynh đối với Nguyệt Nhi lãnh đạm, Nguyệt Nhi liền cảm thấy thất lạc thương hoài. Muội luôn muốn làm nũng trong lòng đại ca, muốn đại ca ngày ngày đều hôn Nguyệt Nhi, cũng muốn đại ca lần nữa chiếm hữu Nguyệt Nhi! Muội cũng không quản đây là đúng hay là sai, muội chỉ biết đại ca là nam nhân đầu tiên của Nguyệt Nhi, nam nhân của Nguyệt Nhi, nam nhất duy nhất! Nguyệt Nhi một đời này chỉ yêu một mình đại ca, thân thể của Nguyệt Nhi chỉ tiếp thụ sủng ái của đại ca! Đại ca, huynh nghe được lời Nguyệt Nhi nói không?"
Hy Bình sớm đã ngủ say như chết, nào có thể nghe thấy được những cáo bạch kinh tâm động phách này của nàng ta?
Tiểu Nguyệt nhìn trời đêm, lại cúi đầu nhìn Hy Bình, nói: "Đại ca, chúng ta tiếp tục đi, lần này do Nguyệt Nhi cõng đại ca đi, Nguyệt Nhi có thể."
Lúc bình minh.
Một đầu khác của hạp cốc đi lại một nhóm người, lại là đám người của Lôi Phượng với Tứ Cẩu.
Khi bọn họ đi đến chỗ Hy Bình với dã lang tàn sát lẫn nhau, cũng bị thảm tượng trên đất làm kinh hãi không nói ra lời.
Chỉ thấy trên đất đầy là xác sói, lại không có một cỗ xác hoàn chỉnh, dường như bị dã thú cường đại vô bì gì tàn khốc xé nát, lẫn lộn mảnh vụn đất cát đầy mặt đất đoạn này của hạp cốc, khoảng cách giữa hai đoạn ít nhất cũng có trăm mét trở lên. Cũng chính là nói, chi ít cũng có vài trăm con dã lang.
Là ai có năng lực thế này, lại có thể tay không xông giết nhiều dã lang như thế?
Đây quả thật là sức người không thể làm được, nhưng rõ ràng có người làm được.
Chẳng lẽ là Hy Bình rơi xuống?
Thế nhưng, rất nhiều người đều rõ, công phu quyền cước của hắn thối nát giống như phân ướt, võ công duy nhất chính là Lôi Kiếp Thần Đao, mà Liệt Dương Chân Đao lại còn đang ở trong tay của Hoa Tiểu Ba.
Chúng nữ Phong Ái Vũ không tìm được người của Hy Bình, lại không kiếm thấy thi thể của Hy Bình, cho rằng hắn đã táng thân bụng sói, vốn là đã khóc cạn nước mắt, lúc này bởi vì chủ nhân không màng tất cả khóc lớn, lại chảy xuống như mưa.
Phong Hoa lưỡng nữ đi tìm cái chết.
Đỗ Thanh Phong hỏi: "Đại Hải, nam nhân này thực là đại ca của đồ đệ?"
Hoàng Đại Hải bi thống đáp: "Phải ạ! Sư phụ, người vì sao hỏi như vậy?"
Đỗ Thanh Phong nói: "Bởi vì hắn rất giống một người, bởi vậy ta hoài nghi hắn là nhi tử của người đó."
Hoàng Đại Hải kinh ngạc hỏi: "Đại ca giống ai?"
Đỗ Thanh Phong cắn răng hận đáp: "Huyết Ma!"
Triệu Kiệt Anh cùng Từ Phiêu Nhiên tề thanh nói: "Đỗ huynh, ta cũng có đồng cảm."
Hoàng Đại Hải quát lên: "Không thể, đại ca cùng đệ tử là thân huynh đệ, nếu huynh ấy là nhi tử Huyết Ma, đệ tử cũng phải, nhưng tổ tiên của bọn đệ tử lại là mấy đời ở Hoàn Sơn Thôn, mà người trong thôn phần lớn họ Hoàng, phụ thân của đệ tử cũng tuyệt không phải Huyết Ma."
Đỗ Thanh Phong thở dài nói: "Ta tin tưởng đệ tử, ai, thế gian người tương tự người cũng là thường có."
Tứ Cẩu không khách khí nói: "Các người lải nhãi gì? Tìm người quan trọng!"
Đỗ Thanh Phong nói: "Không cần tìm, bọn họ còn sống."
Mọi người đều nhìn ông ta, nhãn thần của mỗi người đều không hoàn toàn giống nhau, có kinh ngạc, có nghi vấn, cũng có cuồng hỉ.
Tứ Cẩu hỏi: "Ông nói gì?"
Đỗ Thanh Phong bình tĩnh đáp: "Các người nhìn những xác sói này, Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt nhất định là gặp phải bầy sói, mà nhìn thủ pháp dã lang bị giết, hiển nhiên là ra từ tay cùng một người. Vải rách trên đất, vừa nhìn liền biết trên người của Hy Bình, mỗi một khối vải đều rách rất đều đặn, chính là dưới loại tình huống vận công nào đó chấn rách, nếu là bị sói cắn xé xuống, tuyệt không khả năng đều đặn như thế. Mà vải áo của Tiểu Nguyệt không có một mảnh trên đất, đã nói rõ nó không có chịu bất kì thương hại nào. Có thể khẳng định nói, những dã lang này là bị cùng một người tay không giết, người này chính là Hy Bình! Ta không biết hắn thế nào làm được, đây là vượt quá cực hạn của nhân loại, hắn so với Huyết Ma còn đáng sợ hơn! Hắn như đã giết bầy sói, đương nhiên không thể lưu lại ở đây, chúng ta tìm tiếp nữa cũng vô dụng, chẳng bằng quay về đợi tin tức của bọn họ."
Mọi người cảm thấy ông ta nói hợp tình hợp lí.
Chư nữ Lôi Phượng liền nghĩ, quả là như thế, lại phóng tiếng khóc to, nhưng là bởi vì biết được Hy Bình khả năng đang sống mà khóc.
Tứ Cẩu thần kinh la hét nói: "Ta đã biết tiểu tử này không phải đoản mệnh."
Lôi Long nói: "Thư thư, quay về trước thôi! Hy Bình không thể có chuyện, cả mấy trăm con sói đều không làm gì được hắn, còn có gì có thể làm khó hắn chứ? Khả năng hắn đã ở Thần Đao Môn đang đợi chúng ta!"
Một đám người ai ai cũng suy nghĩ hướng tới đường về đi, đã không giống khi mới tới gào khóc động trời như thế.
Bi thống qua đi, chẳng lẽ liền là vui sướng sao?!
Hạp cốc một đầu là thảo nguyên, một đầu khác lại là sa mạc.

Chương 43: Chí ái sa mạc

Lúc Hy Bình tỉnh lại, trời đã qua nửa ngày.
Hắn phát hiện chính đang đặt mình trong sa mạc, ánh nắng chói chang sáng rực. Không màng đến thân cơ thể lõa lồ, lay tỉnh Tiểu Nguyệt bên cạnh.
Tiểu Nguyệt mở mắt ra, dùng tay dụi dụi, nói: "Đại ca, huynh tỉnh rồi? A! Chúng ta thế nào đi đến sa mạc rồi?"
Hai huynh muội thấy sa mạc mênh mông không bờ, không biết phải nhắm về phương hướng nào đi, một trận gió thổi qua, cuồng sa tập đến, Tiểu Nguyệt yêu kiều rên một tiếng, liền hướng về trong lòng ngực lõa lồ của Hy Bình chui.
Hy Bình muốn đẩy nàng ta ra, nhưng lại đẩy không ra, không biết làm sao nói: "Nguyệt Nhi, đừng ôm chặt thế này, đại ca lại không thể chạy mất."
Tiểu Nguyệt thả hắn ra, thấy Hy Bình vết máu loang lỗ, cười nói: "Đại ca, huynh xem, bộ dạng này của huynh khủng bố bao nhiêu, lại thẹn người!"
Hy Bình bản thân cũng không rõ y phục là thế nào rơi đi, chất vấn: "Nguyệt Nhi, không phải muội đem y phục của đại ca cởi đi chứ?"
Tiểu Nguyệt thẹn đỏ mặt, đáp: "Mới không phải vậy, đêm qua bản thân huynh vận công chấn rách."
"Ta lợi hại như thế sao?" Hy Bình mơ hồ nhớ được có một đoạn thời gian bản thân như phát cuồng, thấy sói liền giết, cái khác thì không rõ bao nhiêu.
Tiểu Nguyệt ở trước mặt hắn nhảy nhót kêu vui, nói: "Đại ca tối qua thực giống ma nhân trong truyền thuyết, không biết có bao nhiêu uy phong, Nguyệt Nhi yêu vô cùng!"
Hy Bình thấy nàng ta vui vẻ như vậy, cười nói: "Tốt rồi, uy phong qua rồi, hiện tại đi ra sa mạc đáng ghét này, nếu không liền uy phong nữa cũng không lên. Nguyệt Nhi, xé mảnh vải từ ngoại y trên người muội cho đại ca."
Tiểu Nguyệt lấy làm lạ hỏi: "Vì sao thế đại ca?"
"Vì che nơi này!" Hy Bình lúng túng chỉ chỉ hạ thể của hắn, con mắt không dám đối diện với Tiểu Nguyệt.
Tiểu Nguyệt thấy cự vật quen thuộc đó, nó đã từng một độ tiến vào thân thể của nàng ta, hiện giờ lần nữa cho nàng xung động không tên.
Nàng ta mặt hồng tai đỏ nói: "Trên người Nguyệt Nhi chỉ có hai bộ y phục, một bộ ngoại y, một bộ đồ lót, huynh muốn thì tự mình động thủ cởi ngoại y của Tiểu Nguyệt ra."
Hy Bình liền nghĩ, nếu đem ngoại y của muội cởi ra, muội không phải bằng với không mặc y phục sao? Đây tất nhiên không thể, không khỏi khó xử. Mà Tiểu Nguyệt lại đã bắt đầu mở nút móc của ngoại y.
Hắn vội vàng ngăn cản nàng ta, nói: "Nguyệt Nhi, đừng cởi, dù sao sa mạc này trừ huynh với muội, cũng không thể có người khác, đại ca không mặc cũng xong! Đừng để gió cát ăn mòn cơ thể muội, đại ca da dày, không sợ gió cát, cũng không sợ mặt trời phơi."
Tiểu Nguyệt thuận thế chui vào trong lòng hắn, nói: "Kì thật đại ca khi không mặc y phục càng mê người, Nguyệt Nhi cũng rất yêu thích nữa!"
Hy Bình đại kinh, nói: "Nguyệt Nhi làm sao có thể nói lời thế này với đại ca?"
Tiểu Nguyệt thè thè đầu lưỡi, bộ dạng khả ái nói: "Nguyệt Nhi chính là yêu thích!"
Hy Bình nhéo nhéo mũi nàng ta, cười khổ nói: "Thực không biện pháp với muội, chúng ta tiếp tục đi, xem có thể đi khỏi sa mạc đáng chết này hay không."
Hai người mù mờ đi ở trong sa mạc, nhưng đi tới đi lui, trước mắt đều là một vùng cát vàng.
Mặt trời chói chang đốt trên đầu, cát vàng phát xạ quang nhiệt bức xuyên quá thân thể cùng gương mặt hai người, Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi ráo, cần gấp phần nước tư nhuận.
Hai người càng đi càng càng tuyệt vọng, trong tuyệt vọng, lại đi vào hoàng hôn.
Hoàng hôn trong sa mạc, có một loại bi thảm hùng tráng cùng không biết làm sao, cho người cảm giác nồng đặc của anh hùng mạt lộ.
Mọi người ở trong khốn cảnh, dễ hoài niệm hạnh phúc cùng mĩ hảo từ trước đây nhất.
Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, nếu muội thuận tay mang theo chút xác sói thì tốt rồi! Ai, hiện giờ bụng huynh kêu ùng ục, miệng khát đến vô cùng."
Tiểu Nguyệt giận dữ nói: "Muội làm sao có thể liệu được có thể là loại địa phương quỷ này? Huống hồ, đại ca huynh không biết nặng bao nhiêu, muội cõng huynh liền sớm không chịu nổi, nào còn có thể lấy cài gì?" Nàng ta một bộ dạng tức giận trề môi.
Hy Bình bật cười nói: "Xem muội, lại giận đại ca sao? Đại ca xin lỗi với muội, tốt chưa?"
"Trừ phi huynh hôn muội!" Tiểu Nguyệt đề xuất điều kiện kinh người.
Ở dưới loại tình huống này, Hy Bình đương nhiên không cách nào tiếp thụ cái điều kiện này, lãnh nhiên nói: "Nguyệt Nhi, đừng càn quấy!"
Hắn không chú ý tới Tiểu Nguyệt bên cạnh nữa, thẳng về phía trước đi, phát giác Tiểu Nguyệt không có đi theo, quay đầu nhìn thấy nàng ta còn đứng nguyên chổ cũ, cặp mắt long lanh nước nước mắt tràn đầy ra dơ bẩn, khiến người thương tiếc, đồng tình.
Hy Bình thở dài một hơi, quay đầu đi đến trước mặt nàng ta, nói: "Được rồi, là đại ca không đúng, đại ca không nên dữ với muội, đừng nổi giận a? Ngoan, theo đại ca đi!"
Tiểu Nguyệt ngây ngốc nhìn hắn, lại không lên tiếng.
Giọt nước mắt rơi trong cát vàng, vừa lóe liền mất.
Hy Bình thở dài, ôm lấy nàng ta, hôn nhẹ lên đôi môi khô hanh của nàng ta, hỏi: "Đi được chưa?"
Tiểu Nguyệt nín khóc mỉm cười, vui vẻ kéo lấy tay của Hy Bình, tung tăng hướng về trước đi.
Đêm tối tăm đã bao trùm cả sa mạc.
Bầu trời sa mạc dày đặc điểm sao, còn có một vành trăng cong, lộ rõ quạnh quẽ vô cùng của sa mạc.
Ở trong sa mạch hai huynh muội đi, lúc này cũng dừng lại, ngồi ở trên cát mất đi sức nóng.
Tiểu Nguyệt nói: "Đại ca, Tiểu Nguyệt mệt rồi, muốn ngủ, ngày mai đi nữa nha?"
Hy Bình nằm xuống, tay gối đầu, nhìn trời đêm mĩ lệ khủng bố, đáp: "Đại ca cũng mệt rồi, một ngày không ăn không uống. Ai, sa mạc thối nát đáng chết, cả lông chim cũng không sinh một cây, ngày vừa tới, cơ hồ trong trong ngoài ngoài đều bị mặt trời phơi khô, thực xúi quẩy con mẹ nó! Không biết Phượng Nhi cùng Băng Băng bọn họ thế nào rồi? Ái Vũ khẳng định không dữ nhất! Bọn họ có thể cho rằng ta bị những con sói nhãi nhép đó ăn không chứ? Ơ, ăn, thật dụ người, thực muốn ăn gì a! Bất quá, tốt nhất tới trước một thùng nước, đang khát đây!"
Tiểu Nguyệt nhìn Hy Bình nằm ngửa mặt trong sa mạc, không biết hắn rốt cuộc là cùng nàng nói chuyện, hay là lẩm bẩm một mình.
Nàng ta không để ý tới kháng nghị cùng chỉ trích của Hy Bình, vẫn cứ muốn ngủ nghiêng trên cơ thể mạnh mẽ cường tráng lõa lồ của Hy Bình, một chân ngọc duỗi đến giữa hai chân của hắn, nhẹ nhàng nói: "Đại ca, Nguyệt Nhi cảm thấy rất hạnh phúc thôi, có thể ngủ ở bên cạnh của đại ca, Nguyệt Nhi hỏi đại ca một sự việc, đại ca không được lừa Nguyệt Nhi."
Hy Bình bị thân người yêu kiều của nàng ta ép toàn thân cứng đờ, không dám động đậy, vội vàng nói: "Muội hỏi!"
Tiểu Nguyệt một hồi lâu mới hỏi: "Đại ca có biết Hoàng Ngưu con người này không?"


Hy Bình toàn thân liền rung, lúng ta lúng túng đáp: "Không, huynh, đại ca không biết!"
Tiểu Nguyệt tiếp tục nói: "Hắn là nam nhân đầu tiên của Nguyệt Nhi, hắn cường tráng giống hệt như đại ca, xấu xa giống nhau! Hắn đoạt đi đồng trinh của Tiểu Nguyệt, còn chê Nguyệt Nhi xấu, kì thật Nguyệt Nhi rất xinh đẹp, phải không, đại ca? Hắn có một cây đồ xấu hoàn toàn giống hệt đại ca, hắn dùng cây đồ xấu đó cắm vào trong thân thể của Nguyệt Nhi, khiến cho Nguyệt Nhi đau đớn nhiều ngày … huynh biết không, hắn có nhiều xấu xa! Hắn muốn đem Nguyệt Nhi khiêng trên vai, Nguyệt Nhi không nguyện ý, hắn liền bỏ Nguyệt Nhi xuống, nói muốn đương trường xâm phạm Nguyệt Nhi, lúc đó Nguyệt Nhi thật sự rất sợ, rất sợ!"
Hy Bình nghe cả người giống như để ở hầm băng, run rẩy hỏi: "Nguyệt Nhi, muội hận hắn chứ?"
Tiểu Nguyệt chăm chú nhìn khuôn mặt dưới ánh sáng lờ mờ của hắn, nói: "Hận, Nguyệt Nhi hận hắn! Hận hắn vì sao không muốn Nguyệt Nhi? Ô ô!"
Nàng ta ở phương diện khóc này thiên phú là không ai có thể sánh, thì giống như Phong Ái Vũ ở phương diện chửi không người nào ngang hàng.
Hy Bình tay chân lúng túng, không biết phải làm sao nói: "Nguyệt Nhi đừng khóc, đừng khóc …"Hắn không biết làm sao an ủi nàng ta.
Tiểu Nguyệt khóc rất lâu, mới ngưng khóc, yếu ớt nói: "Đại ca, như quả về đến bên cạnh bọn họ, huynh còn có thể để muội ngủ ở trên người huynh không?"
Hy Bình không lời để đối, giả như không nghe thấy, toàn thần chăm chú nhìn sao trời.
"Hứ, tiểu khí quỷ!" Tiểu Nguyệt không cao hứng.
Hy Bình đột nhiên giống như thấy được quỷ kêu rống nói: "Nguyệt Nhi, muội làm gì? Bỏ tay ra, đừng loạn?!"
Hắn vội vàng đưa tay qua kéo vỗ bàn tay nhỏ của Tiểu Nguyệt đang sáo lộng hùng căn của hắn ra, vẻ mặt phẫn nộ chăm chăm nhìn nàng ta. Sau đó "bịch bịch" hai tiếng, phần mông của Tiểu Nguyệt bị Hy Bình hai bàn tay nặng nề của Hy Bình.
Tiểu Nguyệt nhận đánh nặng này, đau khóc ra tiếng.
Hy Bình mặc cho nàng ta khóc, không giống như trước đây an ủi nàng ta.
Ai, muội muội này, làm sao xử lí?
Tiểu Nguyệt khóc đủ, vùi mặt ở lòng ngực thô kệch của hắn, bất tri bất giác ngủ đi.
Hy Bình cảm thấy vừa đói vừa khát vừa mệt, không biết gì, cũng tiến vào trong mộng tìm thức ăn với nước.
Đêm sa mạc, tĩnh vô cùng.
Yêu tĩnh trước cái chết.
Tối nay không gió.
Ba ngày.
Ba ngày rồi.
Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt đi trong sa mạc đã ba ngày rồi, đói khát đem bọn họ đày đọa không thành hình người. Trên thân của hai người đầy là dấu tích của gió cát và mặt trời chói chang lưu lại, Hi Binh giống hệt dã nhân Phi Châu.
Lúc này, hai người quả thực rơi vào vực sâu của tuyệt vọng.
Ở trong hoàng hôn thứ ba của sa mạc, Tiểu Nguyệt đã không chống đỡ nổi, không sức lực ngã trong sa mạc. Mặc cho nàng ta công lực tốt bao nhiêu, cũng cuối cùng là một nữ nhân thôi!
Hy Bình cúi xuống bên cạnh nàng ta, đem nàng ta bế ngồi trên chân, kêu khóc nói: "Nguyệt Nhi, muội đừng dọa đại ca! Kiên trì một lúc nữa, ác mộng liền kết thúc!"
Tiểu Nguyệt mở chiếc môi khô rách, miễn cưỡng cười nói: "Đại ca, Nguyệt Nhi không được rồi, huynh hút khô máu của Nguyệt Nhi …"
"Không!" Hy Bình kêu rống nói: "Muội nghe cho ta, không cho phép muội nghĩ tới chỗ xấu! Huynh phải mang muội rời khỏi nơi đây, trừ phi huynh chết, bằng không, huynh đều phải mang muội theo, chết cũng phải mang theo muội! Nguyệt Nhi, muội nghe được không? Muội không thể chết! Huynh dẫn muội tới chỗ có ăn có nước …"
Hắn bế ngang Tiểu Nguyệt lên, hắn vốn phải là đói mệt rả rời không sức, lại bế Tiểu Nguyệt chạy cuồng lên, tốc độ chạy cơ hồ bằng được tốc độ tuấn mã trên thảo nguyên hết lao tốc lực, tựa như một đạo ánh sáng màu trắng đi lướt trong sa mạc.
Bốc lên gió cát trăm dặm!
Hắn liều tận tất cả thể lực củng ý chí của hắn, chạy cuồng không nghỉ, hắn không biết sẽ chạy hướng về đâu ---- chạy hướng tới con đường tử vong? Hay là con đường sinh tồn?
Hắn không quản nhiều như vậy, hắn chỉ quản chạy cuồng. Chỉ cần hắn còn có một hơi thở, hắn liền không thể để tốc độ của hắn chậm lại!
Sống chính là đấu tranh!
Đêm tối một lần nữa hoàn toàn cưỡng gian ban ngày, đạt đến cao trào!
Tiểu Nguyệt ở trong lòng Hy Bình yếu ớt nói: "Đại ca, bọ Nguyệt Nhi xuống đi! Huynh tự mình đi, có lẽ còn có hi vọng sống, Nguyệt Nhi không muốn liên lụy đại ca, Nguyệt Nhi muốn đại ca tiếp tục sống thật tốt, tiếp tục sống, cho đến vĩnh viễn!"
Hy Bình thở hổn hển, cổ họng khàn khàn tiếp tục chấn động rõ rệt nói: "Đừng nhụt chí, đại ca cùng Nguyệt Nhi cùng sống! Tin tưởng đại ca, huynh tuyệt không thể để tử vong mang muội đi."
Hắn bế Tiểu Nguyệt tiếp tục hướng trước công kích cái chết, dùng thế năng kinh người của hắn tiếp tục một lữ trình không có mục đích.
Tất cả cái này, chỉ vì một nữ nhân!
Dù cho phải chết, hắn cũng phải ôm nàng ta chết, nhân nhi trong lòng, là thân muội muội của hắn, cũng là nữ nhân của hắn … ở khoảnh khắc sinh li tử biệt này.
Tiểu Nguyệt đã nhắm mắt lại, an tường mà nhu hòa ---- không biết là hôn mê, hay là ngủ say?
Sau khi rất lâu, đại khái là sau nửa đêm rồi! Hy Bình chạy qua một gò cát, khi chạy nhanh hướng xuống, chân liền mềm, ôm lấy Tiểu Nguyệt lăn xuống dưới …
Gió có chút gấp.
Trong đêm đen trừ tiếng gió, tựa hồ còn có tiếng vang gì.
Đó là một loại thanh âm mềm mại như giấc mơ.
Sao trên trời đêm chớp con mắt rất ngạc nhiên của bọn chúng.

Chương 44: Hà thủy du du

Khi Hy Bình lần nữa tỉnh lại, phát hiện trước mắt là xanh lá vô biên.
Xanh lá sinh mệnh!
Bọn họ đến được chốn xanh trong sa mạc rồi.
Bọn họ được cứu rồi.
"Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi, muội tỉnh dậy đi, tỉnh dậy!" Hy Bình lắc nhân nhi trong lòng hắn, kêu như gào khóc.
Có lẽ là trời cao thương xót, Tiểu Nguyệt không sức lực mở ra đôi mắt thất thần, thấy được xanh lá khả ái, kích động nói: "Đại ca, chúng ta đến thảo nguyên rồi, chúng ta không cần chết rồi!"
Phải, không cần chết.
Nếu có thể không chết, ai nguyện ý vứt bỏ sinh mệnh khả ái?
Hy Bình bế Tiểu Nguyệt lên, kiên cường đạp tới sinh mạng mới của bọn họ.
Cuộc cống, lại lần nữa biến thành có ý nghĩa.
Có lúc, kì tích đột nhiên xuất hiện.
Giống như cảnh xanh trong sa mạc.
Ở trên lục nguyên này, Hy Bình bằng khí lực cường hãn cùng sức sống lần nữa sục sôi của hắn, bắt sống một con nai nhỏ, sau khi làm thịt, cưỡng bách Tiểu Nguyệt hút sống máu nai, đợi Tiểu Nguyệt bịt mũi hút no, hắn mới hút nuốt tiếp, rất là lâm li thống khoái.
Trước lúc này, ai có thể nghĩ đến hắn cùng Tiểu Nguyệt có hút sống máu nai chứ?
Máu nai tươi nóng vừa vào bụng, hắn lập tức cảm thấy sinh cơ vô hạn ---- khổ nạn cuối cùng đến đầu cuối! Lão tử gì đều không sợ, trừ sa mạc thối nát chim không cho phân.
Gương mặt của Tiểu Nguyệt cũng dần dần khôi phục huyết sắc, chỉ là da thịt bị mặt trời phơi đen, xem chừng cần một đoạn thời gian kha khá mới có thể khôi phục trắng nõn của ban đầu.
Hy Bình kêu dài ba tiếng, khiêng xác hươu lên, kéo bàn tay của Tiểu Nguyệt, thoải mái nói: "Nguyệt Nhi, đi thôi! Ở chỗ này, đại ca bảo chứng không thể để muội chịu đói!"
"Muội không muốn hút sống máu hươu nữa đâu, giống như dã nhân, ha, đại ca chính là một dã nhân!"Tiểu Nguyệt tựa hồ rất vui vẻ, nhưng cuối cùng là không quên Hy Bình cưỡng bách nàng ta uống máu hươu, có một cơ hội liền phải ở trên lời nói tiến hành báo phục.
Trên thảo nguyên này sinh trưởng rất thưa thớt một ít cây cối gọi không ra tên, cao thấp không đồng đều. Thường thường từ nơi xa truyền lại tiếng kêu gào của dã thú. Những cái này khiến Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt cảm thấy vô cùng thân thiết, cùng màu xanh trước mắt, giống như đều thành tiếng kêu gọi của sinh mệnh.
Hai huynh muội cười đùa ồn ào đi trên vùng đất không quen này. Tiểu Nguyệt thường thường chăm chú nhìn hạ thể lắc lư không ngừng của Hy Bình, mỗi lúc này, Hy Bình liền có thể nghiêm khắc trách mắng nàng ta một trận, nàng ta lại một chút cũng không nhớ sợ hãi, trái lại cơ thể dựa càng gần, xem dáng vẻ giống như là đang dụ hoặc đại ca trần trụi này của nàng ta.
Đi không lâu, lúc ẩn lúc hiện nghe được tiếng dòng nước chảy róc rách.
Tiểu Nguyệt thích thú nói: "Đại ca, phía trước không xa có một dòng sông nhỏ!" Liền cất bước hướng tới sông nhỏ chạy đi.
Sông không lớn, đại khái rộng sáu bảy mét, nước cũng không sâu, trong suốt thấy đáy, có thể nhìn thấy ở trong cỏ nước cùng giữa đá sông thoải mái bơi lội.
Hy Bình kêu to một tiếng, bổ nhào vào sông, chỗ sâu nhất cũng nước sông, cũng chỉ là đến được lòng ngực của hắn.
Hắn cảm thú mát lạnh của nước sông, dùng nước sạch sẽ này tẩy đi mồ hôi cùng cát bụi nhiều ngày tích tụ ở trên người, tẩy đi một thân xúi quẩy đó.
Tiểu Nguyệt trên bờ chính đang cởi y phục, Hy Bình nhìn thấy, kinh hoàng kêu lên: "Nguyệt Nhi, để đại ca tẩy rửa trước, muội đợi đúng lúc lại đi xuống, không cần cởi ra!"
Tiểu Nguyệt không chú ý kêu la của hắn, tiếp tục cởi đi y phục trên người. Cơ thể yêu kiều xinh đẹp đó của nàng ta, liền từ từ lộ ra trong con mắt của Hy Bình.
Hy Bình vội vàng quay người xoay lưng, không dám nhìn nàng ta nữa.
Một hồi, hắn nghe được thanh âm Tiểu Nguyệt xuống nước, tim tùm tụp tùm tụp chợt nhảy không ngừng, la hét nói: "Nguyệt Nhi, muội ở phía sau đại ca, tẩy rửa xong liền lên bờ mặc y phục, xong xuôi đại ca lại quay người qua!"
Thế nhưng, một khắc kế hắn phát giác da thịt nõn mịn cuản Tiểu Nguyệt đã dán ở phần lưng của hắn, thân thể cứng đờ như nham thạch, đứng trong dòng sông một động cũng không dám động, thở gấp kịch liệt.
"Đại ca, quay người qua, được chứ?" Thanh âm ngọt diệu của Tiểu Nguyệt giống như dòng nước chảy xa.
Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, đừng thế này, đại ca có thể đánh người."
Tiểu Nguyệt đột nhiên rời khỏi lưng của hắn, đi đến trước mặt hắn, ngửa khuôn mặt nhỏ lên, hòi: "Đại ca, huynh muốn đánh chổ nào của Tiểu Nguyệt?"
Hy Bình bỗng nhiên giương mắt đờ đẫn, nhìn nữ thế cơ hồ hoàn mĩ không vết trước mắt này, là quen thuộc như thế, lại là bỡ ngỡ như thế!
Hạ thể phản ứng không nên.
Hắn thầm nguyền rủa bản thân, làm sao đối với thân thể của muội muội mình tồn tại ảo tưởng?
Vừa muốn vận khí đem xung động lắng xuống, Tiểu Nguyệt đã thêm dầu vào lửa chui vào lòng ngực của hắn, ôm hắn chặt cứng, nũng nịu nói: "Nguyệt Nhi muốn đại ca giúp nàng ta tắm rửa!"
Hy Bình kêu khổ nói: "Nguyệt Nhi, đừng … đại ca không thể thay muội tắm rửa."
Tiểu Nguyệt kêu gào nói: "Huynh lừa người! Muội nhớ được khi hồi nhỏ chính là đại ca giúp Nguyệt Nhi tắm rửa, hứ!"
Hy Bình muốn đẩy nàng ta ra, lại bị nàng ta ôm càng chặt, đành phải bỏ qua, nói: "Lúc đó Nguyệt Nhi còn nhỏ, hiện tại Nguyệt Nhi đã lớn, đại ca đã không thể giúp Nguyệt Nhi tắm rửa rồi. Ngoan, đi đến một bên!"
"Muội không!" Tiểu Nguyệt ôm hắn xoay quay không ngừng, cơ thể yêu kiều cực đủ lực dụ hoặc cùng hắn tiếp xúc chặt chẽ, ma sát, đến trình độ kinh tâm động phách.


Dương căn của Hy Bình không chịu khống chế trương to, cứng chắc lên, đội ở bụng dưới nõn mịn kết quả của nàng ta, chỉ cần vừa không cẩn thận, liền có thể phá thể vào thẳng.
Hy Bình vội vàng nói: "Được được, Nguyệt Nhi, muội thả đại ca ra trước, huynh giúp muội tắm rửa thì được rồi, ai!" Hắn cuối cùng khuất phục.
Tiểu Nguyệt do dự một hồi, sau cùng buông Hy Bình ra, cố ý hỏi: "Đại ca, huynh có phải muốn giở trò với Nguyệt Nhi không?"
Hy Bình trước giờ chưa có qua lúng túng như lúc này, cứ như muốn đem đầu dìm vào đáy nước, vĩnh viễn không ra.
Tự nhiên, kết quả sau cùng, là Hy Bình không đề kháng được cù triền của Tiểu Nguyệt, thuận theo chà thân tắm rửa cho nàng ta, nếu trước mắt không phải thân muội muội của hắn, sớm bị hắn làm 8 lần 10 lần rồi.
Tiểu Nguyệt lại tựa hồ rất hưởng thụ, thư thái rên rĩ, thường thường cầm tay Hy Bình dẫn đến chỗ kín của nàng ta, còn dành thời gian đưa tay vì Hy Bình chà người, xoa nhẹ đùa giỡn, làm Hy Bình dục hỏa ngút trời, nhưng lại không biết làm thế nào.
Nước sông dường như cũng ấm lên.
Hy Bình ẩn ước cảm thấy Tiểu Nguyệt đã biết chuyện phát sinh giữa hắn với nàng ta, làm thế nào?
Tiểu Nguyệt tựa hồ không sợ đại ca dâm côn này chiếm hữu nàng ta, hơn nữa còn cực lực dẫn dụ hắn phạm tội.
Ai! Hy Bình không nhịn được thở dài ---- nếu như phụ mẫu biết, nhất định phải giận điên! Tiểu ny tử chẳng lẽ đã không nghĩ đến ta là thân ca ca của nó sao? Giống như nó căn bản đã không đem "loạn luân" bỏ trong lòng, ai da, rất đau đầu.
Sau nửa thời thần, Hy Bình sau cùng thoát khỏi "khổ hà", có thể thành công lên bờ.
Tiểu Nguyệt lại lõa lồ thân thể mĩ hảo, ngồi ở trên tảng đá cạnh sông, xoa rửa y phục của nàng ta.
Hy Bình nhìn ngây ngốc một hồi, sau đó lại lắc đầu cười khổ.
Mê người, lại là động không được, muội muội xinh đẹp.
Hắn ở gần đó nhặt một ít cành cây khô, đắp thành một đống, dùng mồi lửa Tiểu Nguyệt cho điểm đốt.
Mặt trời phía tây giống như ngọn lửa thiêu đỏ mặt.
Hy Bình thực không dễ đem nai kéo xé ra, làm, rửa sạch sẽ, để trên đống lửa nướng lên.
Hương thịt tràn trề.
Sông nhỉ róc rách.
Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt sau khi ăn no bụng của mỗi người, sắc trời đã tối, mà y phục của Tiểu Nguyệt còn chưa khô, xem ra đêm nay tạm thời phải ở đây nghỉ lại.
Nhàn rỗi không việc làm, Hy Bình liền mang lá cây bện lên buộc ở eo lưng, miễn cưỡng có thể che kín.
Hắn cũng bện một cái cho Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt lại không lĩnh tình, còn nói nàng ta thích cơ thể trần trụi ở trước mặt đại ca, để đại ca thưởng thức thân người mĩ diệu của nàng ta, đồng thời bày tư thế khiêu người vô cùng, dường như dụ dỗ Hy Bình liền quên đi nàng ta là muội muội của hắn.
Đêm thảo nguyên, mĩ lệ vô cùng.
Sao sao lấp lóe hào quang mê người, trăng cũng tròn quá nửa.
Bọn động vật đại đa số đều ngủ, một ít tiếng kêu rõ của côn trùng, khiến thảo nguyên càng là yên tĩnh tường hòa.
Hy Bình nghe tiếng róc rách chảy của nước sông, giống nhân nhi nơi xa, không biết bọn họ cũng là giống nhau đang nhớ hắn hay không?
Tiểu Nguyệt vốn dĩ còn muốn ngủ trên người hắn, nhưng hắn dùng một chút uy nghiêm sót lại của đại ca ngăn cản nàng ta.
Như quả nàng ta mặc y phục, hắn còn có thể để nàng ta ngủ ở bên cạnh hắn thậm chí ngủ đến trên người hắn, thế nhưng hiện giờ hai người đều là không mảnh vải che thân … lá trên eo của của hắn không giải quyết được vấn đề của hắn.
Tiểu Nguyệt đối với cái này rất tức giận, đến nằm bên cạnh, nửa ngày không lí tới hắn, bất luận hắn đùa giỡn nàng ta nói cười làm sao, nàng ta cũng không hứ một tiếng, sau đó dứt khoát nhắm mắt lại, dần dần ngủ say.
Không có cuồng phong cùng hoàng sa.
Mộng thảo nguyên, ôn nhu mà đa tình.
Gương mặt ngủ say của nàng ta ở trong ánh trăng nhạt mờ, tán phát mĩ lệ cùng dụ hoặc kinh người.
Hy Bình cảm thấy một trận mệt mỏi rả rỡi chợt tới, cùng với thảo nguyên tiến vào giấc mộng xa cách.
Trong mơ, một nam hài kéo tay của một tiểu nữ hài chạy trên núi …
Hy Bình sau nửa đêm tỉnh một lần, phát giác Tiểu Nguyệt lại ngủ nghiêng trên người hắn nữa.
Xem ra bản thân là bị nàng ta làm tỉnh … Hy Bình thần bí cười cười, nhẹ nhàng muốn đẩy nàng ta ra, chuẩn bị lăn đến một bên khác.
Tiểu Nguyệt mở mắt ra, rất giận trừng mắt hắn, trách mắng nói: "Người ta cảm thấy có chút lạnh."
Lòng Hy Bình liền đau xót, không chuẩn bị đẩy nàng ta ra.
Liền để nàng ta ngủ ở trong lòng hắn nữa! Ở trong trời đất này chỉ có hai người bọn họ, hắn là nương tựa duy nhất của nàng ta.
Hiện tại hắn cũng không phân biệt rõ, bản thân rốt cuộc là ca ca của nàng ta, hay là tình nhân của nàng ta.

Chương 45: Bạch Hoạt chi nhân

Dương quang chiếu rọi khắp đại địa.
Vạn vật tỉnh lại, sinh cơ dào dạt.
Tiểu Nguyệt do ngủ nghiêng trên người của Hy Bình, biến thành như giờ cả người nằm sấp ngủ trên phần ngực cường tráng của Hy Bình.
Hy Bình cười khổ nói: "Sâu lười, dậy đi."
Tiểu Nguyệt tựa hồ còn đang nằm ngủ, không nỡ tỉnh lại.
Bàn tay to của Hy Bình trên phần mông tràn đầy đàn hồi của nàng ta, "chát" cho nàng ta một bàn tay.
"Ai da" một tiếng, Tiểu Nguyệt căng mở con mắt lim dim, hùng dữ trừng hắn, giống như oán trách hắn cắt đứt mộng đẹp của nàng ta.
Tiểu Nguyệt trách móc: "Đại ca, huynh thì không thể nhẹ chút sao? Mông của Nguyệt Nhi rất đau da!"
Hy Bình sợ thế này đi xuống nữa, thực phải nhịn không nổi xâm chiếm nàng ta, vội vàng nói: "Giỏi nào, đừng bướng bỉnh, nhanh dậy đi, lấy y phục mặc lên, chúng ta còn phải lên đường!"
Tiểu Nguyệt lưu luyến không nỡ rời khỏi lòng ngực hắn, đứng dậy, da thịt tuyết bạch không có mặt trời chiến đến ở trong nắng sớm tỏa ra hào quang mê người, đường cong mềm đẹp đặc biệt phác thảo ra ảo tưởng hấp dẫn người nhất.
Hai bờ môi đỏ tươi đó của nàng ta nhẹ mở, hỏi: "Đại ca, Nguyệt Nhi đẹp chứ?"
Hy Bình phác giác bản thân nhìn ngây dại, lúng túng đáp: "Đẹp! Cầm y phục mặc lên!"
"Muội muốn đại ca giúp Nguyệt Nhi mặc!" Nàng ta làm nũng đến cùng.
Hy Bình tức giận nói: "Muội …" Bỗng nhiêu lại tiêu giận, không biết làm sao nói: "Tốt thôi! Đại ca giúp muội mặc lên … không được loạn động đấy! Giơ chân, chân phải, không, là chân trái …"
Khi Hy Bình giúp Tiểu Nguyệt mặc y phục chỉnh tề, đã đầy đầu mồ hôi, hổn hễn không ngừng.
Tiểu Nguyệt ôm lấy hắn hôn không nghỉ.
Xem ra quan hê của hai huynh muội bọn họ hoàn toàn lộn xộn, Hy Bình cũng không quản nhiêu như vậy, mặc cho nàng ta hôn, ai kêu hắn cưng chiều nàng ta như vậy chứ?
Oan nghiệt!
Sau khi hai huynh muội ăn thịt nai nướng sót lại tối qua, men theo sông nhỏ một mực hướng xuống đi.
Hai bờ sông có dê thành bầy, nghĩ chừng là có người nuôi thả.
Một trận tiếng vó ngựa gấp gáp từ phía sau bọn họ truyền lại, càng lúc càng gần, không lâu liền đến gần sau lưng bọn họ.
Hai người quay người lại, thấy được tám tuấn kị, dẫn đầu là một lão nhân cao lớn bốn năm chục tuổi, xem ra rất cường tráng, bảy người còn lại giống gia tướng của ông ta. Mỗi người trên thân đều y phục da thú.
Lão nhân cao lớn trên ngựa nói: "Ô, người bên ngoài, các người từ nơi đâu tới?"
Hy Bình đáp: "Trung Nguyên."
Lão nhân cười nói: "Đó là một địa phương tốt!" Ông ta xuống ngựa, đứng thẳng ở trước mặt Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt, ngây ngốc nhìn Tiểu Nguyệt, đột nhiên nói: "Ta cho ngươi 100 con dê, đổi nữ nhân của ngươi!"
"Ai da" một tiếng kêu thảm, gương mặt của lão nhân cao lớn trúng một trọng quyền của Hy Bình, không tự giác lùi lại ba bước.
Bảy gia tướng lập tức rút loan đao tùy thân mang theo, chuẩn bị liền vọt tới trước, lại bị lão nhân cao lớn ngăn cản.
Lão nhân hướng Hy Bình nói: "Người trẻ tuổi, đừng kích động, ta bất quá là đề nghị một giao dịch, ngươi không nguyện ý thì thôi, hà tất đánh lão hán? Ta thấy trong người Trung Nguyên, ngươi là một người không có giáo dưỡng nhất. Ấn tượng của ta đối với người Trung Nguyên rất tốt, lần này bỏ qua. Ai, rất lâu không chịu đánh qua, nguyên lai mùi vị chịu đánh khó chịu như vậy!"
Tiểu Nguyệt nhìn lão đầu khả ái này, cười "hi hi".
Hy Bình nói: "Ông cũng không nhìn bản thân mình, già đến không thể cử động, còn muốn chiếm tiện nghi của muội muội ta, không phải muốn chịu đòn sao?"
Lão nhân cười nói: "Không rõ, không rõ. Tiểu hỏa tử, tính khí của ngươi hợp với khẩu vị lão phu, lão gọi là Bạch Hoạt, ngươi như vui lòng, xin làm khách nhân của lão."
Tiểu Nguyệt cảm thấy hứng thú, nói: "Bạch Hoạt, tên thật kì lạ."
Bạch Hoạt nói: "Không lạ, không lạ! Kết cục, người nào không phải sống không một đời."
Hy Bình nói: "Bạch lão, lão xem ăn mặc này của ta, làm phiền lão cho ta mược trước một mảnh vải, để ta che đậy tốt trần trụi."
Bạch Hoạt sảng khoái cười, từ trên yên ngựa lấy ra khối da hổ rất lớn, Hy Bình tiếp lấy, xoay lưng quay người đi, cởi những cành lá đó xuống, đem da hổ vòng lấy trên eo lưng, giống như một chiếc quần ngắn hoa sắc, vừa hay che chở bảo bối của hắn.
Quay đầu lại nhìn thấy Bạch Hoạt mê sắc chăm chú nhìn Tiểu Nguyệt, Hy Bình lớn tiếng quát nói: "Bạch lão, đừng tồn giữ ảo tưởng đối với muội muội của ta!"
Mặt mo của Bạch Hoạt liền đỏ, nói: "Muội muội của ngươi là nữ nhân mĩ lệ nhất cả đời này của ta mới thấy qua, cả đệ nhất mĩ nữ Bạch Liên trong tộc chúng ta cũng không cách nào sánh ngang với nàng ta, nếu ta trẻ đi 20 tuổi, ta liều mạng cũng phải theo đuổi đến cùng. Nói như quả ta trẻ đi 20 tuổi, tiểu cô nương, có không thể cự tuyệt ta chứ?"
Hy Bình nói: "Đừng mộng tưởng, lão chỉ có tiếp tục già thêm 20 tuổi, tuyệt không thể trẻ thêm 20 tuổi nữa, lão tỉnh đi thôi!"
Bạch Hoạt cười to nói: "Tiểu tử, ngươi quả nhiên thú vị. Đi, đến lều bạt của lão hán, chúng ta ra sức uống 3000 chén."
Sau đấy, hai huynh muội liền đi theo Bạch Hoạt khởi hành về lều bạt của ông ta.
Bạch Hoạt kêu bọn gia tướng của ông ta ra hai con ngựa cho hai huynh muội bọn họ, thế nhưng Tiểu Nguyệt thế nào cũng muốn cùng Hy Bình cưỡi chung một con, Hy Bình chỉ đành đem nàng ta bế lên ngựa, để nàng ta ngồi trước ngực của hắn.
Bạch Hoạt tuy cảm thấy giữa hai huynh muội này quái lạ, nhưng ông ta là người tinh minh, biết có loại chuyện không dễ hỏi qua, cũng liền không đi điều tra tỉ mĩ.
Trên đường, Hy Bình giới thiệu bản thân một lượt, Bạch Hoạt cũng tự mình giới thiệu.
Nguyên lai đây là một dân tột du mục, gọi là Bạch Dương Tộc.
Bạch Hoạt ở trong tộc tính được giàu nhất một phương, rất có địa vị cùng thân phận, cơ hồ có thể ngang vai ngang vế với tộc trưởng Bạch Dương.
Ông ta trước giờ yêu thích sáng sớm đến trên thảo nguyên dạo chơi, hôm nay vừa khéo đụng phải Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt ---- không đạt được mĩ nữ, lại chịu một quyền thô bạo của tuấn nam, còn đánh ra tình cảm.
Hai huynh muội theo Bạch Hoạt đến một viện tử rất lớn.
Cái gọi là viện tử, bất quá là dùng hàng rào gỗ trên thảo nguyên vây lên một vòng lớn, trong vòng có bốn năm chục lều bạt kích thước không đều, trong đó có hai cái đặc biệt lớn, ở chính giữa nhất của viện tử.
Bạch Hoạt dẫn bọn tới trong một cái lều bạt đặc biệt to trong đấy, bên trong đã có bốn trung lão niên phụ nữ, hiển nhiên là phu nhân của Bạch Hoạt. Trong đấy một đặc biệt trẻ tuổi, xem chừng chỉ có 27 28 tuổi.
Trong trướng thì tính nữ nhân này mặc ít nhất, chỉ dùng một khối vải kề ở chỗ kín của họ, hai nhũ phòng to lớn ở trước ngực lắc lư không ngừng, ba phụ nữ khác trước ngực đều có mảnh vải băng bọc, khả năng là bởi vì tuổi tác tương đối lớn, nhũ phòng rũ xuống không mĩ quan, không tiện lộ ra bày cái xấu chăng?
Tiểu Nguyệt vừa thấy khung cảnh này, gương mặt non mềm lập tức ửng đỏ, quay mắt thấy Hy Bình sắc mê chăm chú nhìn hai cự nhũ đó, không cao hứng khó chịu hứ một tiếng.
Hy Bình kinh tỉnh lại, ngượng ngùng nói: "Bạch lão, lão kiếm trước hai bộ y phục cho tiểu tử mặc lên."
"A! Ngươi xem, ta đã quên đi tập quán của người Trung Nguyên các người. Uyển Dung, nàng dẫn vị công tử này đi đổi một bộ y phục, ghi nhớ phải chu đáo chút a!" Ông ta hướng về một phụ nữ phong còn giữ thần bí nháy mắt cười.
Phụ nữ gọi là Uyển Dung đó lập tức vui vẻ đi qua, uốn éo đến Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt cả người da gà gai ốc nổi lên nói: "Công tử, mời theo nô gia đi!"
Hy Bình theo bà ta rời trướng bồng lớn, lại tiến vào một trướng bồng nhỏ, bên trong để đầy y phục.
Uyển Dung chọn một bộ so sánh, tựa hồ cảm thấy thích hợp, cầm qua nói với Hy Bình: "Công tử, xin người đem da hổ trên eo lấy xuống, nô gia phải thay người mặc y phục."
Hy Bình nghe được hồn phi phách tán, vội vàng nói: "Đừng, không cần, ta tự mình có thể mặc."
Uyển Dung nói: "Công tử, người Trung Nguyên các vị chính là xấu như vậy, trong lòng rõ ràng muốn người ta, trong miệng lại luôn là cự tuyệt, khẩu thị tâm phi! Bề ngoài của người so với những khách nhân Trung Nguyên trước đây tới đều phải cường tráng xinh đẹp hơn, cả đại gia khi trẻ tuổi đều không so bằng người được! Thực là cơ bắp cường tráng!" Nàng ta dùng tay ở trên ngực của Hy Bình vuốt ve.
Hy Bình vội vàng kéo tay bà ta ra, hét lên: "Đi ra!"


Uyển Dung lộ ra một chút sợ hãi, lại y nguyên không quanh co không khuất phục nói: "Công tử, có phải người ghét bỏ nô gia hay không? Nô gia tuy đã là người hơn 40 tuổi, hai nữ nhi cũng đều gả, lại còn là tư sắc vẫn giữ, hơn nữa một khi đến trên giường càng vượt tráng niên, không tin người có thể thử xem."
Hy Bình cũng rất muốn thử xem, thế nhưng vừa nghĩ đến Bạch Hoạt cùng Tiểu Nguyệt, đành phải bỏ qua nói: "Sau này đi! Nàng hiện tại đi ra trước, ta đổi y phục, còn phải cùng trượng phu của nàng uống rượu."
Hắn kiên quyết đem Uyển Dung đẩy ra ngoài trướng, sau đó mới quay lại đổi y phục. Khi đi ra, Uyển Dung đã không còn trước cửa, hắn liền tự mình hướng tới đại trướng bồng đó đi.
"A …"
Một tiếng kêu kinh hãi, ra từ miệng của Tiểu Nguyệt.
Hy Bình bước gấp xông vào trong trướng, lại thấy Bạch Hoạt không mảnh vải che thân ngồi trên đất, trên thảm trước mặt ông ta bày đầy rượu và thức ăn.
Tiểu Nguyệt chính hướng về cửa trướng vọt ra, chạm đến trên người của Hy Bình, đem Hy Bình ôm chặt cứng.
Bạch Hoạt nhìn thấy Hy Bình tiến vào, hướng tới hắn vẫy tay cười nói: "Tiểu hỏa tử qua đây, chúng ta uống thống khoái!"
Hy Bình không dám tin hỏi: "Lão, lão thế nào cởi ra sạch?"
Bạch Hoạt đáp: "Ngươi đi qua ngồi xuống, ta vừa uống rượu vừa giải thích cho ngươi."
Hy Bình ôm lấy Tiểu Nguyệt đi đến trước mặt Bạch Hoạt ngồi xuống, Tiểu Nguyệt vùi mặt ở lòng ngực của hắn không dám nhìn Bạch Hoạt.
Nói cũng kì quái, nàng ta thấy Hy Bình lõa thể, chẳng những không cảm thấy xấu hổ, trái lại nhìn ưa thích; thế nhưng nam nhân khác lõa thể thôi, nàng ta lại nhìn liền chán ghét.
Lúc này, Uyển Dung đi qua rót rượu cho Hy Bình cùng Tiểu Nguyệt, thiếu phụ ngực lộ có chút tư sắc đó đến ngồi bên cạnh Bạch Hoạt, một nữ phụ trung niên tương đối cao khỏe khác cũng đến ngồi một bên khác của Bạch Hoạt, phụ nữ còn lại lộ ra tương đối lớn tuổi, từ đường nét nhìn lên, khi trẻ nhất định là nhân nhi rất đẹp, chí ít phải đẹp hơn ba nương tử khác của Bạch Hoạt.
Bạch Hoạt cùng Hy Bình cạn một chén, nói: "Nam nhân của Bạch Dương Tộc chúng ta vừa đến trướng của mình liền có thể cởi ra sạch tất, để nữ nhân của hắn tùy lúc âu yếm hắn hoặc tiếp nhận ân tứ của hắn. Mà bọn nữ nhân được tiện lợi hành sự với trượng phu, bình thường sau khi đến trong trướng đều có thể mặc rất ít, thậm chí không mặc. Bạch Dương chúng ta xem trọng hưởng thụ ái tình nhất, không giống người Trung Nguyên các người, một đống lớn lễ giáo luân thường, làm chuyện rườm rà run rẩy. Ở trong Bạch Dương Tộc chúng ta, nhi tử có thể nữ nhân của phụ thân tương hảo, phụ thân cũng có thể sủng ái nữ nhân của nhi tử, chỉ có giữa phụ nữ thân sinh, mẫu tử thân sinh, huynh muội thân sinh không thể phát sinh quan hệ tính dục. Ở trong Bạch Dương Tộc, tất cả nữ nhân đều phải xem trượng phu của bọn họ là thần, trượng phu muốn bọn họ làm gì đều không thể có chút chống lại, nữ nhân ở Bạch Dương Tộc chỉ là phụ thuộc của nam nhân. Chỉ cần trượng phu đồng ý, nữ nhân của hắn có thể tùy tiện cùng nam nhân bên ngoài tương hảo, lại không thể li khai trượng phu hoặc có mang giống của nam nhân ngoài trượng phu. Nay, tiểu hỏa tử, ngươi nếu yêu thích người nào trong số bọn họ, có thể lập tức cùng bọn họ tương hảo, bọn họ trên giường thực là lẳng lơ khách khách vang giá a, khà khà!"
Hy Bình nghe giương mắt đờ đẫn, bỗng nhiên cảm thầy lồng ngực liền đau, nguyên la là Tiểu Nguyệt cắn hắn một phát, hắn nhịn đau nói: "Bạch lão, đa tạ, tiểu tử không dám lĩnh giáo."
Bạch Hoạt cười to ôm qua thiếu phụ trẻ tuổi bên cạnh ông ta ôm một cái, nói: "Khả năng là tiểu tử ngươi xấu hổ, ngoạn ý nhi (tự hiểu) đó của người Trung Nguyên các ngươi không có lớn của chúng ta, làm chuyện lên lại duy trì không lâu, bởi vậy đều không dám cùng với chúng ta phong lưu, sợ bị chúng ta hạ thấp, trên mặt không vẻ vang. Tốt, đã như thế, đợi khi ngươi thích ai liền đem ả mang đến trướng bồng của ngươi. Đông Ny, đem chút vải nát đó trên người của nàng ném đi, để Hoàng công tử thưởng thức chỗ mê người của nàng."
Thiếu phụ quả nhiên nghe lời cởi mảnh vải vây quanh ở giữa eo nàng ta, tiện tay liền ném, rơi xuống một bên, lộ ra một mảng lớn đen trội.
Hy Bình thấy mắt đều thẳng.
Bạch Hoạt tựa hồ rất hài lòng thần thái biểu hiện ra của Hy Bình, tự hào nói: "Thế nào? Nữ nhân của lão hán còn không tệ chứ? Uyển Dung, Tiểu Mai, các nàng cũng đều cởi ra, khó có được hôm nay có công tử trẻ tuổi thưởng thức các nàng mấy lão tao (lẳng lơ) phụ này!"
Hai nữ nhân vui vẻ cởi đi y vật ít không thể ít nữa trên người, lộ ra nữ thể sồn sồn của bọn họ.
Hy Bình thấy được nhũ phòng của hai nữ nhân này quả nhiên có chút rũ xuống, thế nhưng vẫn như cũ có lực hấp dẫn nhất định, có lẽ là bởi vì to lớn thái quá, mới lộ ra có chút cụp xuống thôi! Hắn thấy hạ thế phản ứng lên kịch liệt.
Vừa hay lúc này Uyển Dung dựa người qua, dùng nhũ phòng tuyết bạch đó của nàng ta ma sát khuôn mặt tuấn mĩ của hắn, hùng căn của hắn đột nhiên cứng chắc vô bì đội ngay rãnh đùi của Tiểu Nguyệt.
Tiểu Nguyệt cả người liền run, hung hãn cắn cơ ngực của hắn, tựa như oán trách hắn động tình đối với thân thể của nữ nhân khác, chính ăn giấm của đại ca hiếu sắc này của nàng ta đây!
Hy Bình đau đớn dị thường, lại không dễ biểu hiện ra, hướng về Bạch Hoạt nói: "Bạch lão, làm phiền lão, kêu Uyên Dung đừng thế này trước, ta không thấy quen."
Uyên Dung dưới lời khuyên của Bạch Hoạt, ngồi ở bên cạnh Hy Bình, bất quá cũng không ngoan bao nhiêu, thường thường dùng hào nhũ của nàng ta đẩy gạt cánh tay của Hy Bình.
Tiểu Nguyệt sáp miệng đến lên lỗ tai một bên khác của Hy Bình, nhỏ giọng nói: "Bọn họ thế nào có thể như vậy chứ? Lão đầu đó lại ở trước mặt của Tiểu Nguyệt cởi sạch y phục, thực khó nhìn! Đại ca, huynh cũng rất xấu a, thấy những nữ nhân này cũng mơ tưởng hão huyền, thứ đó đã cứng lên, đội Nguyệt Nhi rất khó chịu … thực buồn cười da, lão đầu này đã nói của huynh không to bằng của ông ta, muội thấy của đại ca so với của ông ta to hơn một trăm lần! Hứ, không cho phép cùng bọn họ tương hảo!"
Hy Bình trong lòng không biết là mùi vị gì, muội muội này lại quản chuyện bậc này?
Bạch Hoạt không màng có nữ nhân ở đây, vừa cùng Hy Bình uống rượu vừa thảo luận hăng say chuyện phong lưu phong nhã của ông ta, Tiểu Nguyệt nghe được mặt đỏ tai nóng, cả Hy Bình cũng cảm thấy có chút mắc cỡ.
Tiểu Nguyệt không dám quay đầu qua, Hy Bình chỉ đành kẹp một chút thức ăn đưa tới trong miệng nàng ta, mỗi lần đều bị nhãn tình long lanh nước của nàng ta trừng cả người không tự tại, lập tức nhìn về Bạch Hoạt, gào to uống uống rượu.
Bạch Hoạt đã có ba phần túy ý, lúc này nhắc lại chuyện cũ nói: "Tiểu hỏa tử, ngươi xem ta tuy là người 45 tuổi, lại vẫn cường tráng như xưa, mà hùng phong y nguyên, bảo đao chưa già vậy, nếu muội muội của ngươi cùng lão hán thân mật, tuyệt đối so với người trẻ tuổi của Trung Nguyên các người tốt hơn vài phần. Đông Ny, nàng nói có phải không?"
Hy Bình tuy có giận, nhưng loại trường hợp này lúc này không thể cho Bạch Hoạt một quyền.
Tiểu Nguyệt có giận lại trút trên người đại ca dâm côn này của nàng ta, chiếc miệng nhỏ đó không biết cắn Hy Bình bao nhiêu lần, bộ ngực của Hy Bình sớm đã dấu răng chồng chất, khiến hắn trong lòng kêu to đau đớn, la to oan uổng.
Đông Ny ném một phát mị nhãn cho Hy Bình, sau đó dùng cự nhũ tròn trịa của nàng ta ép cánh tay trắng mịn, giọng nói ỏn ẻn nói: "Lão già lợi hại nhất, mỗi lần đều làm người ta người ta muốn sống muốn chết! Lão gia, nô gia không chịu được rồooooi, ngươi sắp sủng ái nô gia chứ?"
Bách Hoạt đem rượu trong chén một hơi uống cạn, hướng về Hy Bình nói: "Người trẻ tuổi, lão hán biểu diễn sống vài tuyệt chiêu cho ngươi xem, ngươi nên biết lão hán nói không phải hư, Đông Ny, nằm sấp!"  (truyensachiep nang)
Đông Ny nghe lời giống như mẫu cẩu nhoài người quỳ ở bên cạnh Bách Hoạt, phần mông to đầy đặn trắng nõn chính đối với Hy Bình, khiến dâm căn cứng chắc của hắn bật lên không ngừng, cách y phục gõ đánh rãnh đùi của Tiểu Nguyệt.
Bạch Hoạt quay người qua, nâng thương liền từ sau lưng Đông Ny phá thân vào, lại với Đông Ny đương trường giao hợp …
Hy Bình không dám tin trên thế giới có loại chuyện này! Hắn đã đủ hoang đường, không ngờ lão nhân trước mặt cùng thê tử của lão trước mặt càng khoa trương, lại trước mặt người sống, giao hợp đại tứ địa.
Mẹ, thực sự tuyệt!
Hy Bình tự lo tự uống rượu Uyển Dung đổ cho hắn, thưởng thức Bạch Hoạt cùng Đông Ny biểu diễn hoạt thể xuân cung (tranh khiêu dâm sống), cảm thấy hết sức kích thích.
Tiểu Nguyệt rúc ở trong lòng Hy Bình tuy không nhìn được chuyện phát sinh sau lưng, lại nghe được rõ ràng tinh tường, độ nhảy của tim nàng ta gia tốc, ở ven tai Hy Bình thở gấp yêu kiều nói: "Đại ca, Nguyệt Nhi muốn rời khỏi chỗ này, nếu không hậu quả huynh phụ trách!"
Hy Bình biết không đi nữa, khả năng thực phải bỏ Tiểu Nguyệt ra, đem Uyển Dung tao tình bên cạnh làm nằm bò ra, thế là uống một chén rượu, hướng về Bạch Hoạt chính đang làm sống nói: "Bạch lão, tiểu tử bội phục vô cùng, nhưng tiểu tử có chút say, muốn nghỉ ngơi, không thể phụng bồi rồi."
Bạch Hoạt một mặt làm việc một mặt thở gấp nói: "Cũng được, ngươi cũng say, thì đi nghỉ ngơi, người Trung Nguyên các người chính là không thắng tửu lượng, a a, ta làm! Uyển Dung, tiễn Hoàng công tử cùng Tiểu Nguyệt cô nương đến gian khách."
Uyển Dung đứng dậy lần nữa trang điểm bộ ngực cùng giữa eo, quay mông hướng về ngoài trướng đi.
Tiểu Nguyệt từ trên vai Hy Bình lộ ra khuôn mặt nhỏ mĩ lệ, nhìn thấy Bạch Hoạt chính đang kéo lão căn đó của lão ra hướng nàng ta khoe khoang nói: "Tiểu cô nương, chưa thấy qua to như vậy sao?"
Tiểu Nguyệt kinh hãi kêu ra tiếng, rút đầu về lồng ngực của Hy Bình, nghĩ thầm ---- lão đầu này thực không biết thẹn, đồ nhỏ như vậy, lão lại nói của bản thân to, lão có thể nói ra miệng.
Kì thật, nàng ta đâu có biết, tên khốn của Bạch Hoạt trong người bình thường đã tính lớn rồi, chỉ là nàng chỉ nhìn qua hùng căn của Hy Bình, tự nhiên lấy của Hy Bình so với của Bạch Hoạt, vậy Bạch Hoạt đương nhiên không thể so.
Uyển Dung dẫn bọn họ đến một lều bạt nhỏ, trên đất bày có thảm trải sàn hoa lệ cùng chăn chiếu toàn mới, hiển nhiên là lều bạt chuyên dụng chuẩn bị tùy lúc dùng chiêu đãi khách nhân.
Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, muội thì là ngủ ở nơi đây đi!"
Tiểu Nguyệt vội hỏi: "Thế huynh sao?"
Uyển Dung chen lời đáp: "Nô gia lại an bài một gian cho công tử."
Tiểu Nguyệt nói: "Không cần an bài, ta cùng đại ca ngủ chung gian này, ngươi đi ra đi, đa tạ ngươi!"
Uyển Dung vốn muốn vì Hy Bình an bài một gian phòng khác, thuận tiện câu dẫn người trẻ tuổi xinh đẹp cường tráng này lên giường, hiện giờ xem ra không có cơ hội, trong lòng thất vọng một trận, thần sắc chán nản lui ra ngoài trướng.
Sau khi Uyển Dung đi, Hy Bình nói: "Nguyệt Nhi, chúng ta thế nào có thể ngủ chung một lều bạt chứ? Người khác có thể châm biếm!"
Tiểu Nguyệt đáp: "Muội không quản, thế nào muội cũng chính là muốn huynh ngủ ở bên cạnh muội, nếu không muội sẽ sợ. Đại ca, huynh có phải vì không thể cùng những tao phụ nhân đó của Bạch Hoạt tương hảo mà trách Nguyệt Nhi chăng? Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi bồi huynh …"
"Được lắm, đừng nói, đại ca không có trách muội, muội muốn ngủ ở bên cạnh của đại ca thì ngủ thôi! Nhưng không được làm chuyện mờ ám nha!" Xem ra Hy Bình la hoàn toàn khuất phục rồi.
Tiểu Nguyệt vui vẻ nói: "Đại ca, muội chính biết huynh thương Nguyệt Nhi, buổi tối nếu khi nữ nhân của lão đầu đó tới gọi chúng ta, huynh liền làm ả ta một trận, Nguyệt Nhi giả bộ ngủ, không phải quấy nhiễu huynh, thế này cuối cùng có thể chứ? Hi hi, đại ca, đồ của huynh lại đang giở trò, bụng dưới của Nguyệt Nhi đều đau!"
Hy Bình trừ cười khổ, còn có thể làm sao?


SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.