Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

truyen sex - Bên nhau trọn đời

Nếu lúc ấy anh không tin vào lời em hứa,thì có lẽ em sẽ không phải đau… 
Nếu lúc ấy em động lòng đôi chút,thì con tim anh sẽ không hóa kẹo như lúc này… 
Nếu… nếu…và nếu… 
Nếu như em không tự lừa dối chính thị bản thân,thì có lẽ… 

Ừ thì con người ai cũng thế! Khi đã lỡ lầm về một điều động gì thì họ luôn ước rằng giá mình chưa từng làm ăn đó …Nó cũng vậy!Nó trở về để làm lại những gì nó từng đánh mất. 
7 năm trước… 
Nó lúc ấy còn là một nữ đâm ra cấp III,sống trong một gia đình không gọi là giàu có,nhưng đủ để gọi là có vai trò trong giới quí tộc!Với một ngoại hình khá,khuôn mặt ưa nhìn,nó nhận được khá nhiều sự quan tâm từ danh thiếp chàng trai…Và rồi nó cũng tìm được một hoàng tử cho mình;anh là trưởng nam của một công ty lớn,khá điển trai và được nhiều cô gái chú ý đến.Thật sự nó cũng chẳng quan tâm,điều nó và cả nhà nó quan tâm thật sự chính là chiếc ghế phu nhân dịp tổng tài kia.Anh không biết điều đó,anh vẫn bên nó,luôn quan tâm và giúp nó thực hiện các hi vọng muốn; còn nó, nó vẫn luôn bên cạnh anh như chính thị người thương thật sự của anh. Nhưng nó đâu biết rằng chính thị sự quan hoài của anh đã là nó yêu anh mất rùi… 
…Nhưng rồi ""cây kim”tình yêu giả tạo” trong bọc lâu ngày rồi cũng bị lộ;thật éo le nó lại lộ trong ngày nói dối,ngày nói dối khó quên đối với nó và không thể nhớ đối với anh! 
Hôm ấy,như thường lệ nó đến công ty anh ,dự định cùng anh đi mua sắm…nhưng khi vừa mở cửa phòng anh,bất đột nhiên nó nhìn thấy anh cùng một cô gái hôn nhau thắm thiết.Thật sự chưa bao giờ tim nó đau đến thế,nó đứng như trời ơi trồng,bất động chừng như chỉ có giọt nước mắt trên khóe mi là vẫn đang lăn.Nó hốt nhiên giật thột bởi vì tiếng ho đầy ngạo mạng của anh: 
-E hèm…Thế nào cô bé…cô cảm giác được chuyện gì xảy ra chứ? 
-Anh…-Nó nói không thành lời mà dầu có nói nó cũng chẳng biết nói gì nữa. 
-Tôi đã có người khác, chúng mình tạm biệt nhé!-Anh đề nghị! 
-…-Nó lặng im và mỉm cười chua xót-Anh nghĩ tôi thật lòng yêu anh ư?Xin khuyết điểm nhé trái tim tôi tiền danh cho chiếc ghế cu li nhân của anh thôi… 
Anh đột nhiên khựng lại nét măt cao ngạo khi nãy tuồng như biến mất: 
-Em… em thật biết đùa đấy!-Anh bất hốt nhiên ôm nó như chưa tưng xảy ra chuyện gì cả-Hôm nay là ngày nói dối,anh tưởng em không biết cơ đấy! 
Vâng thật sự nó không biết và nó cũng chẳng muốn biết điều động đó,trong mắt nó tiền thấy được sự "phản bội” trước mắt mà thôi: 
-Tôi không đùa, đó là sự thật…vì gia nghiệp của tôi thành thử tôi mới quen anh…lời nói của anh ban nãy thật giống như lời nguyền áp giải thoát cho tôi.Có lẽ tôi và anh từ nay xem như người xa lạ vậy… 
-Em đùa hơi quá rồi đấy Tiểu Tuyết...em đã từng hứa sẽ cùng anh sống đến cuối thế hệ mà! 
Nó cười cay đắng,cố ngăn không cho nước mắt rơi ra lần nữa.Thật sự nó đã mệt mỏi quá rồi nó không muốn tiếp tục trò chơi này nữa: 
-Lời hứa cũng đồng cân là lời hứa, chẳng qua ta có thực hành được nó hay không thôi.Tôi cũng đã nói hết…xin phép anh tôi về…-Nó xoay bước đi cầu lời nói phũ phàng.Rồi tiếp kiến đến là tiếng đồ đoàn trong phòng anh vỡ nát, tiếng anh gào thét tên nó…anh đuổi theo nó.Nó lên một chiếc xe taxi đậu trước công ty anh, anh cũng dùng xe mình mau chóng đuổi theo.Nó hối hả giục giã bác tài chạy càng nhanh thì phía sau chúng tôi tiếng động chạm xe mỗi lúc một tăng.Và rồi …kittttttt...xe anh đã gặp tai nạn trong lúc vượt đèn đỏ. 
7 năm sau…Tại sân bay biến Nội Bài 
Xin thông báo…chuyến bay biến cuối từ Paris đến Hà Nội sẽ hạ cánh ngay sau đây…Xin nhắc lại lần cuối… 
-Hi! Hà Nội…7 năm rồi nhỉ...-Nó khẽ cười,cho ý nghĩ điên cuồng của mình. 
Hà Nội sau 7 năm mọi thứ đã đổi thay ít nhiều,nó kéo va-li đi dọc theo lối đi dành cho hành khách…lối đi mà 7 năm trước tôi đã ra đi. 
-Chị Ánh Tuyết…-Tiếng một cô bé gọi tên nó. 
-Hiểu Ảnh…-nó háp lại,vẫy vẫy tay chào. 
-Chị!Cuối cùng chị cũng về…hức…-Cô bé ôm lấy nó rồi òa khóc. 
Vâng, xin giới thiệu danh thiếp bạn chút xíu về cô gái ấy.Cô bé tên Trần Hiểu Ảnh ,em gái Trần Thiên Thiên- người mà 7 năm trước đã yêu nó và làm nó đau khổ suốt mấy năm qua... Nó và cô bé rất thân thiết với nhau,luôn giữ liên lạc với tôi suốt mấy năm qua.Và nó cũng biết được rằng người cùng anh hôn thắm thiết vào năm đó cũng là đứa em gia tộc của anh. 
Thật sự nó rất vui mừng khi gặp lại cô bé,chúng nó cùng nhau trò chuyện rất vui suốt cả chặng đường. 
-Chị Tuyết, mai chị sẽ cùng em đi đến đó chứ?-Con bé hốt nhiên ngắt ngang câu chuyện đang nói dở bằng một câu hỏi lạ lùng. 
Nó bỗng hiểu ra chuyện gì và trầm tư nói: 
-Chị không biết có lẽ chị sẽ đén và cũng có trạng thái là không… chị đã quên đi quá khứ ấy rồi. 
Cô bé không nói nữa và lặng thin… Nó trở về nhà,cởi cái vỏ bọc vui vẻ khi giống như lúc gặp cô bé kia ra,trở lại với vẻ mặt thờ ơ thường ngày.Nó chào hỏi gia đình, gọi điện cho bằng hữu như một bổn phận rồi lẳng lặng trở về phòng như một cái tử thi không hồn. 
Ưmh…mai là ngày quan trọng;nó tự nhắc mình và lôi ra từ chiếc va-li bộ đồ đen mà nó đã cất công chuẩn bị từ tháng trước.Mai sẽ là ngày đáng nhớ, mai nó sẽ được gặp anh… 
Sáng hôm sau…tại khu chiêu mộ của họ họ Trần. 
Nó đến đó từ rất sớm,nó đã chọn lọc thời kì này để đến gặp anh.Ở phía xa xa trong góc vườn kia… 
Ngôi chiêu mộ mang tên: Trần Thiên Thiên .Hưởng dương 20 tuổi. Mất ngày 1-4-2007…umk anh đã mất trong lúc đuổi theo nó.Chiếc xe vận chuyển đã gần như dẫm bẹp chiếc xe anh,người anh bê bết máu....Khi tới bệnh viện anh vẫn nắm tay nó, hi vọng nó nói yêu anh lần cuối.Anh trao cho nó chiếc nhẫn mà anh dự kiến sẽ trao cho ai đó trong ngày hôm ấy…Nó đã khóc, khóc rất nhiều.Anh bảo nó hãy quên anh đi,hãy tìm đến với người mà nó yêu… 
Lúc này,nó quì bên chiêu tập anh…nó nức nở khóc và nói chuyện với anh như nói với con người của 7 năm trước: 
-Thiên à!Em đã trở lại,em biết em sai rất nhiều khi đã lừa dối anh… 
-Thiên à!Sao anh lặng im thế kia,nói đi chứ mắng em đi chứ…em biết anh chỉ là tử thi định tình cảm của em bằng việc vờ lừa dối em!Nhưng vì sao anh không nghĩ em cũng rất yêu anh,vì yêu anh cho nên em đã quên đi mục mục tiêu chính của mình… 
Nó vẫn khóc và tự trách mình như thế.Nó đâu biết rằng trong khi khóc thì đã có một người đang nhìn ngắm nó từ xa.Hắn thỏa mãn nở nụ cười khi nghe từng câu từ chữ mà nó nói.Hắn vẫn ngắm nó lòng lại khó hiểu khi thấy bóng lưng nó run lên khe khẽ … 
-Thiên …em nhớ anh lắm chúng mình làm lại từ đầu anh nhé!Em sẽ đến tìm anh…khụ khụ…-nó nói rồi ho mấy tiếng định đứng lên nhưng người lảo đảo không ngừng. 
Nó có nỗ lực đứng dậy mệt nhọc dựa vào cái cây gần đấy,mắt nó mờ dần,mọi thứ trước mắt nó như hóa thành hai. 
Một bàn tay nhẹ nhõm đỡ lấy nó,nó mê hồ nghe tiếng người đó gọi như vọng từ cõi âm: 
-Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết… em bị sao vậy,em vừa làm chi thế kia! 
-Thiên Thiên… anh đã đến rồi ư?Khụ khụ…nhanh thật…nhanh rất…khụ nhanh em đã tìm đến…nơi anh ở…rồi… 
-Không …Tiểu Tuyết… em đưng nói nhảm,anh vẫn ở đây đợi em mà!Hãy đợi anh nhanh ôi thôi chúng mình sẽ cùng nhau đến bệnh viện… 
Nó lịm dần trong bàn tay ấm áp ấy, nó đã ngủ,ngủ rất lâu…thật sự rất lâu!Trong giấc mê nó mộng mị hồ nghe thấy tiếng anh gọi…nó muốn ngồi dậy nhưng đầu ong ong đau nhức.Nó đồng cân nhớ nó đã uống rất nhiều thuốc ngủ,nó dự kiến sẽ tìm đến anh và ở bên anh suốt đời.Ukm hình như nó đã gặp anh,hay đó tiền là giấc nằm mê tức thì của nó… 
-Anh à… mau ăn chút gì đi,em sẽ giúp anh chăm nom chị ấy!-Nó loáng thoáng nghe thấy giọng Hiểu Ảnh đang nói. 
-Để đó đi, khi nào anh đói anh sẽ ăn… 
-Nhưng anh đã không ăn gì suốt 3 ngày nay rồi!Anh định uống nước cầm hơi chắc,anh nghĩ đi với bộ dạng như thế này khi chị ấy tỉnh dậy anh định dọa chị ấy ngất đi chắc?!-Hiểu Ảnh hơi giận dữ nhưng nó biết anh nó và Ánh Tuyêt đã đau khổ quá nhiều thành ra nó không dám là gì hơn. 
-HIểu Ảnh à… có phải anh quá tàn nhẫn không!Đáng ra anh không thành ra lừa cô ấy. 
-Em không biết…-Hiểu Ảnh trốn tránh câu hỏi của anh mình văn bằng việc kéo chăn lên đắp cho Ánh Tuyết,rồi bất đột nhiên cô nhìn thấy khóe môi nó mấp máy như đang nói điều động gì. 
-Tiểu Thiên…Tiểu Thiên- Nó thiều thào 
- Ánh Tuyết…Thiên Thiên…chị ấy tỉnh lại rồi! 
-Mau đi gọi bác sĩ giúp anh! 
Hiểu Ảnh chạy đi tiền còn lại mình anh và nó trong căn phòng này. 
-Tiểu Tuyết...anh ở đây anh đang ở đây! 
-Thiên Thiên…-Trong cơn mơ nó vẫn gọi,đôi mắt nó khẽ động hai bên khóe mi tràn ra hai giọt nước nóng hổi làm tim anh khẽ đau. 
-Tuyết, em tỉnh rồi ..em tỉnh rồi đúng không!-Anh tạm thời xúc đông đưa tay lau khóe mắt cho nó. 
Nó chớp mắt,nhìn quanh một lượt rồi chú tâm nhìn anh không nói lời nào. 
-Tiểu Tuyết… nói gì đi nói với anh đi đừng làm anh sợ. 
Nó vẫn không nói gì đưa tay lên sờ nắn khuôn mặt anh, khuôn mặt hốc hác vì chưng mấy ngày không ăn, ngủ.Nó mỉm cười khẽ khàng nhắm mắt nhắm mũi lại, miệng mấp máy: 
-Nơi đây không phải thiên đường, cũng chẳng phải địa ngục…Đây hẳn là giấc mộng, giấc nằm mộng có anh…em phải ngủ để được bên anh, nhìn ngắm anh như lúc này.Em không muốn lúc tỉnh ngộ ra anh lại biến mất.-Nó lại chìm vào trong giấc mộng. 
Thiên Thiên nhìn nó ngủ ,lòng có chút chua xót.Bác sĩ nói nó đã hoàn trả toàn phẩm bình phủ phục chỉ cần ngủ 1 giấc là có thể khỏe lại ngay!Về phần ba mẹ nó khi thấy anh căm sóc nó như vậy thì càng thấy có lỗi hơn. Từ lúc nó sang Pháp học,nó đã làm cho hai ông bà cảm thấy ăn năn về việc lấy con gái làm bước tiến cho mình.Anh cũng đã dung thứ cho gia tộc và ngỏ lời muốn cưới nó làm "phu nhân”.Họ thực sự ngạc nhiên nhưng rồi cũng đồng ý do ông bà biết nó không yêu ai hơn ngoài hắn. 
Hôm nay,nó đã tỉnh.Nó khẽ cựa mình và hốt nhiên nhận thấy có gì đó nặng nặng đang đè lên tấm chăn.Nó nỗ lực nhìn kĩ,1 thân hình rất quen mà dường như nó đã đánh mất từ nhiều năm trước.Thân hình ấy khẽ đông đậy,nước mắt nó trào ra…nó ngồi dậy ôm lấy thân hình ấy,siết chặt như chơi muốn anh biến mất lần nữa. 
Trần Thiên Thiên cũng ôm lấy nó,cảm giác ở lưng anh ước đẫm không thôi: 
-Tiểu Tuyết… anh xin lỗi, anh đã lừa em! 
-…-Nó im lặng rúc mặt vào cổ anh nấc lên,thì thào-Anh không có khuyết điểm chính em mới là người có lỗi.Lẽ ra em thành ra ở lại, không thành thử lẩn tránh man di việc, không nên lừa dối anh,không thành ra bỏ mặc anh… 
-Tuyết, mọi chuyện đã qua rồi em không có lỗi…Hãy trả lời anh thật lòng nhé! 
Nó gật gật đầu quệt đi mấy giọt nước mắt lăn trên má. 
Anh lấy trong túi ra chiếc nhẫn kim cương giống như năm nào: 
-Em có chấp nhận cưới anh không! 
Nó lại òa khóc,nó gật đầu liên tiếp và đáp anh: 
-Có… em đồng ý lấy anh, em sẽ bên anh trọn đời! 
day la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footer 
Hôn lễ của nó được cử hành sau mấy tháng.Trước đó nó biết được anh đã từng đi tìm nó, ngắm nó từ xa.Nhưng sợ rằng di chứng của cuộc tai nạn sẽ làm anh 1 lần nữa ra đi vĩnh viễn,anh đã âm thầ lăng lẽ ko cho nó biết anh cò sống trên cõi đời.Cho đến khi ca giải phẫu biến chứng đã thành công,nó trở lại thì man di chuyện lại xảy ra như thế. 
Ngày thành thân nó mặc một chiếc vấy trắng nhẹ nhàng bởi vì nó tự thiết kế.Nó cùng anh nắm tay bước vào nhà thờ, dưới sự chứng dám của Cha và Người, nó và anh đã cho nên vợ, cho nên chồng… 

Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là yêu thương 
Một người kề sát tim một người và đáp - Không biết! 
Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là hối tiếc 
Một người nắm lấy tay một người và đáp - Đừng bước đi 

SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.