Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Ai sẽ là tân Tổng Bí thư sau Đại hội Đảng XII năm 2016?

Ai sẽ là tân Tổng Bí thư sau Đại hội Đảng XII năm 2016?

Sang Trọng Hùng Dũng - Tứ trụ triều đình hiện nay 

Ở nước mà đơn Đảng lãnh đạo nhà nước, chính quyền, nhân dân như ở Việt Nam ta thì Tổng Bí thư của Đảng cầm quyền là vị trí quan trọng nhất, to hơn Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch nước đôi chút. Chức vụ đó có ảnh hưởng cực kỳ quan trọng đến đường lối đối nội, đối ngoại của Việt Nam. Bài đăng tổng hợp này sẽ đưa ra cái nhìn khái quát về những người nhiều khả năng sẽ giữ các chức vụ to nhất của đất nước sau Đại hội Đảng lần thứ 12 năm 2016.

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

truyen sex - Cho mình một ngày đánh người thương cậu nhé

truyen sex - Cho mình một ngày đánh người thương cậu nhé

Đó là cái tin nhắn nó đã viết quy hàng nghìn lần doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhưng chưa bao giờ dám gửi. Vì nó sợ khi hắn nhận được tin nhắn này, hắn đang hạnh phúc bên người con gái nào đó. Và như thế tình yêu của nó sẽ là thừa mứa và nó với hắn sẽ không còn là bạn của nhau nữa.

Nó thấy tự tí teo lắm, nó không quá thân để làm người hắn có trạng thái chia sớt mọi rợ vui buồn, nó cũng không quá tốt để có thể đợi chờ hắn mãi.

Thế mà bữa nay làm sao ý. Nó đã gửi cái tin nhắn ấy vào đêm trước buổi học cuối cùng của nó ở trường. Sau tương lai nó sẽ không được gặp hắn và hắn cũng vậy. Ngày mai là ngày chấm dứt 3 năm cấp 3, nó sẽ tiếp kiến tục với con đường đại học phía trước.

Nó gửi xong cái tin nhắn mà nó cho rằng ngu ngốc nhất ấy đi. Rồi nó vội tắt máy, nó không dám xem hắn sẽ đáp thế nào hay nó sợ sự im lặng, nếu hắn k trả lời và tương lai hắn coi như k có gì sảy ra thì sao? Nó sợ lắm, tay nó run run, mắt khẽ nhắm lại và đợi chờ cho những gì phía trước nó.

Sáng đã đến, nó uể oải bước từng bước đến trường. Hôm nay thật khác, nó không mang " con nghiện " của nó theo nữa. Nó tắt " con nghiện" ấy từ bữa qua đến hôm nay nó cũng không dám mở.

Nó bước vào lớp, nằm gục xuống bàn mà ngủ. Từ lúc vào trường, nó không thấy hắn đâu. Nó hơi thất vọng nhưng cũng đành vậy. Nó nghĩ chắc hắn không còn muốn gặp nó nữa đâu.

Mấy tiết học trôi qua nhanh chóng. Đến tiết thứ 3 thì cả lớp nó rủ nhau húi tiết. Nó cũng đành ra về, khi đi qua lớp hắn mới biết hắn không đi học từ sáng. Chắc hắn chẳng muốn thấy nó nữa đâu.

Nó bước ra cổng, đang định rút máy telephone gọi cho mama nó đón như mọi khi thì giật thột thấy hắn đang bước về phía nó.

" Người yêu ơi! Lên xe anh chở đi chơi nào". Nó trố mắt ra nhìn hắn, chưa kịp nói lời nào thì hắn đã kéo nó lên xe đạp của hắn.

Nó lặng im ngồi sau xe hắn, và hắn cũng thế. Rồi cũng đến lúc cả hai phải nói ra điều gì đấy, nhưng nó không biết khai mạc như thế nào. Bỗng nhiên nó đỏ mặt. Hắn bỗng luồn tay ra sau nó khiến nó giật thột vội bỏ tay hắn ra. Hắn cười, cầm tay nó và nói " người tình gì mà không ôm anh, chán quá ". Nó vội phản nghịch bác " chán thì anh đi yêu người khác đi" ,"yêu em hôm nay thôi. Mai anh sẽ tìm người khác để ôm.hêhê" hắn tiếp.

Câu nói đùa ấy của hắn làm nó im lặng, à phải rồi, nó chỉ là người yêu hắn một ngày ôi thôi mà, lòng nó bỗng nhiên nhói.

Có lẽ hắn biết điều đó cho nên hắn vội phân vua " em doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat chưa đọc tin nhắn của anh àh? Câu lúc nãy anh đùa thôi mà."

Nó cũng tự yên ủi mình, mặc dầu sao bữa nay nó cũng là người thương hắn, mặc dù là một ngày thôi, nó cũng sẽ hạnh phúc như bao người khác.

Hắn cùng nó đi tới thật nhiều nơi, dầu nó đã chán ngán mỗi khi nhìn cảnh đấu vật ở đây, nhưng bữa nay thì khác, đi với hắn và cùng ngắm cảnh với hắn thật vui. 

Nó quên cả cái đói, chỉ đến khi hắn nhắc, nó mới hốt nhiên nhớ ra và nhìn đồng hồ. Giờ này tan học rồi nên chắc nó phải về nhà ăn cơm. Nhưng nó lấy lí bởi ăn cơm cùng lớp để đi ăn với hắn. 

Sau đó hai đứa cùng nhau lên chùa cầu phúc. Nó thật lạ, hẹn hò mà bắt hắn cõng lên tận ngôi chùa cao trên núi để ước điều gì đó mà chỉ mình nó biết. 

Nó không trả công hắn văn bằng việc nói cho hắn biết mà ngược lại còn bắt hắn cõng nó leo xuống núi khiến hắn bở cả hơi tai. Hắn nói lần sau kiên cố sẽ bắt nó cõng hắn, nó thì hi vọng có thật nhiều lần sau nữa kể cả là nó cõng hắn cũng được.

Cũng chẳng biết do sao hắn lại muốn nó đọc cái tin hôm qua hắn gửi cho nó đến thế. Nó nửa hi vọng sẽ về nhà nhanh để đọc nó, nửa lại mong ngày hôm nay trôi thật chậm để nó ghi nhớ mãi giây lát này.

Một ngày bên hắn sắp hết hạn, đồng cân còn mấy bước nữa ôi thôi là đường ai người ấy đi, nó vẫn nỗ lực cười để hắn yên tâm. Hắn ôm nó, thì thào lời yêu. Nó nghĩ đó tiền là lời kết thúc cho người thương giả tảng như nó mà thôi. Nhưng nó vẫn cười và cũng đáp lại bằng câu " EM YÊU ANH ". Hắn quay lưng đi rồi, nó buồn bã bước vào nhà. Nó ngủ một giấc thật say đến trưa hôm sau, nó mới khua tay cầm lấy máy điện thoại. Bật máy lên, nó thấy 7 sms của hắn.

-" Không phải ngày cá tháng 4 đâu oắt con ạ"

-" Đùa xong im lặng hả đồ hâm?"

-" Thôi được tớ chấp thuận đấy"

-" Ơh hay, ưng thật không đùa đâu mà không nhắn tin lại nhé "

-" Ngốc ơi. Yêu nhau thật nhé. Mai tớ đón đi chơi. Mai tớ không đi học đâu. Chờ cậu doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat ở cổng trường từ tiết 2 nhé. Tớ phải ngủ đến hết tiết 1 mới dậy được "

-" Chắc ngủ rồi hả? Mai tớ chờ cậu đấy. Không ra hay nghỉ học là tắt hơi với tớ"

Và.... 1 sms mới: "Anh Yêu Em " !!! 

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

truyen sex - Bầu trời đất ơi và ký tức mai tình ái đầu

truyen sex - Bầu trời đất ơi và ký tức mai tình ái đầu

....


Café Ca Dao ấm cúng, nhỏ bé vang vọng tiếng chuyện trò của vài vị doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi khách trẻ. M ngồi cùng anh bạn thân thiết cùng cơ quan bên cái bàn nơi ô cửa sổ nhìn ra khoảng sân xanh lá. Laptop của anh đang bật Quick anh Snow. Hai người gia tộc đang cãi nhau chí chách và rộn rã. Âm thanh đủ nghe. Cô nhớ rằng, vài năm trước đây, cô từng nghe chương đệ trình này, cùng với bồ cũ, đó là câu chuyện về tách café muối. Sau lần ấy, cô không nghe nữa. Công việc và những cuộc gặp gỡ hay hẹn hò cuốn lấy M. Hình như là một chương đệ trình cũ. M im lặng lắng nghe. Đối diện, anh bạn cô mải miết gõ những dòng lách cách gì đó, có lẽ vào words. M không để tâm lắm. Màn đêm bao phủ đô thị cùng với không khí mang chút gió se lạnh báo hiệu cho những cơn mưa nối tiếp mưa. M khá bình phẩm thản. Cô vốn ghét mưa nhưng thay do quạu quọ và hạnh họe M bình phẩm thản đón nhận và sống chung với nó. Anh bạn có đôi mắt sáng nhìn M mỉm cười.


- Em thấy dễ chịu không? M hơi khó hiểu. Nhưng cô vẫn trả lời.


- Cũng được. Mỗi lần nghe Quick anh Snow em đều dễ chịu.


- Anh đồng cân hi vọng có vậy. Anh bạn nheo mắt.


- Cảm ơn anh! M tớp lại văn bằng đôi mắt ấm kèm cặp theo nụ cười. Cô không nghĩ rằng có ai đó biết được cô đang gắng tỏ ra phẩm bình thản.


- Chiều hôm qua, khi đi qua ngã ba, anh nhìn thấy em ướt nhoẹt đang trọ mưa...


- ...


- Anh nghĩ rằng, với em, có nhẽ là điều tốt khi cố gắng sống chung với những nổi buồn! ánh mắt sáng dịu xuống.


- ...


- Mạnh mẽ lên em!


Khi những thanh âm rét mướt cuối cùng vang lên, M gục xuống nhòe nước trong đôi tay của mình. Bờ vai cô run rẩy. Anh bạn nhìn M. Cố cố để không chạm vào bờ vai đang run trong tiếng nấc nghẹn. Anh hiểu rằng ngay lúc này, mình cần im lặng. Cô cần những trên dưới yên bình để nước mắt cuốn đi bít tất cả những ưu tư. Anh đã đúng. Sau khi thấm mệt bởi khóc, M ngước lên. Đôi mắt nâu ánh những tia nhìn ảm đạm. Cô mấp máy môi nói lời cảm ơn khẽ khàng rồi uống một ngụm nước trà nóng, nhìn ra phía cửa sổ nhòe ánh đèn.


Khi về đến nhà, cơn mưa cũng đã tạnh hẳn. Không khí mát mẻ và khô thoáng. M lên phòng, đóng sập cửa, mở notebook và cho phát nhạc Lệ Quyên. Cô ngó qua fb, lướt qua những cái icon đang phát sáng và dừng lại nơi cái tên quen thuộc. Một chấm đen. Anh đã ngủ? M mím môi rồi thoát ra. Cô nằm phịch xuống nệm, tay vắt qua trán và lan man suy nghĩ.


Tròn 7 ngày từ khi T đi. Cô vẫn như kẻ mộng du ôm vết đau cứa vào lòng mình văn bằng những dằn vặt khó tả. 3 tuần vừa qua đã vắt kiệt lấy hết của M bít tất thảy sức lực để giờ cô cố kỉnh vực dậy nhưng quả thật khó khăn.


M ôm gấu bông vào lòng, xoa dịu nó mà cũng để dỗ ngon dỗ ngọt mình. Rồi mọi chuyện sẽ qua, mạnh mẽ lên M nhé! M chìm vào giấc ngủ sâu.


Mùa lề đường nóng và trái tim rạo rực.


....


Những mùa lề đường trong kí ức


Phương Nam đang mùa mưa. Những cơn mưa xối xả mù trời đến nhanh và đi vội. Sau cơn mưa kéo dài từ trưa đến chập cheng tối, ông trời ơi lặng lẽ kéo mưa đi, còn vài hạt mưa đỏng đảnh ậm ạch lê mình và tạt xuống khắp danh thiếp ngõ nhỏ. M khi ấy hãy còn là cô bé mới lớn dong dỏng và ốm. Duy có đôi mắt sáng và nụ cười tươi là nổi bật. M vốn lãng mạn từ bản chất thành thử không ngại những hạt mưa mỏng ướt vai, cô bé chạy qua nhà chị chơi.


Từ ô cửa sổ nhà chị nhìn chuẩn y nhà dì gia tộc của M. Cửa sổ bên ấy luôn luôn mở. M ngồi trước khung cửa sổ nhìn ra màn mưa, thảng hoặc nhìn vào ô cửa có cái dáng cao nhưng ốm của một ai đó trong nhà dì. Cô bé không bận tâm lắm cho đến khi cái bòng ấy cũng đến ngay cạnh cửa sổ, nhìn xuyên qua màn mưa, qua cửa sổ mà M đang ngồi ngó ra. Đôi mắt to và lấp lánh, chiếc mũi cao và khuôn mặt đẹp của gã trai xa lạ nào đó khiến M mở to mắt, bối rối, đỏ mặt và quay đi...


Những cảm xúc nảy nở giữa một ngày mưa trong trái tim thanh tân bắt đầu reo khẽ. Tim M thình thịch đập. Cái miệng muốn khép chặt nhưng hai vành môi lại hé ra, chúm chím. Cảm giác xao động về một người khác phái thật khác lạ, lâng lâng và dịu ngọt.


Sau lần ấy, gã trai thường xuyên xuất hiện trước sân nhà dì. Giữa nhà dì và nhà M có một cái sân trống trồng một cây bàng to cao và xòe tán rộng râm mát. M hay viện cớ chơi cầu lông để tiến lại cái mảng sân gần cây bàng ấy, thảng hoặc liếc nhìn gã trai lạ đang ngồi đong đưa bàn chân nơi chiếc ghế keo kiệt trong sân nhà dì. Họ nhìn nhau, rồi lướt qua. Mỗi chiều ra sân chơi mà liếc ngang liếc dọc không thấy gã trai là M khó chịu và thấp thỏm lắm. Chẳng hiểu sao gã lại hay lảng vãng trước sân nhà M. Khi thì đi một mình ngang qua. Khi thì cùng với vài oắt em trong xóm với quần đùi, áo thun và trái bóng. Khi thì đi cùng với Anh L con dì. Chẳng biết thế nào mà mấy đứa oắt trong xóm lại ghép đôi M với gã. Kì lạ là ngoài mặt M giả vờ nhăn nhó, chống đối nhưng trong lòng cảm giác ngọt ngào như đang nhai kẹo. Gã ấy có cái tên rất đẹp. Gã ấy có đôi mắt thật to. Lần đầu tiên, M thích nhìn vào đôi mắt của một người như thế.


...


Sau khi học xong và thi chuyển lớp 9 lên lớp 10, mẹ cho T vào miền Nam chơi. Thành phố xa tít mù cùng với những hứa hẹn về một chuyến đi chơi hè thú vị đã khiến T hào hứng đến mức ngày ngóng đêm mong. Không nằm ngoài dự đoán, đó là một thành phố đẹp, yên phẩm bình và đông vui, náo nhiệt. T vốn thích mưa. T thích được tắm dưới màn mưa buốt lạnh. Nhưng bác tuyệt vời đối không nên T đành ngoan ngoãn nghe lời.


Mùa hè, quê T nắng nóng chói chang, lạ thay miền Nam lại mát mẻ và xuất hiện những cơn mưa bỗng đến rồi chợt đi. T hay đứng ngay cửa sổ nhà bếp của bác, nhìn ra con hẻm nhỏ nhòe mưa và lạ kỳ thay, một lần, ánh mắt của T nhìn xuyên qua cửa sổ nhà hàng xóm, có cô nhỏ bé nhắn ngồi nhìn ra màn mưa với vẻ mặt dịu dàng. Có trạng thái nói rằng đó chính là rung động đầu thế hệ của T bởi khi đối diện với đôi mắt trong veo ấy, tim T đập rộn. Những cảm giác khác lạ mà chưa bao giờ cậu có được khi gặp một bạn gái nào đó khiến cậu như người trên mây. Lúc nào T cũng tủm tỉm cười. Cậu không ngại ngần hỏi anh L về cô bé tóc dài đen lánh ấy. Cô bé thua T một tuổi và học rất chăm. T viện lý vì đi chơi nhiều hơn để ngang qua nhà cô bé ấy, để liếc nhìn vào và ngại ngùng ngó lơ khi cô bé bắt gặp mình. T luôn luôn ra doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi trước sân nhà bác vào mỗi chiều, ngồi nhịp chân tỏ ra bình thản nhưng thật ra luôn dõi ánh mắt về hướng cây bàng nơi cô bé ấy đang vui vẻ chơi cầu lông cùng bạn bè trong xóm.


Một tháng hè trôi qua rất nhanh. T sắp phải rời miền Nam nắng ấm để về quê. Cậu cứ bứt rứt khó chịu và đâm buồn bã khi chưa có thời cơ trò chuyện với cô bé mà ngày về đã cận kề.
Rồi những xúc cảm khó tả ấy khiến đôi chân cậu không chịu yên. Trong một buổi sáng, T đi qua ngôi nhà ấy không biết bao lăm lần. Mỗi lần ngang qua cậu đồng cân dám liếc vào rồi ngại ngùng quay đi. Khi những ánh nắng chói chang gần lịm, T lại đi ngang một lần nữa. Lần này, cậu mạnh bạo nhìn thẳng vào ngôi nhà sơn trắng ấy, đôi mắt mở to đầy kiên nhẫn. Và thật bất ngờ, cô bé đã đứng ngay bậu cửa sổ từ lúc nào, đôi mắt tròn vo và cái miệng chúm chím cất lên những lời trêu chọc:


- Làm gì mà ngó vào nhà người ta suốt thế? đi đâu mà đi qua đi lại hoài à. Giỏi thì vào đây chơi!


Tim T thình thịch đập. Khuôn mặt đỏ bừng và thuộc hạ thừa thãi, đứng đơ ra ngại ngùng. Vậy là cô bé đó luôn luôn thấy cậu đi ngang qua, vậy vì sao cô bé ấy không để cho cậu nhìn thấy mình?những cả ngày hôm nay cậu đã đi lại biết bao lần có biết không? Những suy nghĩ xâm lấn khiến T đứng yên bất động.


- Vào đây chơi đi T, mai về rồi phải không? bất ngờ, cô bé nói khẽ rồi mỉm cười. Ánh mắt trong veo ánh những tia nhìn trìu mến. Tim T lại rộn ràng bay nhảy. Lần trước hết gia tộc chuyện trò với nhau, cũng là lần cuối cùng được gặp nhau khiến tim T siết lại. T bạo dạn những bước chân vào ngôi nhà cô bé và mỉm cười ngồi nơi chiếc ghế băng trong phòng khách.


- Sao biết mai T về? giọng nói của cậu rất nhỏ để giấu giếm nỗi buồn và sự ngại ngùng.


- Ai cũng nói vậy! M im lặng nhìn thẳng vào khuôn mặt của T. Sóng mũi cao, đôi mắt to đẹp lạ thường làm tim cô bé xao động.


- Ừ mai T về rồi. Cậu tiền thốt được từng ấy lời rồi ngại ngùng pha lẫn những nổi buồn nhìn ra mảng sân nhạt nắng.


- ...


T lấy hết can đảm nhìn vào khuôn mặt M. Đôi mắt trong vắt và khuôn miệng nhỏ xinh. Những nét khả ái đôn hậu toát ra từ cô bé khiến T sững ra, bối rối và đỏ mặt quay đi. Cô bé chạy vào nhà làm gì đó rồi trở ra với một tờ giấy gấp đôi, chìa ra cho T.


- Địa chỉ của M đó. Về ngoài đó nhớ viết thư vào nha! giọng nói nhỏ nhẹ và nụ cười hiền làm T ngẩn ngơ. Cậu đón lấy và gật khẽ rồi bối rối nói như cương quyết:


- T sẽ viết thư cho M vào đầu năm học. M nhoẻn cười. Nụ cười của cô bé 14 tuổi trong veo như nắng mai mùa hạ. T biết rằng, cả hai sẽ nhớ nhau, rất lâu.


........


Những năm ấy, internet chưa có. Liên lạc với nhau là những lá thư nối từng vùng miền đất nước. T ngày ấy đã là cậu trai lớp 10 cao vượt trội nhưng gầy nhom và lạnh lùng, khép kín. Niềm vui của T là vài tháng nhận những cánh thư của M và háo hức lẫn hoan hỉ phúc âm lại. Họ sẽ chia những buồn vui trong cuộc sống, hỏi thăm về việc học, gia đình và đều đặn như thế, không ai nói với ai về những xúc cảm tinh khôi trong tim mình như giọt sương đọng, không ai nói với ai về những nổi buồn và nổi nhớ khi cách xa. 15 tuổi không cho phép T vượt xa những giới hạn. T chừng mực và M cũng thế. Duy họ biết rằng họ thực sự cảm mến nhau.


Mùa vỉa hè năm lớp 10 của T thực sự có ý nghĩa khi tháng 4 năm đó M viết thư báo tin rằng cô sẽ về quê chơi cùng với gia đình và muốn gặp lại T. Cậu hào hứng thức cả đêm để nghĩ suy viết cho M một lá thư thật dài nhưng chung quy lại lại là hứa rằng khi M về cậu sẽ dẫn M ra biển, dẫn M đi chơi đó đây chứ không nhìn nhau từ xa như lần đầu gặp nữa.


Mùa vỉa hè năm ấy đến nhanh như mong đợi. T cứ ra ngóng vào trông. Họ không có telephone liên lạc. Cậu như người trên mây khi không nghĩ ra cách nào để gặp M mặc dầu nhà T và nhà cậu của M cách nhau vài km. Nhưng vào một ngày nóng và nắng chói chang, cửa nhà T rộn rã tiếng chào hỏi và khi nhìn qua song cửa sổ, T giật mình đến sững người khi nhìn thấy M đang loay hoay gạt chống xe đạp và chào mẹ mình. Cậu lật đật vào thay ngay chiếc áo sơ mi trắng rồi bối rối ra phòng khách. M đi cùng vài người con gái khác. T biết họ. Những cô chị gia tộc của M là bạn học cùng trường học thời cấp hai của T. Họ bối rối nhìn nhau và hỏi thăm sơ sài khác với những gì họ từng thảo luận qua thư. Ngày hôm sau M vào miền Nam. Lời hứa của T chưa thực hành được. Sau lần ấy T viết thư xin lỗi và hứa hẹn về một ngày nào đó có đủ thuận lợi sẽ cùng đi bên cạnh M, để nói chuyện nhiều hơn. Những lá thư vẫn đều đặn tự khắc sâu thêm tình cảm của hai người dành cho nhau. Đó là thứ tình cảm dịu dàng và sâu đậm.


M vẫn thường xuyên cất giữ những lá thư T gửi. Thi thoảng, cô lục tủ đựng đồ cá nhân và đọc lại những lá thư của T văn bằng thái độ nâng niu, trân trọng. Không một ai có thể làm M rung động bằng người con trai bề ngoài toát giả tảng lãnh đạm nhưng ẩn sâu trong đáy mắt những tia nhìn ấm áp. Và T cũng không cho ai xen vào trái tim mình khi nó tự khắc sâu hình ảnh cô bé tóc dài với đôi mắt nâu dịu dàng.


Năm M lên lớp 11 thì T lên 12. Việc học và thi cử cuốn T vào vòng xoáy. M thật lực ôn luyện cho những kì thi học hoá giỏi huyện và tỉnh. Đến mùa hè năm đó, họ dần bặt tin nhau.
M vẫn không ngừng tìm cách nối lại sợi dây dính liên lạc cũ nhưng vô vọng. Tin từ anh L và các chị ở quê rằng T học xong 12 một mai Hà Nội học. Internet lúc ấy đã nối đến tận từng vùng miền nhưng M vẫn phải hụt hẩng khi chẳng thể nào biết tin T mặc dù tiền là một dòng địa chỉ. Những mùa lề đường của đời học sinh của họ trôi qua trong bình phẩm lặng. T vẫn luôn luôn dằn vặt về M, về những tình cảm trong veo của thuở yêu đầu nhưng rồi khép lại, phần bởi cậu nhút nhát và ngại ngùng không dám nhờ mẹ gọi điện hỏi hai bác ở miền Nam. Mà T sẽ nhờ mẹ như thế nào khi cậu thường xuyên che giấu bít tất cả mọi người về ái tình dịu dàng cậu dành cho M bé nhỏ?


Khoảng cách khiến bầu trời của gia tộc mất dấu nhau. Năm 18 tuổi T đi du học. Khép lại những rung động những tình cảm che giấu kín bằng việc chuyên chú vào học và làm việc ở Sing rồi trở về sau 7 năm. T vẫn chọn Hà Nội làm điểm dừng chân và chưa bao giờ ôi thôi nghĩ về M, mặc dầu trong những giấc mê của anh M đã trưởng thành, có một gia đình nhỏ và những đứa con xinh xắn.


...


Bầu trời của anh và bầu trời của em.


Hà Nội thường xuyên mang đến những cảm giác thanh phẩm bình và yên ả. T vẫn giữ gương mặt lãnh đạm và nhìn thế hệ văn bằng ánh mắt của chàng trai kiên định. Sau nhiều năm du học và làm ăn ở quốc đảo Sư Tử, anh trở về. Thật không dễ dàng để hòa nhập với cuộc sống mới do đơn chiếc giản anh đã sống, học tập và làm việc ở một môi trường học hiện tuyệt trong một khoảng thời kì đủ dài. Ngày trở về, T lần thần rất lâu nơi sân bay lộng gió, thầm nghĩ rằng có trạng thái sẽ chẳng bao giờ anh quay trở lại nơi này. Anh sẽ trở về bên gia đình và cống hiến cho quê hương. Những yêu thương xót với mảnh đất gắn bó nhiều năm khiến lòng T chùng xuống. Anh nỗ lực vượt qua những nhói đau nơi lồng ngực, đeo kính đen và lên máy bay...


Chàng trai 27 tuổi chưa hẳn là chưa từng yêu ai đó. Những rung động thoáng qua, những xúc cảm dịu dàng và thái độ lãnh đạm của T khiến những cô gái anh đem lòng mến yêu luôn luôn lướt qua thế cuộc anh. Và rồi Vi xuất hiện. Vi yêu anh theo cách của những cô gái trẻ luôn luôn máu nóng căng tròn và làm vớ cả để vui lòng người mình yêu. T rộng lòng đón nhận. Anh cần một tình yêu đủ sâu kéo anh ra khỏi những trống trải và thiếu hụt của một thời trẻ tuổi.


...


Hà Nội và Vi có nhẽ sẽ trở cho nên hoàn hảo nếu một ngày bất chợt anh không trở về quê thăm nhà, vào phòng và mở cánh cửa tủ đựng đồ của mình thời còn đi học. Những lá thư của M rơi ra. Tấm hình của M trong ngăn kéo lên mùi gỗ cũ. Đôi mắt trong veo và dịu dàng như những nốt nhạc bỏng rát cứa vào tim T thật khẽ. Anh nằm phịch xuống giường, mở to mắt đọc những lá thư xưa cũ. Tất cả còn nguyên vẹn và mới mẻ như ngày hôm qua. Tình yêu đầu của T, cô bé ngày xưa ấy hẳn đã lấy chồng như trong những giấc nằm mơ anh vẫn thấy lúc ở Sing. Bao giờ anh sẽ lại tìm thấy cô giữa bề bộn cuộc sống?!?


...


- Anh có nhớ em không?


- Câu đáp vẫn là không! Q nheo mắt và cười. Hàm răng trắng như thu cả một trên dưới trời đất rực nắng.


- Không là không? M nhíu mày dò xét.


- Ừ!


Đến lúc này thì cô ưng lặng im và thua cuộc. Đừng hi vọng rằng Q sẽ nói nhớ cô. Trong tự vị của Q không có những từ yêu thương ấy. M khẽ cười chua chát. Sao cô lại đem lòng mến yêu cái gã trai thờ ơ này nhỉ? sao lại chọn lựa ở bên cạnh một người thường xuyên dửng dưng và thờ ơ với mình? M bất giác khẽ thở dài. Cô luôn luôn tự hỏi, điều động gì làm cô chọn lọc con đường đi bên cạnh Q mà không là một ai khác? sao cứ phải là Q mà không là một người thương xót thương và làm cô vui?


Từ lúc họ gặp nhau, yêu nhau và tới tận lúc này, khi mối quan hệ của họ công khai cho bàn dân người đời biết, Q chưa một lần nói yêu M. Vậy thì đừng hi vọng rằng Q sẽ nói rằng anh yêu cô như lẽ cố nhiên cô muốn thế. Nhiều lúc buồn và tủi thân, M nhìn xoáy vào Q:


- Tại sao anh lại ở bên em, yêu em?


- Vì em yêu anh! vậy mà cũng hỏi.


- Chứ anh có yêu em không? đôi mắt của M nhấp nhánh nước.


- Không! cái miệng của Q khẽ cười nhưng vòng tay ấm của Q lại siết lấy cô, hôn vào đôi môi cô những nụ hôn dài và bất tận. M ngập trong những dỗi hờn và ấm áp ấy, không làm được điều gì khác, chả hạn như sẽ gỡ môi Q hay đôi tay của anh ra


...


Kí mỏ ác thạch sùng tình đầu


Trên FM đang phát một câu chuyện khá hay và buồn. M như kẻ mộng du khi ngồi bất động trong căn phòng đóng kín. "Mặt trời đất cũ, bầu trời đất ơi cũ nhưng những đám mây sẽ khác". M để cho mình khóc. Cô vùi mình trong một buổi chiều loang nắng để thấm những lời của một ai đó viết cho thạch sùng tình lỡ của mình khi gia tộc gặp lại nhau sau nhiều năm. M nghĩ đến T. Hà Nội và một ai đó đang ôm lấy anh thật chặt. M đau đớn đến tê bại danh thiếp hệ thần kinh khi bít tất cả những xúc cảm yêu thương, hờn dỗi ùa về. Cô mở laptop, online fb và vào fb của T. M nhìn đắm say tấm hình T bên bãi biển ngập nắng. Nụ cười, ánh mắt, sóng mũi, đôi môi và khuôn mặt ấy thu bít tất cả trong đáy mắt long lanh của M. Cô gái 26 tuổi cảm thấy đau khẽ nơi trái tim còn run rẩy bởi chưng những cảm xúc trong trẻo của thời vụng dại. Mối ngọn ngành của cô, bầu trời của cô đã xuất hiện.


M thôi gặp Q. Cô không nhắn tin hay gọi điện cho anh và Q cũng tớp lại văn bằng sự im lặng. M dành nhiều thời kì để trò chuyện cùng T. Họ say sưa kể cho nhau nghe về những tháng năm mất giao thông và về những khoảng trời ơi bé nhỏ hiện tại.


Cuộc sống của M thay đổi. Cô cười nhiều hơn và hoan hỉ hơn. T vẫn nói với M về những điều động giản dị:


- Rồi T tin rằng M sẽ hạnh phúc bên một nửa yêu xót thương mình.


- M cũng tin như vậy.


- T đang xem lại tấm hình của M gửi cho T ngày xưa.


- M cũng đang đọc những lá thư của T 11 năm về trước.


- Thật hạnh phúc khi tìm lại được M sau ngần ấy thời gian. T không nghĩ rằng M vẫn chưa lấy chồng.


- T có biết rằng M luôn luôn nhớ đến những lời cuối của T trong lá thư cuối cùng khi chúng ta mất tin nhau không? T có nhớ T đã nói gì không?


- T không nhớ lắm.


- "M mãi mãi là người con gái T yêu thương xót nhất"


Hà Nội đêm se lạnh. T xôn xao nhìn màn hình laptop. Khuôn mặt M tươi cười và vẫn ánh mắt màu nâu ấm áp. M không đổi thay lắm so với ngày xưa, khác chăng cô trở thành thử xinh xắn và đẹp hơn nhiều. Làm sao anh có trạng thái quên được những gì anh từng viết trong thư cho M. M chính thị là vệt sáng trong thời đi học vong linh nhiên của anh. M chính thị là nắng ấm và làn gió mát cả một thời hoa mộng. Tất cả những gì liên quan đến M anh đều nâng niu và gìn giữ.


- Rồi đến một lúc, T sẽ túc trực tiếp kiến nói với M những lời ấy chứ không phải qua thư nữa, M tin không?


- Nếu ngày xưa mình không mất giao thông với nhau, thì bây giờ sẽ thế nào? Tay M múa trên bàn phím


- Sẽ là một gia đình nhỏ. T sẽ luôn luôn ở bên cạnh và yêu thương xót M.


Bàn tay T run rẩy. Anh gắng nén những cảm xúc dâng trào và tĩnh lặng rất lâu nhìn màn hình laptop. Anh đã nói thật những gì mình nghĩ. Nếu 10 năm về trước, gia tộc không bặt tin nhau, T sẽ làm tất cả để ở bên cạnh M. T luôn luôn yêu M, họ luôn luôn yêu nhau. Những cảm xúc yêu thương xót trở về, bồi hồi và quay quắt. T ngủ quên khi màn đêm buông xuống. Những cuộc gọi réo rắt của Vi không khiến anh bận tâm.


...


M vẫn không ngừng khóc. Cô nhớ T da diết. Họ vẫn ở hai đầu nổi nhớ. M hình dung đến trên dưới trời đất ơi xưa cũ. Những tháng năm dài không có T. Những ái tình qua đi ứ đọng lại những vết thương rỉ máu, không có T. Những buồn vui của T không có cô bên cạnh. Điều gì khiến 10 năm qua như một giấc mơ? điều động gì khiến những tình cảm tưởng vùi chôn trong dĩ vãng sống dậy? điều động gì khiến nó trở nên mãnh bại liệt hơn thuở yêu đầu?


Nhưng tất cả đã muộn. T vừa báo rằng T sẽ lại đi xa. Anh sẽ lại ra đi như đã từng ra đi và mất dấu. M gần như ngã quỵ và bất lực. Một lần nữa ông trời đất ơi lại kéo khoảng trời của cô đi. M muốn cắn xé bít tất cả nhưng rồi cam chịu nhìn vào đôi mắt sâu hút của T, chìm vào những mơ mị.


Sự chọn lọc của bầu trời.


- Anh xin lỗi! T khẽ siết lấy đôi tay của Vi bé nhỏ vào một trên dưới lặng khi anh nói lời chia tay.


- Em sẽ làm tất cả miễn là anh đừng đi. Em sẽ làm bít tất cả đồng cân cần có anh! Đôi mắt Vi mọng nước. Bàn tay cô run rẩy nắm lấy tay T trong vô vọng.


- Anh nhận ra rằng anh cần phải đi xa. Tình yêu mà em dành cho anh luôn luôn khiến anh thấy ấm áp. Nhưng anh cần những trên dưới trời đất khác, không có em. Tay T vẫn siết chặt lấy Vi.


- Tại sao? Vi bật lên sực nức nở.


- Anh vẫn chưa thực sự muốn gắn thế hệ anh vào em! T nói thật khẽ, thành tâm và cay đắng.


Họ từ biệt nhau trong bình phẩm lặng. Vi vẫn cố gắng liên lạc, nỗ lực giữ chặt lấy T dầu biết là khó khăn. T vẫn nghe điện thoại của Vi, như cách anh đền bù cho sự tổn thương xót và tình yêu Vi dành cho anh. Sau một tháng nữa anh sẽ lại ra đi. Anh quyết định trở lại Sing sống và làm việc. Anh sẽ học cao học và chí ít 5 năm nữa mới trở về. Vi không thể chờ đợi anh nhiều như thế. Anh cũng không muốn ai đợi chờ anh. Tình yêu là một cái gì đó rất khó gọi tên. Anh cũng thực sự cân nhắc nhiều với quyết định của mình khi chia tay Vi nhưng rồi cuối cùng lý trí vẫn thắng. Anh vẫn phải đi xa.


...


2 tuần sau đó T sống những ngày đầy xáo trộn. Sự xuất hiện của M và tình yêu ngày ấy kéo T vào nằm mê cung không lối thoát. T thường cười chua chát rằng thế cục lắm những bất ngờ. Tại sao M không xuất hiện sớm hơn? Tại sao gia tộc lại tìm được nhau khi anh đã quyết định xong tất cả? nếu như anh tìm lại được M sớm hơn anh có ra đi không? Và anh sẽ làm gì để ở bên cạnh người con gái mình đã từng và vẫn rất yêu ấy?


M gửi cho T một dòng tin. Dặn anh phải mở mail ra liền do đó là điều động cuối cùng cô muốn dành cho anh trước khi anh bay.


Hai đầu nỗi nhớ luôn luôn dằn vặt và tự khắc khoải khi nghĩ đến nhau khiến họ mềm nhũn. M mỉm cười rồi lao ra phố. Những con đường vàng màu hoa Hoàng Điệp khiến M rộn lòng. Thành phố của M có biết bao những con đường, và con đường nào cũng khiến M yêu tha thiết. Này là con đường hoa Bò Cạp vàng rực xa trung tâm, này là con đường hoa Hoàng Điệp vắng lặng nối ra khu dân cư mới hay con đường Bằng Lăng tím ngạt ngào trong trọng tâm thành thị nối dài ra biển, tất cả đều đẹp dịu dàng và níu chân M mỗi ngày. Khi biết tin rằng ngày họ gặp lại nhau chưa vẹn toàn vui thì cũng sẽ là những ngày ngắn ngủi họ được chung với nhau một bầu trời ơi bé nhỏ khiến tim M thắt lại. Cô viết những dòng tùy bút gửi lên FM và đề tặng mối nguồn cơn tười đẹp. Thật như những gì M mong đợi. Bài viết ấy sẽ được phát trước khi T bay.


Ai đó đã nói đúng: "bầu trời cũ, thái dương cũ nhưng những đám mây sẽ khác". Rồi họ sẽ lại trở về cuộc sống cũ, trước khi tìm thấy nhau. Họ sẽ lại sống cuộc sống của riêng mình mà không có người kia bên cạnh. Họ sẽ luôn mang theo thằn lằn tình đầu ấu thơ mộng mị ấy, làm khăn gói cho những doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nẻo đường sau. Và bít tất nhiên, M vẫn yêu T như ngày xưa, khác chăng, ái tình ấy sẽ biến thành động lực để M dũng mãnh chọn lọc hạnh phúc và lối đi cho mình.
Vài ngày sau khi biết tin T sẽ lại đi xa, M nói lời tạm biệt với Q bằng một dòng tin nhắn ngắn: "mình chia tay nha anh! Em cần một người xem em là cả bầu trời". Q nhắn lại: "anh xin lỗi". Họ cũng từ biệt nhau trong bình phẩm lặng. Tuổi 26 của M có những ngã rẽ và M tin rằng ngã rẽ ấy là sự đúng đắn mà cô có thể làm được. Dẫu thế nào, ái tình cũng là ngọn lửa soi đường cho hạnh phúc.
...
T trở về phòng. Mở mail và tải phần tệp tin M gửi. Anh nằm xuống giường. Tay vắt lên trán với những suy nghĩ rời rạc. Giọng cô phát thanh viên trầm ấm vang lên. Anh yên tĩnh nghe và cảm nhận những nỗi đau xâm lấy tim mình, từng đợt.


"Sau đây là tùy bút của một bạn có tên M gửi cho thạch sùng ngành ngọn tươi đẹp của mình. Tình yêu luôn luôn là một điều động gì đó dịu dàng và thiêng liêng. Chúng ta cùng lắng tai nhé:


VIẾT CHO ANH VÀ MÙA HOA HOÀNG ĐIỆP


Tháng 5 rực vàng màu hoa hoàng điệp trên những con đường quen. Mỗi buổi sáng trời ấm và thanh khiết mùi sương đọng, em cho những vòng xe tròn đều trên con đường thơm mùi lá cỏ và hương hoa, hít ngửi đầy phổi mình những âm thanh trong trẻo mang vị thanh nhàn và nghĩ về những ngã đường xuôi ngược với một đô thị xa tít mù tắp in dấu chân anh!


10 năm có là dài không anh? đếm hai bàn tay còn dư những trên dưới lặng đợi chờ. Có tức là ta bặt tin nhau chừng ấy thời gian trên bàn tay để rồi ngỡ ngàng nhận ra ngày em 16 và 26 tuổi vẫn còn nguyên vẹn thương nhớ anh!


Em vốn là cô gái lãng mạn yêu màu vàng của nắng. Em yêu màu của nỗi nhớ như những rung động đầu đời thường xuyên nhẹ cứa da diết vào tim. Chẳng còn là cô bé của ngày xưa hay lén nhìn anh nơi bậu cửa, hay lén nhìn anh mỗi khi đứng dưới gốc bàng nhà hàng phục xóm, tuổi thanh xuân nhẹ nhõm lướt qua và để lại nhiều uẩn trắc cùng những vết đau sâu hoắm day dứt vẫn không lấp được nơi trái tim rộn rạo những xúc cảm nguyên lành của những rung động đầu đời và một tình yêu mở ngõ- dành cho anh!


10 năm đã qua đồng nghĩa với tuổi trẻ chúng ta không đồng hành cùng nhau, không có nghĩa em quên mất sự tồn tại của anh hay những xúc cảm dịu dàng. Em vẫn là em của ngày xưa khi tìm thấy anh giữa bề bộn cuộc sống và chua chát nhận ra rằng ông trời đất ơi khéo trêu ghẹo khi tìm được nhau thì anh sắp sửa đi xa.


Em chẳng biết rằng mình có trạng thái làm chi để đổi thay mọi thứ. Để giành lại anh như vẫn luôn ao ước. Hay là để man di chuyện yên phẩm bình qua đi cho đúng điều động thiên hạ vẫn luôn triết lý: tình đồng cân đẹp khi còn dang dở...


Mối ngành ngọn của em-Anh- tình cảm thầm kín tràn trề những cung bậc thường xuyên là điều động gì đó thiêng liêng trong em.Anh ở thành phố ấy có nắng chói chang cứa vào da thịt bỏng rát, em ở thành phố này âm vang tiếng sóng vỗ đêm ngày và không ngớt nghĩ về anh, nghĩ về 12 năm trước chúng ta gặp nhau. Anh có biết loài hoa hoàng điệp vàng rực không? Khắp các ngã đường em đi luôn luôn tỏa mát những cây hoa vàng như nắng ấm. Em thèm được cùng anh dạo dưới những con đường vàng ấy cho thời gian ngưng lại, chỉ có hai ta.


Đồ ngốc à, 12 năm lặng lẽ lướt qua, mắt em và anh đều xuất hiện những vết nhăn của năm tháng, vẫn biết luôn luôn dịu dàng khi nghĩ về nhau, nhưng rồi khi con đường anh đi, bầu trời anh sống không có em, sẽ thế nào? Rồi cũng sẽ tiền có mình em trên con đường hoa vàng ấy thương nhớ anh! Và cái ái tình đầu ấy rồi cũng sẽ như ước chừng mây lướt qua bầu trời đất cao vợi, ứ đọng lại trên lá cành, như giọt sương đọng trên lá cỏ. Thời gian và trên dưới cách sẽ nhấn chìm tất cả, duy có tình yêu em dành cho anh luôn luôn ấm áp, luôn rộn rực như thuở yêu đầu!


Hoa hoàng điệp đẹp lắm anh biết không?"


T lần thần và trống rỗng. Anh cầm phôn nhắn cho M rằng anh đã nghe và cám ơn cô về bít tất cả. M im lặng.


Hà Nội những ngày đầu hè nắng phủ vàng khắp các ngõ nhỏ. Anh nhớ miền Nam nắng ấm trong kí ức. 5 năm nữa khi trở về, anh nhất mực sẽ ghé thăm.


Như Nguyệt