Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

2 Chị Em - Phần 3

Biết Thuận đã hiểu hết ý mình, Hòa thấy cũng chẳng cần nói quanh co. Nàng hỏi Thuận:

- Theo như nhận xét của chị thì Mỹ yêu Toàn từ lâu. Lẽ dĩ nhiên là Mỹ sẽ bnồn lắm nến biết em và Toàn yêu nhau. Bởi vậy, chị cũng ngại lắm. Dù sao thì Mỹ cũng vừa là bạn vừa là người ơn của mình.

Thuận hỏi lại với giọng gay gắt:
- Chẳng lẽ vì vậy mà chị muốn em phải rút lui để Mỹ dến với anh Toàn hay sao? Chị đừng quên là anh Toàn yêu em chớ không yêu Mỹ.
Hòa thật khổ tâm, chẳng biết phải xử sao để trọn vẹn dôi bề. Một bên là em chồng, một bên là em ruột nàng buồn bã nói giọng nghẹn ngào như muốn khóc:
- Chị khổ lắm em ơi! Cả tuần nay gia đình chị như cái địa ngục.
Thuận hoảng hốt:
- Sao vậy? Bộ chị với anh Trung gây gỗ với nhau hay sao?
- Không. Chị với anh Trung thì không có gì cả.
Nhưng thấy thái độ của Mỹ thì chị chịu không nỗi.
Thuận tò mò:
- Mỹ đã làm cái gì chị? Nói em nghe với.
- Nó chẳng làm cái gì cả. Nhưng ra vô lúc nào mặt cũng hầm hầm, tỏ vẻ quạo quọ, làm như không muốn gặp mặt chị.

Thuận vẫn chưa hiểu gì cả . Nàng hỏi một cách ngu ngơ:
- Nhưng mà tại sao? Chẳng lẽ vô cớ mà Mỹ lại thay dổi như vậy"' . .
Hòa ôn tồn giải thích:
- Như em đã biết. Bấy lâu nay Mỹ đã để ý yêu Toàn tha thiết. Nhưng Toàn vẫn tỏ vẻ vô tư như không biết, để Mỹ mỗi ngày mỗi nuôi thêm hy vọng. Bây giờ đùng một cái, Toàn và em ra mặt yêu nhau. Làm sao Mỹ không dau buồn cho được.
- Nếu Mỹ có giận là giận em, chứ có mắc mớ gì đến chị đâu.

Biết vậy rồi. Nhưng em đừng quên Mỹ là em gái cưng của anh Trung. Mỹ mà buồn thì anh Trung cũng đâu có vui. Có lẽ Mỹ ghen với em mà không làm gì được nên sinh ra cau có, gắt gỏng với chị. Riết rồi anh Trung cũng vậy luôn. Suốt cả ngày anh ấy cứ lạnh nhạt, im lặng như trong nhà có dám ma không bằng.

Thuận không trả lời. Nàng viện lý do mệt, xin phép chị về nhà nghĩ, đầu óc nàng quay cuồng với bao mối lo âu.

Đồng ý là trong vấn đề nầy, Thuận không có lỗi gì cả Mỹ yêu Toàn, nhưng Toàn không yêu Mỹ lại yêu Thuận. Cái dó dâu phải lỗi của nàng. Nhưng xét cho cùng vì nàng và Toàn yêu nhau nên Mỹ mới khổ, ảnh hưởng tới hạnh phúc của chị nàng. Điều đó Thuận hoàn toàn không muốn. Nàng phải xử trí thế nào bây giờ dây? Chẳng những yêu Toàn mà nàng còn trao trọn trinh tiết cho Toàn. Có nghĩa là hai người đã coi như là vợ chồng dù là chưa cưới hỏi. Lẽ nào nàng phải chịu hy sinh một cách vô lý như vậy được...



Toàn từ nhà Thuận vừa về tới thì nghe mẹ chàng nói là có Mỹ vừa gọi lại tìm chàng. Toàn vội vã nhấc điện thoại gọi trở lại cho Mỹ. Từ đầu giây bên kia chàng nghe tiếng Mỹ nghẹn ngào:
- Em muốn gặp anh có chút chuyện.
Tuy Mỹ chưa nói, Toàn cũng đã doán biết là câu chuyện có liên quan đến chàng và Thuận. Nhưng Toàn cũng giả vờ hỏi:
- Chuyện gì vậy Mỹ? Có gấp lắm không?
- Chẳng gấp lắm. Nhưng nếu mình gặp nhau được càng sớm càng tất.
Toàn ngập ngừng:
- Để anh xem. . . Mà Mỹ thấy giờ nào thì tiện?
- Nếu được thì tối nay. Khoảng tám giờ anh đến đón em. Mình đi uống nước rồi nói chuyện luôn.
Toàn uể oải dáp:
- Ờ Tám giờ anh đến nhé.
Toàn vừa ngừng xe, chưa kịp tắt máy đã thấy Mỹ từ trong nhà mở cửa bước ra. Như thế có nghĩa là Mỹ dang chờ đợi Toàn đến từng giây từng phút.

Chẳng cần hỏi Mỹ muốn di đâu. Toàn cứ sang số chạy thẳng ra dường. Trong bụng Toàn cũng chẳng muốn gặp Trung hay Hòa lúc nầy sẽ thêm ngại ngùng cho Toàn.

Vừa lái xe, Toàn vừa quay sang hỏi Mỹ:
- Em muốn đi đâu?
Mỹ dáp nửa dùa nửa thật:
- Muốn. . . đi tự vận.
Toàn xanh mặt, nhưng chàng cũng làm bộ giả lã.
- Trẻ đẹp như em mà tự vận thì chắc bọn đàn ông con trai phải tự sát tập thể để theo em đó.
Mỹ nghiêm nét mặt:
- Em nói thiệt đó. Đừng tưởng em giỡn.
Toàn hiểu hết, nhưng giả giọng ngây thơ:

- Có chuyện gì mà em nói nghe ghê quá vậy. Nói anh nghe với.
Mỹ nhìn Toàn với ánh mắt trách móc:
- Anh mà không hiểu chứ ai hiểu bây giờ.
Toàn vẫn "cố tình không hiểu." Chàng nói:
- Mỹ phải nói thì anh mới biết chứ. Tự nhiên không nói gì hết làm sao anh biết?
Mỹ trả lời với giọng điệu chán đời:
- Anh kiếm cái quán rưoru nào di. Em muốn vừa uống vừa nói chuyện với anh. . . lần chót.
Toàn hoảng hất. Chàng lắp bắp:
- Mỹ bình tĩnh lại đi. Có gì thì từ từ nói. Em đừng có suy nghĩ bậy bạ hõng nên.
Mỹ cười buồn:
- Nói đùa với anh chớ em đâu có dại gì tự tử. Em chỉ muốn nói chuyện với anh lần chót. Vì anh đã là người chồng sắp cưới của Thnận rồi. Em không có quyền làm phiền đến hai người nữa.

Toàn bối rối, chẳng biết phải nói thế nào. Mỹ đã biết rồi thì chàng đỡ phải giải thích cho nàng hiểu. Nhưng trong lòng Toàn vẫn không khỏi ái ngại cho người bạn gái tốt bụng đã hết lòng yêu chàng.

Toàn lái xe dến một quán rượu vắng vẻ. Hai người tìm một góc vắng, yên tĩnh. Mỹ bảo Toàn:
- Em nói ra điều nầy và mong anh đừng nghĩ là em đặt vấn đề ơn nghĩa để ràng buộc anh.
Toàn hoang mang:
- Anh đâu dám nghĩ vậy. Mỹ là người bạn tốt của anh. Có gì thì em cứ nói.
- Em dối xử với anh như thế nào thì anh cũng đã biết rồi. Em đã làm tất cả vì anh. Hôm nay, trước khi mất anh vĩnh viễn em muốn anh vì em một bữa có được không?
- Trong khả năng của anh, những gì làm được cho em, anh hứa sẽ không bao giờ từ chối.
Mỹ vui ra mặt. Nàng đưa cao ly rượu:
- Cám ơn anh. vậy thì điều trước tiên, em muốn được say với anh hôm nay.

Toàn bất đắc dĩ phải cụng ly với Mỹ dù trong lòng chàng chẳn.g muốn, phần vì Toàn không được khoẻ. Cả ngày hôm nay, Thuận đã bắt Toàn chơi hết ba phát rồi. Bây giờ quá mõi mệt, Toàn chỉ muốn được đặt lưng xuống ngủ một giấc mà thôi.

Mỹ gọi rượu liên tục. Toàn muốn cản, nhưng Mỹ như đọc được ý nghĩ của chàng. Nàng nhắc nhở:
- Anh đã hứa vì em hôm nay. Đừng nuốt lời. Cứ thoải mái với nhau lần chót. Ngày mai em xin trả anh về với người yêu của anh.

Toàn cứng họng. Chàng dành phải uống tay đôi với Mỹ như hai người tri kỷ lâu ngày mới gặp lại. . .

Khi những người hầu bàn lục tục xếp dọn bàn ghế thì Mỹ đã say mèm. Toàn dứng dậy trả tiền, xong nhìn đồng hồ thì đã hai giờ sáng. Chàng dìu Mỹ đứng dậy ra xe. Nhưng hai chân Mỹ không còn đứng nỗi nữa. Người nàng như một khối thịt mem nhũn trên tay chàng.

Toàn đặt Mỹ ngồi ngay ngắn, xong vòng qua ngồi bên phía tay lái thì đã nghe giọng Mỹ lè nhè:
- Anh tính chở em đi đâu đây?
- Anh đưa em về nghỉ.
Mỹ ngỏi thẳng dậy, giọng nói trở nên tĩnh táo:
- Không. Em không muốn về nhà đâu. Em không muốn gặp mặt "bà Hòa" trong lúc nầy.

Toàn chẳng biết tính sao. Thật tâm chàng cũng không muốn thấy Trung và Hòa dưa Mỹ di uống rượu
say sưa như thế nầy. Làm sao họ thông cảm cho chàng được Chàng hỏi Mỹ:
- Không về nhà em chớ về đâu?
Về dâu cũng dược. .
- Vậy thôi. . . về tạm nhà anh nghĩ nhé.
Toàn nói câu nầy với sự thành thật ở lòng chàng. Toàn định để Mỹ ngủ lại ở phòng chàng. Còn Toàn sẽ dến ngủ ở nhà bạn, hoặc nằm tạm ngoài phòng khách.

Nhưng vừa nghe Toàn nói, Mỹ đã dẫy nẫy lên:
- Không dược. Như vậy gia dình anh còn coi em ra gì nữa. Em không muốn ai coi thường em hết.
Toàn hết dường giải quyết. Chàng than thở:
- Về nhà em, em cũng hỏng chịu. Về nhà anh, em cũng hỏng chịu. Vậy anh phải làm sao đây?
- Anh kiếm khách sạn nào đưa em đến. Còn anh về với Thuận đi. Em không cần.
Bất dắc dĩ, Toàn phải đưa Mỹ đến một khách sạn gần đó. Sau khi nhận chìa khóa, Toàn lại phải bồng Mỹ trên tay đem lên phòng. Chàng dặt Mỹ nằm ngay ngắn trên giường.

Mỹ uống rượu quá nhiều. Người nàng như không còn một chút sinh lực. Nhưng đầu óc nàng vẫn còn sáng suết lắm tuy rằng giọng nói có hơi lè nhè:
- Cám ơn anh. Anh cứ để mặc em ở đây.
Toàn nhìn Mỹ mà muốn rơi nước mắt. Chàng biết Mỹ vì quá yêu mình nên mới ra nông nỗi nầy. Chàng kéo mền dắp ngang người cho Mỹ rồi vỗ về nàng:
- Em yên tâm ngủ đi. Anh sẽ ở đây để lo cho em chớ đâu nỡ bỏ em một mình giữa lúc nầy.
Mỹ ngước mắt nhìn Toàn. Chợt nàng như quá xúc động, bật khóc nức nở.
Toàn bối rối, ngồi xuống bên cạnh Mỹ an ủi nàng:
- Anh không muốn làm cho em buồn đâu. Mỹ nên hiểu cho anh.
Mỹ không nói gì cả. Nàng kéo tay cho Toàn nằm xuống bên cạnh vừa hôn Toàn vừa khóc tức tưỡi. Toàn cảm thấy áy náy. Chàng bảo Mỹ:
- Em uống nhiều quá nên say rồi. Cứ ngủ đi rồi mai anh đưa em về.
Mỹ nói như van xin Toàn:
- Không. Anh đã hứa dành cho em hôm nay. Em muốn là. . . anh phải dến với em. . . lần dầu mà cũng là lần cuối.
Toàn trợn tròn con mắt, với giọng hết hoảng:
- Không được Mỹ. Đừng bắt anh phải làm điều tội lỗi đó.
Mỹ đổ lì, bảo Toàn:
- Sao lại là tội lỗi. Tại em muốn như vậy mà. Em không muốn anh từ chối:
Toàn vẫn cương quyết:
- Mỹ. . . không được dâu mà. Em đừng làm cho lương tâm anh phải cắn rứt.
Mỹ khóc òa lên. Nàng trách móc:
- Anh. . . ác với em lắm. Hay là anh chê em không bằng Thuận.

Toàn ú ớ, chẳng biết phải trả lời sao. Chàng đành cúi xuống hôn lên trán Mỹ như hôn một người em gái nhỏ. Mỹ ôm ghịt chàng như sợ chàng sẽ tan ra thành khói, biến mất khỏi cuộc dời nàng. Mỹ nói khẽ vào tai Toàn:
- Anh. . . chìu em đi. Một lần nầy thôi. Em muốn được làm vợ anh, dù chỉ là một đêm nay thôi. Vừa nói Mỹ vừa tự đưa tay mỡ từng hột nút áo trên ngực nàng...

Đến lúc không còn một mãnh vải trên người. Mỹ dang rộng hai tay chờ đón. Toàn thẩn thờ nhìn tấm thân vệ nữ của người con gái trinh nguyên dang lồ lộ trong ánh dèn mờ ảo. Mỹ nằm oằn oại thủ dâm dưới cặp mắt ngẫn ngơ của Toàn đang nhìn nàng trợn mắt. Nàng nói:
- Chơi em đi anh. . . Chơi vô lồn em đi anh.

Đến giây phút này chl còn có thánh mới có thể vượt qua dược thôi, chàng không tài nào kềm hãm được nữa nên cúi xuống hôn lên cặp vú của Mỹ trong khi một tay chàng đưa xuống lần mở nút quần, rồi vội vả nắm kéo tuột nó khỏi ra ngoài.

Mỹ nhìn xuống phía dưới nàng vừa trông thấy con cặc của Toàn, nàng như là người mất hồn, hai mắt sáng rực lên, nàng dưa tay hấp tấp vói xuống nắm chặt lấy con eặc của Toàn sục lên sục xuống mấy cái rồi nhét bừa nhét ẩu thằng nhỏ dang cương cứng vào trong lồn mình, miệng vừa rên vừa nói:
- Uzm. . . Uzm. . . Em nứng quá rồi. . . Chơi em liền đi anh Toàn. . . Phá trinh em đi.

Chàng không ngờ là vấn đề sinh lý của Mỹ lại cao đến như vậy, Nàng dâm quá dộ. Mỹ càng hối thúc thì Toàn càng kéo dài. Thật sự, không phải Toàn không biết "nứng cặc" là gì. Nhưng mấy ngày nay, ngày nào chàng cũng đều cung ứng cho con Thuận từ hai cho tới ba quả. nên chàng cũng chẳng cần gấp lắm. Mỹ cố nhét cho con cặc vào bấy nhiêu thì Toàn gượng lại bấy nhiêu. Toàn nói với Mỹ:
- Từ từ đi em. . . Anh hứa sẽ chơi cho em sướng ngất trọn đêm nay mà.

Toàn cứ bổn cũ soạn lại, thêm thắt chút đỉnh cho cuộc tình thêm phần ướt át, Toàn cứ vờn Mỹ như mèo vờn chuột. Hết hôn vú tới liếm đít, hết nút hột le thì tới bú lồn. chàng làm dủ mọi cách, miễn sao cho Mỹ sướng. Mà nói đúng ra, giờ nầy Toàn làm cái gì thì Mỹ cũng sướng hết. Giống như người lần đầu tiên được ăn món ngon vật lạ mà lại biết trước là chỉ ăn được lần nầy thôi. Không có lần thứ hai, nên ráng mà tận hưởng cho xứng đáng.

Chiếc lưỡi nham nhám của Toàn thè ra thụt vào nhanh như lưỡi rắn, cứ nhè mấy cái chỗ hiểm hóc nhất trên người Mỹ mà chọt vào làm cô trinh nữ cứ quýnh cả lên. Mỹ năn nỉ, van xin cho được mất trinh lẹ lẹ:
- Anh ơi. Em nứng quá. . . Dút cặc vô đi anh ... nhanh lên di anh. . . Em chờ hết nổi rồi.

Toàn không trả lời được. Vì miệng chàng đang bận rộn chuyện bú liếm, lưỡi chàng le dài ra hết cỡ để vân vê lên cái hột le yêu quý của Mỹ. Hai dầu gối nàng cứ run lên bần bật như kẻ đang bị sốt rét rừng. Mỹ càng lúc càng nứng quá độ. Toàn bộ các tế bào trong cơ thể nàng như đồng loạt căng cứng hẳn lên. Hai mép lồn nở to hơn. Đồng thời dâm thủy cũng lan tràn ra làm cái miệng của Toàn bóng nhẩy lên như vừa mới ăn xong món cơm chiên Tiều Châu nhiều dầu mỡ.

Mỹ uốn mình, vặn vẹo như con nít bị đạng kinh. Hai bàn tay Mỹ lúc thì cào cấu dưới nệm, lúc thì đưa lên nấm tóc mà giựt. Nàng oằn oại, rên siết trong sự khoái lạc cực kỳ mà lần dầu tiên trong đời nàng được hưởng.

Chờ cho tới lúc Mỹ nứng điên, nứng cuồng. Nàng van xin ỉ ôi thì lúc đố Toàn mới thong thả cầm con cặc to như cái chày đâm tiêu của mình mà ấn vào lỗ lồn ướt đẫm của Mỹ. Tiếng rên siết của Mỹ càng lúc càn dữ dội hơn trong căn phòng tội lỗi:
- Ối ... ối . Anh Toàn. . . Anh chơi em sướng quá... Em sướng quá anh Toàn ơi.

Xong kiểu nầy liền bày kiểu khác. Đã lỡ hứa chơi thì phải chơi cho xứng dáng. Bởi chỉ có một đêm nay thôi, vì hai người sẽ không còn có cơ hội để dược chơi nhau nữa. Mỹ không cho Toàn nghĩ ngơi. Nàng bắt Toàn phải chơi nàng thật nhiều kiểu nàng mới đã nư.
Mỹ õng ẹo lên tiếng.
- Chơi kiểu khác đi anh.
- Vâng, anh sẽ làm cho em toại nguyện đây.

Cuộc chiến kéo dài gây go cho đến trời mờ sáng, hai người mệt lã người và ngủ thiếp đi. Họ để lại xung quanh giường mền, gối tung tứ phía, tấm "Grap" giường nhăn dùn bị dính nhiều vết máu hồng loan ra ở nhiều chổ khác nhau, chứng tỏ rằng lần ái ân vừa qua của Toàn và Mỹ thật là cuồng nhiệt.
Đã gần nửa đêm rồi mà vẫn chưa thấy Toàn về. Ba mẹ Toàn bắt dầu lo lắng. Từ xưa nay có bao giờ Toàn bỏ nhà đi đêm đâu. Năm khi mười họa, có tiệc tùng cưới hỏi gì thì Toàn mới di. Mà bao giờ Toàn cũng báo trước để ở nhà khỏi mong.

Phần cơm chừa lại cho Toàn đã bị nguội lạnh từ lâu, vẫn còn để nguyên nơi nhà bếp. Trời càng về khuya thì ông bà càng lo sợ. Bác tưởng là nó qua chơi với cháu.
Thuận thắc mắc. Nàng hỏi dò:
- Vậy anh Toàn đi với ai, bác có biết không?
Nó đi một mình hà. à, mà hình như hồi chiều có cô Mỹ gọi kiếm nó. Chấc có chuyện gì dó mà nó thay đồ đi luôn cho tới giờ nầy.
Thuận nghi ngờ. Nhưng nàng trấn an ông:
- Chắc là ảnh di dự tiệc sinh nhật gì dó mà. Bác cứ yên tâm di. Để con gọi diện thoại hỏi tìm ảnh thử xem sao.
Sau khi cúp máy, Thuận gọi ngay đến nhà Hòa. Khi nghe Thuận kể lại mẫu đối thoại với gia đình Toàn, Hòa bảo em:
- Từ chiều tới giờ chị cũng không thấy Mỹ. Chị tưởng nó ở trong phòng. Vậy em chờ chị gõ cửa phòng Mỹ thử coi.
Mấy phút sau, Hòa trở lại báo cho Thuận biết:
- Mỹ cũng hỏng có ở nhà. Tại vì cả tuần nay cô ấy cứ rút ở trong phòng nên chị cũng không để ý. Để chị cho anh Trung hay để ảnh đi tìm nó.
Thuận rã rời cả chân tay. Bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong đầu nàng. Hai người di dâu tới nửa đêm mà chưa thấy về? Thuận nóng ruột quá. nàng không thể nào yên tâm nhắm mắt ngủ dược nữa. Cuối cùng nàng quyết định thay dồ đi tìm Toàn.

Thuận chạy vòng hết các sở cảnh sầt. Nơi nào cũng trả lời một câu như nhau:
"Chúng tôi không có giữ người nào tên Phan Nguyên Toàn hết".

Thuận không nãn lòng. Nàng tiếp tục chạy khắp các nhà thương trong vùng. Không nơi nào có cái tên Toàn cả. Thuận vừa lo, vừa ghen, vừa buồn khổ. Nàng ngồi trước cửa nhà thương mà khóc rấm rức.

Trung đang ngủ ngon sau một ngày làm việc thì bị Hòa dánh thức dậy. Bằng giọng ngái ngủ, Trung bảo với vợ:
- Có chuyện gì thì để đến sáng. Sao nửa đêm nửa hôm mà phá giấc ngủ của anh vậy?
Hòa trả lời chồng với giọng diệu mất bình tĩnh:
- Cô Mỹ đi dâu mà giờ nầy chưa về. Bộ anh hỏng biết sao?
Trung vẫn còn bực bội. Chàng bảo vợ:
- Thì nó đi đâu thây kệ nó. Lớn rồi chớ phải con nít đâu mà lo cho nó.
Hòa vẫn kiên nhẫn trình bày:
- Anh không thấy cả tuần nay Mỹ có vẻ bất thường lắm sao? Làm như nó dang. . . thất tình vậy.

Nghe Hòa nói đến đó, Trung giật mình. Chàng sực nhớ lại là mấy lúc sau nầy Mỹ có vẻ quạo quọ, xa lánh anh chị. Vế dến nhà là rút vào phòng, khóa trái cửa lại như không muốn tiếp xúc với bất cứ ai. Càng nghĩ Trung càng lo. Hay là Mỹ thất tình, hay là đi... theo trai. Hay là. . . . hay là. . . nó di tự vận. Chàng lật đật bảo vợ:
- Hay là nó buồn về chuyện cậu Toàn. Anh thấy nó có vê thương cậu Toàn ghê lắm dó. Em gọi lại nhà Toàn thử coi.
- Em đã gọi rồi. Toàn cũng không có nhà. Ba má Toàn bảo là hồi chiều Mỹ có gọi điện thoại lại đó kiếm Toàn. Nhưng Toàn không có nhà. Mỹ nhắn lại là khi nào Toàn về thì gọi lại cho Mỹ. Lúc Toàn về, ông bà ấy có nhắn lại. Toàn cũng có gọi lại nói chuyện gì đó với Mỹ. Rồi sau dó thay đồ di luôn tới giờ nầy cũng chưa về.
Trung suy nghĩ. Chàng vẫn biết tính em mình rất nghiêm trang, dứng đấn. Nhưng lúc yêu rồi thì làm sao nói được...

Trung khoác vội chiếc áo lạnh vào rồi cầm chìa khóa xe phóng ra cửa, sau khi dặn vợ:
- Anh chạy đi tìm nó. Em ở nhà chờ phone nhé.

Trung chạy một vòng khắp các nhà thương, thì tình cờ gặp Thuận đang ngồi khóc. Chàng hất hoảng hỏi Thuận:
- Cô Thuận. Sao vậy? Bộ có tin gì của Mỹ rồi sao Thuận uể oải lắc đầu. Biết nói sao với Trung bây giờ. Chẳng lẽ bảo nàng đi kiếm Toàn.

Trung vẫn vô tình không hay biết gì về chuyện Toàn và Thuận yêu nhau. Chàng chỉ nghĩ là Thuận quá lo cho Mỹ nên Trung cảm động ra mặt. Chàng đề nghị:
- Cô Thuận cứ bỏ xe ở dây di. Lên xe tôi rồi mình cùng đi tìm Mỹ.

Thuận dang quá buồn khổ, tuyệt vọng nên không ngần ngại leo lên xe di với Trung khắp nơi tìm kiếm. Hai người đi mãi đến sáng mà vẫn chưa biết được tin tức gì về Mỹ.

Trung đề nghị đưa Thuận trở lại nhà thương để nàng lấy xe. Còn chàng chạy thẳng về nhà, chuẩn bị đến sở làm. Còn lại một mình, Thuận càng thấm thía nỗi cô dơn. nàng quyết định theo đến nhà Trung, giả vờ thăm hỏi Hòa. Nhưng kỳ thật, Thuận muốn tận mắt chứng kiến coi có phải Mỹ di với Toàn không.

*
* *

Trời đã sáng tỏ. ánh nắng rực rỡ bên ngoài xuyên qua lớp màn cửa làm Mỹ chói mắt. Nàng đưa tay dụi mắt nhìn đồng hồ. Đã hơn tám giờ rồi mà Toàn vẫn chưa thức. Mỹ giật mình. Đúng ra tám giờ là Toàn phải có mặt ở sở làm. Hàng trăm nhân viên đang chờ dợi chàng. Nàng dịnh đánh thức Toàn dậy cho chàng về đi làm. Nhưng nhớ lại hoàn cảnh hiện tại. Nàng đưa mắt nhìn xuống phía dưới bụng chàng. Con cặc to múp míp sau một cơn no đụ đéo của Toàn nó nằm vắt ngang một bên đùi trông vẫn còn bụ bẫm, sổ sữa, dễ thương vô cùng...

Mỹ cúi xuống, nàng nắm lấy eon cặc để lên mũi rồi hôn hít thật say mê, nàng hé bờ môi mọng đỏ hình trái tim của mình từ từ táp lấy đầu cặc Toàn trông y như mấy con cá vồ đang táp cứt.

Toàn giật mình mở mắt ra. Chàng cảm thấy cái gì đó dang làm nhột lổ mũi mình, khi mở mất ra thì chàng chỉ thấy một túm lông đen của Mỹ dang cọ quẹt lên trên lổ mũi của mình.

Mỹ đang nầm bò trên người Toàn. Nàng xoay ngược đầu để thổi cây kèn Saxo của chàng. Đồng thời nàng ép chặt hạ bộ xuống miệng Toàn, bắt chàng phải thổi lại cây kèn Harmonica của nàng.

Toàn thầm nghĩ "Chu choa. . . mới có sáng sớm mà đã có thiệp mời để ăn thịt lồn rồi" chàng cười mĩm rồi đâu cũng vào dó. Toàn le lưỡi ra liếm, nút xung quanh vòng cấm dịa. Thân thể nàng cũng bắt đầu chuyển động, hai vú chảy thòng xuống dong dưa như "chiếc võng trên rừng Trường Sơn". Mu lồn nàng hãy tới hãy lui theo nhịp "chỏi" của cái lưỡi đang lướt qua lướt lại trên hai cái mép mập mạp dáng yêu của Mỹ. Mỹ không còn chịu đựng nổi nữa. Nàng ngừng bú để tận hưỡng cái sướng đang đến với nàng, tay nàng vẫn còn cầm chắt lấy con cặc của Toàn, mặt nhăn nhó lên biểu tượng cho sự sung sướng quá tột độ.

Hai người như hòa làm một. Hai trái tim cùng chung một nhịp đập. Hai cái kèn dang cùng hòa thành một điệu nhạc và đặc biệt chỉ có trong những cuốn phim sex mà thôi.

Toàn chơi Mỹ cho dến lúc con cặc chàng mềm nhũn như cọng bún. Không cách gì nhúc nhích được nữa lúc đó Mỹ mới chịu mặc đồ theo Toàn ra xe về nhà. Đồng hồ chỉ đúng một giờ trưa.

Trên đường về, Toàn ái ngại bảo Mỹ:
- Anh xin lỗi em. Nhưng. . . chỉ vì muốn chìu ý em nên anh phải làm chuyện đó. Mong Mỹ đừng giận anh.
- Anh có làm gì để em giận dâu. Tại em muốn đó mà. Em mong muốn. . . có một dứa con với anh để kỷ niệm.
Toàn sảng hồn. Chàng nói nhỏ nhẹ:
- Em phải suy nghĩ cho kỹ. Dời em còn dài. Hãy quên hết mọi chuyện cũ để gầy dựng lại tương lai...

Mỹ vẫn nhìn ra cửa xe, tránh ánh mắt của Toàn. Nàng nói giọng có vẻ mỉa mai: .
- Cám ơn anh đã lo cho em. ..

Toàn không dám nói gì nữa. Chàng nhấn ga chạy nhanh để đưa Mỹ về...

*
* *

Sau một dêm thức trắng, Hòa và Thuận cứ ngồi nơi phòng khách, nhìn ra cửa chờ đợi một chiếc xe dừng lại. Nhưng mãi dến trưa hôm sau, Toàn và Mỹ vẫn bặt vô âm tín. Thỉnh thoảng, Trung gọi từ sở về hỏi thăm tin tức em gái. Hai người lại càng sốt ruột. Không còn kiên nhẫn dược nữa, Thuận bảo chị:
- Thôi chắc em phải về. Cả dêm không ngủ nên em quá mệt. Chị cũng nên vào nghĩ đi.
Hòa nhìn em ái ngại. Nhưng nàng cũng đã quá mệt nên Hòa đồng ý ngay:
- Ờ. Em về đi. . . Có gì chị gọi phone cho em ngay.

Nói xong câu dó, Hòa đứng dậy mở cửa, tiễn em ra xe.

Cũng vừa lúc ấy, chiếc xe mà hai chị em nàng mong đợi cũng vừa trờ tới. Quần áo Toàn xốc xếch, tóc tai rối nùi, hai mắt trỏm lơ, chàng chạy xuống mở cửa xe cho Mỹ. Cô nàng cũng chân thấp chân cao, áo quần bèo nhèo, tóc tai rũ rượi đang lê từng bước để vào nhà.

Thuận mở to mắt, kinh hoàng nhìn người yêu hai chân run rẩy đang cố làm ra vẻ lịch sự tiễn Mỹ đến tận cửa nhà.

Thuận chịu hết nỗi. Bao nhiêu giận hờn, ghen ghềt, uất hận dâng lên. Nàng không dủ can đảm để đứng đó mà chứng kiến đôi trai gái đang lết từng bước và đi hết nỗi sau một đêm hành lạc.

Thuận. nhảy vào xe, mở máy phóng chạy. Sau mấy giây ngỡ ngàng dứng chôn chân như bị trời trồng, Toàn chợt bừng tĩnh. Chàng lật đật phóng lên xe đuổi theo.

Thuận chạy nhlt bất kể trời dất. Đèn xanh đèn đỏ nàng cũng chẳng màng tới. Nàng muốn đi thật xa. Càng xa con người ghê tởm nầy chừng nào càng tốt chừng nấy. Nàng liếc nhìn kiếng chiếu hậu, thấy xe Toàn vẫn bám sát đằng sau. Thuận càng chạy nhanh hơn.

Đến một ngã tư. Đèn vàng vừa chuyển sang đỏ. Thuận nhấn ga cho xe phóng qua luôn.

Tiếng xe thắng gấp rít trên mặt đường nghe đến rợn người. Rồi tiếp theo là một tiếng "ầm" vang lên phía sau xe nàng. Thuận hốt hoảng nhìn lên kiếng chiếu hận. Chiếc xe Toàn đang nằm bẹp dúm dưới hàng bánh den đủi, to lớn của một chiếc xe vận tải hạng nặng...

Thuận thất thần dưa mắt nhìn nhân viên cứu hỏa đang dùng cưa máy cắt dôi xe Toàn để lấy xác chàng ra . Nàng không khóc được một tiếng. Thuận cảm thấy cả bầu trời như tối sầm trước mắt. Hai chân nàng yếu dần rồi từ từ khuỵ xuống...

Hết

SHARE THIS

Author:

Etiam at libero iaculis, mollis justo non, blandit augue. Vestibulum sit amet sodales est, a lacinia ex. Suspendisse vel enim sagittis, volutpat sem eget, condimentum sem.